XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bữa Tối Ở Cherating

Bữa Tối Ở Cherating

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 134758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/758 lượt.

âm trí như cũ.
Lần đầu tiên, Nhã Quân muốn khóc. Ngày mẹ ra đi, anh không khóc, nhưng giờ những giọt lệ lại tràn ngập trong hốc mắt Nhã Quân. Nhã Quân không biết nước mắt này cuối cùng là vì mệt mỏi hay đau lòng, hay có lẽ là cả hai. Anh chỉ lặng nhìn nước mắt tràn mi rồi rơi thẳng xuống đất, sau đó từ từ biến mất như chưa hề tồn tại.
Bất thình lình, chuông điện thoại di động trong túi vang lên, đây là nhạc mà Nhã Văn chọn cho anh, gấp gáp dồn dập khác thường, Nhã Quân trước còn cười nhạo, nhạc nhẽo gì cứ như đòi mạng.
Trên màn hình hai chữ “A Văn” nhấp nháy liên tục, Nhã Quân không muốn bắt máy, nhưng điện thoại vẫn đổ chuông không ngừng. Tiếng chuông bặt đi một lúc rồi lại tiếp tục reo. Rốt cuộc, ma xui quỷ khiến thế nào mà Nhã Quân lại bấm phím nhận.
“A lô?! A lô?! Bùi Nhã Quân! Giờ anh ở đâu?” Giọng Nhã Văn đầu bên kia tràn ngập lo lắng.
“… Gì chứ.” Nhã Quân nỗ lực điều chỉnh để không lộ ra mình đang khóc
“Ba nói hai người cãi nhau rồi anh bỏ ra ngoài?! Chuyện gì xảy ra vậy?” Nhã Văn hỏi với giọng điệu “Không thể tin được”.
Nhã Quân khẽ hừ một tiếng, không trả lời, cũng không biết trả lời như thế nào.
“Sao thế? Vì sao cãi nhau? Anh đang ở đâu?”
Ba câu hỏi, Nhã Quân chỉ miễn cưỡng đáp câu cuối cùng: “Anh ở… Trường cấp hai của chúng mình”
Nương theo ánh đèn đường sáng trưng, Nhã Quân thấy bảng hiệu của trường, cơ hồ có đổi mới một chút thành hai màu đen trắng rất rõ ràng.
“Anh đừng đi đâu, em tới ngay đây.” Bên đầu kia truyền đến tiếng động như thứ gì đó đập xuống dưới nền đất, tiếp đến là tiếng đóng sầm cửa thật mạnh.
“…”
“Bùi Nhã Quân!” Nhã Văn hình như bỗng nhiên dừng bước, “Anh sẽ đợi em phải không? Anh sẽ không đi mất, phải không?”
“…” Hai người đều nín thở, Nhã Quân nghe thấy nhịp tim mình đập thình thịch thình thịch trong lồng ngực, “Ừ…”
“Em đang tới rồi, chờ nhé.” Nhã Văn thở phào nhẹ nhõm, cô vội vàng gác máy.
Nhã Quân kinh ngạc ngó trân trân điện thoại trong tay, anh ngồi xuống cạnh bồn hoa của trường. Nhớ lại nhiều năm trước, Nhã Văn cũng đã ngồi đây, ôm tâm trạng thấp tha thấp thỏm ngóng trông hệt như anh bây giờ. Nhưng hôm nay đổi lại, người chờ đợi cô xuất hiện lại chính là Nhã Quân.
Hô hấp dồn dập bắt đầu trở nên hòa hoãn, cơ thể kiệt sức dần được hồi phục năng lượng, nhưng tâm trạng nặng nề lại khiến Nhã Quân hít thở khó nhọc khôn nguôi.
Không biết qua bao lâu, Nhã Quân nghe được tiếng bước chân, ngẩng đầu lên thì thấy Nhã Văn đang lảo đảo chạy đến.
“May quá… Anh vẫn…” Cô nắm cánh tay anh, hổn hà hổn hển nói, “Bác tài xế bảo đây là đường một chiều, em chỉ còn cách xuống xe ngay chỗ giao lộ rồi chạy…”
Nhã Quân chăm chú nhìn cô, không nói gì.
“Bùi Nhã Quân,” Nhã Văn vỗ vỗ ngực, cố gắng bình tĩnh, “Tự nhiên sao lại cãi nhau với ba?”
Nhìn khuôn mặt thanh tú của cô gái trước mặt, Nhã Quân rất muốn cho cô hay: Là vì em.
Anh há miệng thở dốc, nhẹ giọng: “Là vì chuyện ghi danh thi đại học…”
“Gì cơ?…” Nhã Văn sửng sốt.
“Còn em…” Nhã Quân nhíu mày, “Làm thế nào biết anh và ba cãi nhau…”
“Em gọi về nhà, muốn nhờ anh cầm tới vài thứ, kết quả ba kêu hai người gây gổ, rồi anh bỏ đi…” Nói xong lời cuối cùng, nhãn thần cô ánh lên sợ hãi.
“…” Nhã Quân dán mắt vào cô không rời, định an ủi cô mà nghẹn không nên lời.
“Ba bảo,” Nhã Văn nắm chặt tay Nhã Quân, dòng lệ bỗng trực trào, “Anh đi mất rồi…”
“A Văn…” Nhã Quân lau những giọt lệ trên khuôn mặt cô, khát khao ôm lấy cô.
Nhã Văn cũng qua quýt lau mặt, có lẽ vì căng thẳng đột nhiên biến mất, tâm trạng lại trở về trạng thái sợ hãi và hoảng loạn ban đầu.
“Gọi anh mấy lần mà anh không nghe…”
“Anh nhận rồi đấy thôi…” Nhã Quân dở khóc dở cười.
“Nhưng mà chuông kêu mãi anh mới nhận, có phải anh vốn không định nghe hay không?”
“…”
“Không phải anh định đi thật đấy chứ?!” Nhã Văn dùng sức chà mạnh, mắt và hai gò má đều đỏ ửng.
“Anh đi đâu được…” Nhã Quân nghẹn ngào.
“Giống như mẹ vậy, bỏ nhà ra đi…”
Đôi mắt Nhã Văn tràn ngập ưu thương, tựa như một con thỏ bị chấn kinh, bất cứ lúc nào cũng sẵn tâm lý chuẩn bị mất đi một cái gì đó quan trọng trong cuộc sống.
Nhã Quân đột nhiên muốn hôn cô, muốn hôn thật mãnh liệt bằng tất cả sức mình.
Nhưng cuối cùng, anh chỉ ôm Nhã Văn, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng cứng ngắc trong vòng tay: “Không, anh sẽ không đi đâu hết, không bao giờ.”
Mặc dù rất nhiều năm sau, Nhã Quân phát hiện “Mãi mãi” là một từ mới vô lý và buồn cười biết bao, nhưng tại thời điểm đó, khi ôm nhau thật chặt, cuối cùng cả hai cũng hiểu được chẳng ai có thể chia lìa bọn họ.
Ngoại trừ chính họ.
Vào mùa hè đầy mưa năm ấy, Nhã Quân được toại nguyện mong ước, thi đỗ trường đại học mà mình muốn, bắt đầu cuộc sống sinh viên bị trì trệ mất một năm. Cùng lúc đó mối quan hệ của hai cha con Bùi gia lại chưa bao giờ lại tồi tệ đến vậy.
Bọn họ còn chẳng thèm nói chuyện với nhau, ngay đến cả một lời hỏi han hay tạm biệt cũng không có. Mặc dù ngoài mặt có vẻ thờ ơ như không, nhưng trong lòng cả hai đều bị khó chịu dày vò. Nhã Văn đã cố gắng hết sức để