pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bữa Tối Ở Cherating

Bữa Tối Ở Cherating

Tác giả: Xuân Thập Tam Thiếu

Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015

Lượt xem: 134755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/755 lượt.

hòa hoãn bầu không khí ở nhà, nhưng tìm đủ mọi cách đều vô tác dụng, cơ hồ cô còn chưa biết, mình chính là nguyên nhân khiến trận chiến bùng nổ.
Trước hôm đi học vài ngày, Nhã Quân tìm thấy một cái phong bì trong ngăn kéo của mình, bên trong đựng một xấp tiền, anh đoán đây là tiền học phí và sinh hoạt phí ba để dành cho anh, đáy lòng Nhã Quân tự nhiên trào dâng trăm mối cảm xúc hỗn độn.
Có lẽ, thời gian mười chín năm chung sống đã biến Nhã Quân thành một phần tử thực sự của gia đình này, mặc dù không cùng huyết thống nhưng anh từ lâu anh đã không thể nào xa cách bọn họ. Nhã Quân cười khổ, nếu trong tương lai con trai anh nói yêu con gái anh, chắc chắn rằng anh cũng cật lực phản đối.
Khai giảng năm ấy, tiết trời u ám, Nhã Quân một thân một mình bắt taxi đến trường mới. Mười ngày trước Nhã Văn đã tham gia huấn luyện quân sự, còn chú Gia Tu vốn định tiễn anh cũng vướng bận công tác. Bác tài khi nghe thấy Nhã Quân bảo đi nhập học thì vẻ mặt vô cùng kinh ngạc.
“Lúc con tôi nhập học cả nhà đều đi theo đấy.”
Nhã Quân cười nhẹ, không đáp lời.
Mặc dù không bao giờ chịu thừa nhận, nhưng đáy lòng Nhã Quân lại vang lên một tiếng ai oán nho nhỏ: Tôi cũng muốn được mọi người tiễn lắm chứ…
Nhưng mà, Nhã Quân nhìn rương hành lý bên cạnh nhủ thầm, không có ai hết.
Nhã Quân đột nhiên có chút buồn bã, anh phát hiện bản thân chưa từng được chạm tay vào hạnh phúc. Hoặc nói đúng hơn, hạnh phúc đã muốn bỏ anh đi từ năm mười hai tuổi, theo thời gian, hai từ xa xỉ đó cũng dần biến mất. Nhã Quân từng nghĩ, không có nó anh vẫn có thể sống tốt, nhưng tại sao khi ngồi một mình trước bàn làm việc, trái tim anh lại trống rỗng đến mức này?
Di động đột nhiên rung mạnh, Nhã Quân lấy ra xem, là tin nhắn của Nhã Văn gửi đến:
“Đại ca anh tới chưa thế, buổi trưa em mời anh ăn cơm nhé.”
Trái tim trống rỗng của ai đó từ từ trở nên ấm áp.
Kể cả có mất đi hết thảy, làm sao anh có thể chịu được việc mất Nhã Văn đây.
Thời điểm đứng ở cửa căn tin phát hiệnNhã Văn phía xa xa, Nhã Quân không khỏi sửng sốt trợn tròn mắt. Cô rất đen, cũng rất gầy, thậm chí khi cười còn có thể thấy hai má hóp lại.
“Em làm sao thế…” Nhã Quân nhéo mặt cô.
“Anh quên là em vừa trải qua mười ngày tập huấn à.” Nhã Văn hậm hực cười cười.
“À ờ,” Nhã Quân đau lòng nói, “Nhưng anh không biết quân huấn có thể biến một con người ngu ngốc thành con mèo hen đen xì đấy.”
“Bùi Nhã Quân…” Nhã Văn hất tay anh, hận nghiến răng nghiến lợi.
“Thôi ăn cơm đã, anh đói quá.” Nhã Quân quàng tay lên vai Nhã Văn đi tới quầy thịt kho tàu. Không hiểu sao tâm tình bỗng vui vẻ lạ kỳ, giống như bao nỗi muộn phiền và vật lộn đè nặng nay đã đã biến mất, chỉ còn cảm giác sung sướng cứ vụng trộm nổi lên trong lòng.
Lúc xếp hàng có hai nữ sinh gọi Nhã Văn, lén nháy mắt quan sát họ đầy mờ ám.
Nhã Văn khoát khoát tay, không phản ứng.
“Nếu em không giải thích,” Nhã Quân cười nham hiểm, “Người ta sẽ hiểu lầm đấy.”
“Vậy thì sao, em đâu có nghĩa vụ phải giải thích với người khác cuộc sống riêng của mình mọi nơi mọi lúc,” Nhã Văn ngừng lại, sau đó tiếp lời, “Bất quá về sau anh mà có bạn gái thì em nguyện ý tuyên bố trên radio: ‘Các bạn học thân mến, Bùi Nhã Văn và Bùi Nhã Quân là anh em sinh đôi’. Dĩ nhiên người phải nhờ vả phòng phát thanh là anh rồi.”
Nhã Quân nhìn cô: “Nhưng nếu anh không có thì sao?”
“Vậy em rất muốn trông thấy đám con gái nhiều chuyện phải trơ mắt tiếc rẻ lúc tốt nghiệp.” Vẻ mặt Nhã Văn tràn ngập hưng phấn.
Nhã Quân mím môi cười, nhịn không được cốc đầu cô: “Không sợ ‘Bác sĩ Lâm’ hiểu lầm à?”
Nhã Văn lườm anh, hai má đột nhiên đỏ ửng rất đáng ngờ: “Anh ấy không học trong trường chúng ta… Hơn nữa anh ấy biết thừa anh là ai rồi.”
Nhã Quân ngó trân trân Nhã Văn đang gắp nguyên khối thịt kho tàu to đùng vào bát, lồng ngực chợt nhói lên một niềm ghen tị khôn cùng.
Đây là lần đầu tiên Nhã Quân thấy Nhã Văn có biểu hiện… ngọt ngào và e lệ đến vậy, giống như chỉ cần thoáng nghĩ đến người đó thôi là đã không tự chủ được mà bật cười hạnh phúc.
“Gì chứ…” Nhã Văn rốt cuộc cũng nhận ra ánh mắt của Nhã Quân hơi khác thường, “Em tưởng anh không định ăn thịt nên mới ăn hộ, cùng lắm… cùng lắm, em mua cho anh miếng lớn hơn là được.”
Nhã Quân âm thầm thở dài, có lẽ anh không nên bi quan như vậy, ít nhất giờ đây Nhã Văn đã trở lại bên anh. Nhã Quân hai tay ôm ngực, bất lực than: “Thôi được, anh phải thừa nhận em vẫn là một con nhóc ngu ngốc như hồi nào.”
Buổi tối sau ngày nhập học, Nhã Quân đang chạy bộ ngang qua sân tập thể thao của trường chợt khựng lại, vẻ mặt tràn đầy ngạc nhiên, anh cứ đờ đẫn nhìn như vậy một lúc lâu.
Bỗng có người vỗ vỗ vai anh, Nhã Quân giật mình quay sang, đích thị là Đại Đầu.
“Cứ nghĩ cậu biến mất luôn rồi chứ.” Đại Đầu tùy ý đút hai tay vào túi, đứng cạnh Nhã Quân. So với mùa hè hai năm trước, Đại Đầu trưởng thành lên rất nhiều. Đoán chừng đứa trẻ nào đến tầm này rồi cũng phải lớn thôi.
Nhã Quân không trả lời, chỉ cười cười. Bắt đầu từ mùa hè sau khi kết thúc đợt tuyển sinh đại học thất b