Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bức Thư Bị Lãng Quên

Bức Thư Bị Lãng Quên

Tác giả: Cố Tây Tước

Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015

Lượt xem: 1341521

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1521 lượt.

phương hình như đã bị nhà trường xử lý rồi, vừa bị phê bình lại bị giám sát, lãnh đạo bên đây thật sự anh minh.” Mao Mao mừng rỡ, cười toe toét.
An Ninh thầm nghĩ: “Phải là Triều Dương bắt nạt bọn họ chứ?”
Quá tám giờ An Ninh về trước, vừa về tới ký túc, cô kinh ngạc nhìn người đang đứng ở cửa, người đó mặc áo gió sẫm màu, xoay người nhìn thấy cô, anh ta tắt thuốc lá trong tay, sau đó đi đến trước mặt cô: “Tôi có việc ở gần đây, tiện đường nên ghé qua.” Anh ta nói lý do, rất hợp tình hợp lý.
An Ninh gật đầu, không biết nên nói gì, thật sự không quen. Đối với “người thân” bên kia của ba, cô không ghét bỏ, đương nhiên cũng sẽ không quá chú ý và quan tâm.
Đối phương hình như cũng không có ý ở lâu, chỉ nói: “Ba em nhờ tôi nhắn lại một câu, nếu có thời gian thì về thành phố G một chuyến.”
An Ninh gật đầu lần nữa, tưởng rằng anh ta sẽ đi ngay, nhưng anh ta không hề có động tĩnh gì, cô ngẩng đầu thì thấy anh ta đang nhìn cô: “Có rảnh không? Chúng ta tìm quán nào ngồi đi, tôi chưa ăn tối.”
An Ninh không ngờ mọi chuyện lại tiến triển theo hướng này, nhất thời không thể tiếp tục được nữa, đối phương vẫn đang chờ, mà không hề thúc giục.
Cô đồng ý, tuy chỉ là miễn cưỡng, nhưng quả thật không thể đổ trách nhiệm cho ai. Họ vừa bước vào quán ăn thì đụng phải Trương Tề đang đi ra, anh bất ngờ khi nhìn thấy họ, nhưng vẻ mặt không thay đổi, chào hỏi nhau hai câu rồi cáo từ, lúc rời đi còn hỏi một câu: “Hôm nay Mạc Đình nói cậu ấy muốn qua đây phải không?”
“Ừ.” An Ninh mỉm cười, thì ra sự liên tưởng của đám nam sinh cũng dễ lộ đấy chứ.
Trương Tề thấy mình hơi quá lố, cuối cùng cười tạm biệt rồi xoay người ra khỏi cửa, khi cánh cửa vừa đóng, anh quay lại nhìn, ánh mắt đầy kinh ngạc... Người đi bên cạnh An Ninh là Chu Cẩm Trình - người đứng thứ hai Viện kiểm sát.
“Có món nào ngon giới thiệu không?” Anh ta hỏi sau khi ngồi xuống.
An Ninh: “Ở đây có món thịt nướng khá ngon, nhưng anh có thể...”
“Vậy thì thử món ấy đi.” Anh ta cười cười, vẫy tay gọi người phục vụ.
Người ngày nào cũng ăn sơn hào hải vị hôm nay lại ăn thịt nướng ư? Được rồi, thỉnh thoảng cũng cần phải ăn cháo hoa. Cô chỉ kêu ly nước trái cây, vì đã ăn khá nhiều đồ ăn ở chỗ liên hoan rồi.
Mười phút sau, một chàng trai tuấn tú mặc áo phông đơn giản đi vào quán ăn, lúc Mạc Đình nhìn thấy An Ninh và người kia đang ngồi ở một bàn cạnh cửa sổ, anh dừng bước, vốn anh muốn tới cùng ăn bữa tối với cô, xem ra giờ không cần nữa rồi. Khẽ vuốt trán, anh ngồi xuống bàn phía sau. Anh uống một ngụm nước ấm mà người phục vụ vừa bưng lên, cơn đau dạ dày ban nãy đã giảm bớt đi nhiều, lúc này chuông điện thoại bỗng vang lên, là tin nhắn: “Em đang ở quán ăn, anh gọi cho em được không? Nói rằng có chuyện gấp, em thật sự không biết nên nói chuyện gì với người này.” Có thể tưởng tượng ra vẻ mặt cô lúc này có đôi chút đáng thương.
An Ninh cắn ống hút kiên nhẫn chờ trả lời, không ngờ đối phương nhắn lại: “Ăn xong thì về luôn nhé, anh không có việc gì gấp hết.”
Mọi người trong phòng đều đang ở buổi liên hoan, gửi tin nhắn chẳng ai đáp lại, thế nên cô đành phải tìm người nào đó, thật đúng là “thấy chết mà không cứu”.
Chu Cẩm Trình ngước mắt nhìn cô: “Em đang đợi ai à?”
An Ninh nghĩ nếu cô thật sự là một con mèo, thì giây phút này ắt hẳn lông trên người đều dựng đứng cả lên: “À... Anh từng ăn món bò chao dầu chưa?”
Anh ta nở nụ cười: “Chưa.”
“Còn món đặc sắc của Bắc Âu, trứng gà sống trộn thịt bò sống?”
“Chưa.”
Lần đầu tiên An Ninh có cảm giác đánh vào bông gòn, vì thế cô đành im lặng.
Lúc tính tiền, người phục vụ nói hóa đơn đã có người trả rồi, một người ngạc nhiên, một người có chút suy nghĩ, cuối cùng Chu Cẩm Trình quay đầu nhìn cô cười nói: “Xem ra là tôi được hưởng lộc từ em rồi.”
Lúc chiếc Mercedes đã chạy đi, An Ninh trầm ngâm, thực ra cô không thích loại “người thân” này thì phải? Loại người có quyền thế trong tay luôn là thắc mắc trong lòng cô, giống ba cô, tất cả mọi chuyện đều mang quan hệ lợi ích, không biết có bao nhiêu là xuất phát từ thật tâm.
Từ Mạc Đình vừa về ký túc xá là lao vào nhà tắm Trương Tề nhìn người đang lau tóc đó chép miệng khen: “Giờ tôi mới biết vì sao con gái mê cậu như vậy. Đáng tiếc cậu không thích khoa trương, nếu không tuyệt đối có thể ăn đứt tay Giang Húc ở viện Văn học.”
Từ Mạc Đình không hề hứng thú với mấy lời khen đó, cầm lấy đồng hồ trên bàn đeo vào tay, nói: “Học kỳ này giáo sư hướng dẫn thạc sĩ dành nhiều lời khen ngợi cậu, có thể leo lên một bậc nữa rồi đấy.”
“Lên tiến sĩ à? Đúng là tôi có ý định này thật.” Trương Tề hỏi lại: “Còn cậu? Nếu là cậu chắc chỉ cần nhấc tay một cái là được.”
Mạc Đình mỉm cười: “Trước mắt tôi không có ý định đó.”
“Cũng phải, cậu cũng đâu cần thêm cái văn bằng này làm gì nữa.” Trương Tề thấy Mạc Đình muốn rời đi, định nói gì đó nhưng lại thôi, Mạc Đình hỏi: “Còn chuyện gì nữa à?”
“Chuyện này, không biết tôi có nên nói ra hay không, tôi vừa nhìn thấy bạn gái cậu ăn cơm với Chu Cẩm Trình ở cơ quan cậu.”
Từ Mạc Đình chỉ “Ừ” một tiếng.<