Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341528
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.
g vọng bên tai.
Cuộc họp nhóm làm luận án vào sáng sớm hôm sau, An Ninh đến muộn, lúc cô vào thì hai người kia đã đến rồi, còn Từ Mạc Đình cũng đã yên vị, nghe tiếng mở cửa, anh nghiêng người gật đầu với cô.
Bạn E chờ cô ngồi xuống bên cạnh liền cười nói: “Bà ngủ quên sao? Đầu tóc rối bời kìa.”
An Ninh “Ừ” một tiếng, đưa tay cào tóc, nhưng bởi tóc quá dài, ngọn tóc bị rối, vì thế cô mặc kệ, cúi đầu hỏi E: “Mọi người nói đến đâu rồi?”
“Mới vừa bắt đầu thôi.” Đối phương hạ thấp giọng: “Hôm nay lúc người nào đó bước vào bị vấp ngã, bạn không được chứng kiến, thật sự là mắc cười muốn chết.”
“Ừm.”
Người ngồi đầu bàn gõ nhẹ xuống mặt bàn, hai cô gái thức thời chấm dứt buôn dưa.
Anh chàng nào đó đẩy tờ giấy đến trước mặt An Ninh, cô do dự cầm lấy: “Meo Meo biết tuốt, đề xuất mấy chỗ bán dầu xoa bóp đi.”
Phản ứng đầu tiên của An Ninh là cười ra tiếng, vậy thì người ngồi đầu bàn kia đã xem qua, cho nên mói có biểu hiện nghiêm túc như vậy.
Anh chàng kia ở trong lòng thắc mắc, hai người này không phải một cặp sao? Sao cư xử có vẻ xa lạ đến vậy?
Hôm nay hiệu suất thảo luận rất tốt.
“Vấn đề hiện tại là cần mượn một phòng thí nghiệm để chúng ta có thể sử dụng lâu dài, nhưng hiện nay xem ra trường ta đang khan hiếm tài nguyên.” Nói tới đây người nọ nói đầy căm phẫn: “Nhà trường cũng quá lạnh nhạt với khoa Vật lý chúng ta mà!”
An Ninh: “Vấn đề này tôi sẽ đi thương lượng.”
Anh chàng nào đó vui mừng: “Được, vất vả cho bạn rồi. Tôi bắt đầu chuyên tâm làm việc của kỳ hai, kẻo đến lúc đó lại trở tay không kịp.”
“Ừ, bạn chỉ cần tập trung làm, chuyện khác tôi sẽ xử lý.”
“Các hạ anh minh thần võ!”
Bạn E bật cười: “Hai người thật là ăn ý.”
Người kia buột miệng: “Đương nhiên, tôi với Meo Meo hồi năm nhất đại học là bạn cùng lớp mà.”
Lúc này, Từ Mạc Đình vừa nghe điện thoại xong, quay lại, thản nhiên nói với Lý An Ninh một câu: “Từ Trình Vũ hẹn em đi dạo phố, anh đã giúp em từ chối rồi.”
Phản khách vi chủ
An Ninh vẫn muốn hỏi Từ Mạc Đình một chuyện liên quan đến bức thư đó, nhưng sợ nếu diễn đạt chuyện này không được thích đáng, cô sẽ bị “game over”.
Trên lý thuyết, cô không nhớ là đã nhận được bức thư đó của anh, nhưng dựa vào trí nhớ luôn mơ hồ của cô thì điều này là không thể chối cãi, cho nên xem chừng chuyện này cũng không hợp với logic: Anh đã gửi, và cô đã quên, nhưng thông thường cô vẫn trả lời khi cô nhận được thư của người khác, cho dù thư trả lời chỉ là một câu xin lỗi... Cô luôn cảm thấy có gì đó không ổn, nhung lại không thể tìm ra chỗ thiếu sót.
“Hồn ơi về đi!” Nữ đồng sự mỉm cười vỗ vai người đang ngẩn ra: “An Ninh, thực sự xin lỗi, người của phòng Nghiệp vụ đã đi hết rồi, cho nên tôi không thể không nhờ cô đi với tôi thay sếp tổng tiếp khách, không vấn đề gì chứ? Tôi đã bàn qua với chủ nhiệm bên cô, ngày mai cho cô nghỉ bù.”
An Ninh cũng không thấy có vấn đề gì, tính ra là cô được lợi mà. Sáu rưỡi, họ đến một nhà hàng nổi tiếng nằm trong khu trung tâm. Ông chủ họ Hạ, người Hồng Kông bốn mươi tuổi, là người cẩn trọng bình tĩnh, nói chuyện có lý lẽ lại không kém phần hài hước, lúc đó ngồi cùng ông còn có mấy vị đối tác bên phía Đại lục.
Vị quan chức nào đó bên này hỏi Chu Cẩm Trình: “Anh có chút quan hệ nào với người nhà họ Từ không?”
“Xem như là có.”
Ông chủ Trần: “Nghe nói thái tử gia nhà họ Từ làm cùng cơ quan với anh?”
Cẩm Trình cười nói: “Anh ta bước vào đó hoàn toàn dựa vào năng lực. Người trẻ tuổi ngạo mạn quen rồi, ngay cả tôi cậu ta cũng không để mắt tới.”
Ách, sao lại có cảm giác quen quen, lúc này di động của An Ninh vang lên, bởi vì cô ngồi phía trong, ra ngoài không tiện, mấy người ngồi ngoài lại đang nói chuyện, cô nhận điện thoại một lúc chắc không sao: “Xin chào?”
Giọng của đối phương ôn hòa nhã nhặn: “Em đang ở đâu?”
“Tiệc tiếp khách.”
“Sao lại ở những nơi như vậy?” Hình như anh có chút không hài lòng với việc này, nhưng Từ Mạc Đình trước nay luôn điềm tĩnh, chỉ nói: “Em đừng ăn mấy món nhiều dầu mỡ, ăn chút cơm vào, còn nữa, đừng uống rượu.”
Ách, thế này gọi là điềm tĩnh sao? An Ninh suy nghĩ, dường như mỗi lần cô đều phải báo cáo tình hình thực tế thật không công bằng: “Anh đang làm gì?”
Người đối thoại hình như đang mỉm cười: “Anh đang ở bể bơi trong trường, cùng với đám Trương Tề. Không có nữ sinh, em yên tâm.”
Em đâu có không yên tâm.
“Khi nào em định về?”
“Em về một mình cũng được.” Cô thấy tự lực cánh sinh là điều tất nhiên.
Đầu dây bên kia có chút trầm ngâm: “Cũng được.”
Sau khi An Ninh cúp máy liền nghe thấy có người đang nói: “Tôi đã từng nghe qua về cậu con trai duy nhất nhà họ Từ này, mới có hai mươi lăm tuổi, chậc, xử sự tương đối nghiêm khắc, mạnh mẽ quyết liệt, tương lai không biết sẽ trở thành nhân vật lợi hại như thế nào.”
Nghiêm khắc? An Ninh nghe không quen tai cũng không sao, tất nhiên, cô sẽ không thừa nhận cô đang liên tưởng đến... Từ Mạc Đình, anh cũng tương đối khiêm nhường nhã nhặn mà, lúc