Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.
gười, nhiệt tình chỉ dẫn: “Go this way, then, go that way!” Năm phút sau, hai người đó mặt mày méo mó, để tránh mỗi lúc càng có nhiều người dừng lại xem, Tường Vy liền bước tới nói hai câu, kéo A Mao đi, cô nàng phụng phịu: “Bọn họ sắp hiểu rồi, bà nói xen vào làm gì.”
Bước vào quán ăn, Tường Vy rốt cuộc không nhẫn nại nổi, nói: “Đó không phải là hai người con trai sao hả?”
“Đúng rồi! Hai giai, đẹp trai, hơn nữa còn là hàng nước ngoài nữa!”
Tường Vy hừ một tiếng: “Thế mà cũng gọi là đẹp trai sao? Meo Meo, bà nói xem đẹp trai hay không?”
Người đang mải suy nghĩ gì đó không buồn để tâm, đáp: “Ừ, đẹp.”
Mao Mao ngửa mặt cười dài.
“Chị dâu!” Bên cạnh có người hét lên, Mao Mao và Tường Vy cùng lúc ngoái đầu lại, chỉ có ai đó mắt không buồn động, đến khi Tường Vy kéo áo cô, An Ninh mới quay đầu lại, ánh mắt liền giao nhau với một người ngồi bên trong, ách, trùng hợp quá.
Trương Tề bước tới, khuôn mặt tươi cười, khẩu khí quen thuộc: “Các bạn cũng tới đây ăn cơm à, chị dâu, có muốn ngồi cùng không?”
An Ninh bị cách xưng hô này làm cho ngượng ngùng đang muốn nói là không cần, nhưng hành động của hai người bên cạnh đã phản lại cô, Mao Mao cướp ngay chỗ ngồi gần cửa sổ đặt mông ngồi xuống, sau đó còn vẫy tay gọi cô.
Không biết là cố ý hay vô tình, chỗ duy nhất còn lại là ngay bên cạnh Từ Mạc Đình, An Ninh bước tới ngồi xuống, nhìn anh mỉm cười.
Anh nhìn cô hết sức tự nhiên: “Muộn thế này em mới ăn cơm à?”
“Ừ, buổi chiều có hai cuộc thí nghiệm.” Hôm nay anh mặc áo khoác mỏng màu đen, cả người toát lên vẻ khí khái, còn mang một chút lạnh lùng nữa.
Mạc Đình cảm thấy cô đang nhìn anh, khóe miệng khẽ nhếch lên, bàn tay đặt dưới bàn của anh nắm lấy bàn tay cô, tù từ đặt lên đầu gối mình, ngón cái nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô.
Bên kia, hai nam hai nữ đã hoàn thành phần tự giới thiệu, lão tam chăm chú nhìn Tường Vy: “Hey, mỹ nhân, hình như nhìn em hơi quen quen.”
Trương Tề cười nói: “Cô ấy chính là người đoạt giải ba cuộc thi đại sứ hình tượng lần này, hiện giờ danh tiếng còn nổi hơn cả quán quân ấy chứ!”
Tường Vy khiêm tốn: “Cây muốn lặng nhưng gió chẳng đừng thôi.”
“...”
Lão tam tỉnh ngộ: “Em chính là người mà lão đại nâng đỡ đó ư?” Lập tức cảm khái lắc đầu: “Quả nhiên là người nhà chị dâu, quá là thiên vị rồi.”
Tường Vy không hề để bụng chuyện này, ngược lại còn lấy đó làm kiêu: “Meo Meo nhà chúng tôi luôn là người mà ai thấy cũng yêu, xe thấy là muốn chở.”
Trương Tề chen ngang: “Vậy hóa ra lão đại chỉ là cấp độ thường dân lại còn vọng tưởng trèo cao, thật không biết lượng sức mình, tôi là tôi tuyệt đối ủng hộ chị dâu!”
“Được rồi.” Mạc Đình ngắt lời, có ý cảnh cáo.
Họ Trương nào đó vô cùng nhanh trí giơ tay gọi người phục vụ mang thêm món ăn, tiện thể chuyển đề tài: “Đúng rồi, lúc nãy chị dâu đang nói ai đẹp trai?”
“Người này cố ý sao? Có điều, người bên cạnh dường như không hề quan tâm, An Ninh cảm thấy mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi: “À... là hai du học sinh ngoại quốc.”
Mao Mao: “Người nước ngoài, lực lưỡng, cơ bắp, rất hoàn hảo!” Sau đó hỏi Trương Tề: “Anh cũng không kém đâu, đã có đối tượng chưa vậy?”
An Ninh lặng lẽ quay đầu, Tường Vy thì đang cố kiềm chế sự kích động.
Trương Tề đáp: “Có rồi.”
Mao Mao vừa nghe đối phương đã có đối tượng, liền thở dài than vãn: “Người sinh ta chưa sinh, người có ta chưa có.”
Lão tam cười không dừng được, cuối cùng nói: “Sao không hỏi anh chứ?”
Mao Mao: “Vừa nhìn đã biết là chưa có rồi.”
Lão tam: “... Tiểu cô nương...”
Mao Mao: “Tôi trông bé lắm sao?”
Lão tam: “Được rồi, đại cô nương...”
Mao Mao: “Tôi trông to lắm sao?”
Lão tam: “... Lưu manh!”
“...”
Mao Mao đang định mở miệng, An Ninh nhanh trí cản lại: “Mọi người ăn xong định làm gì?” Ba bước của lưu manh A Mao là: “Cởi quần áo, nằm lên giường, giạng đùi ra.” Cô khẳng định Mao Mao trong bất cứ trường hợp nào cũng có thể nói chuyện đó.
“Trước mắt không có chương trình gì, có điều Mạc Đình có thể bận công việc, chị dâu có ý kiến gì không?” Trương Tề cười hỏi.
Không có ý kiến. An Ninh khó xử, vừa vào tăng một đã muốn đi tăng hai, đắn đo suy nghĩ một lát, cô nói: “Có muốn đi xem phim không?”
Mọi người đều đồng ý, chỉ có Từ Mạc Đình là như không có ai bên cạnh, thấp giọng nói với cô một câu: “Để bọn họ đi, em đi với anh.”
Tim An Ninh đập mạnh, nhưng ngay lập tức trấn tĩnh lại, nhìn những ánh mắt gian xảo xung quanh, cô có chút bất lực, cuối cùng không biết tại sao lại có suy nghĩ: Mình ngượng ngùng với người khác không bằng để người khác ngượng ngùng với mình, thế là cô nghiêng người hôn lên khóe môi người nào đó: “Được thôi.”
“...”
Trương Tề cảm khái nói với Từ Mạc Đình: “Nàng nhà cậu thật đúng là... có sức công phá kinh hồn!”
Từ Mạc Đình dừng tay gõ laptop, nghĩ tới điều gì đó, ánh mắt anh chợt lóe sáng, quay sang Trương Tề hỏi: “Bộ phim hôm qua thế nào?”
Trương Tề cười khổ: “Tôi chỉ có thể nói là bạn bè của chị dâu quá mạnh mẽ, chỉ có điều tôi và lão tam không thể hiểu nổi, tại sao chì cần thấy trên phim có