Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
hai diễn viên nam nhìn nhau quá hai giây là bọn họ lại rít lên?”
Từ Mạc Đình ngoài mặt tuy ngây ra một lúc, nghĩ người nước ngoài quan hệ nam nữ buông thả là chuyện bình thường, nhưng trong lòng anh lại rất cẩn trọng đối với chuyện tình cảm. Cũng có thể nói là “chung thủy tới cùng”, anh không thích đứng núi này trông núi nọ, vì thế có thể nhận định những thứ như vậy không hề ảnh hưởng tới anh. Anh thấy tính cách này không có gì là không tốt, mỗi người đều có con đường riêng của mình, chỉ là sau khi đã xác định một con đường anh nhất định sẽ đi tới cùng.
Hôm đó, anh đưa cô về nhà anh, vừa đặt chìa khóa lên bàn, ngước mắt nhìn người đang nắm chặt nắm đấm cửa: “Em định đứng mãi ở đó sao?”
“Không.” An Ninh mỉm cười, chắp tay phía sau từ từ bước vào, nghĩ bụng “Chết chắc rồi!” Ban nãy cô giở trò lưu manh, không phải là bị báo ứng chứ? Cho đến giờ An Ninh vẫn không hiểu tại sao cô có thể chủ động hùng hổ nhào tới hôn anh, hay là do ánh mắt chăm chú của mọi người khiến lúc đó não cô bị teo rồi?
An Ninh chậm rãi đi vào, đây là lần đầu tiên cô bước vào nơi ở của Từ Mạc Đình, nhà của anh tương đối sạch sẽ ngăn nắp, sàn trải thảm màu sữa, chính giữa phòng khách đặt một giá sách đơn giản, sofa màu nhạt, phối với thảm sàn vô cùng trang nhã, phòng ngủ và gian bếp đều là dạng mở, không gian rộng rãi nhưng không hề trống trải, mọi thứ đều đặt đúng vị trí, quả nhiên anh là người rất cẩn thận và tỉ mỉ.
Lúc tinh thần ổn định trở lại thấy người đứng cạnh giường đang cởi chiếc áo khoác màu đen, ánh mắt An Ninh chuyển từ nhìn trân trối sang đắm chìm, ách, body thật chuẩn, nước da cũng được, không đúng, không đúng: “Anh, anh cởi quần áo làm gì?”
Đối phương hơi cau mày: “Anh không thích trên người có mùi dầu mỡ.” Nói xong, anh lôi ra một bộ sơ mi màu trắng mặc vào.
Rớt lệ, đầu óc cô thật đen tối...
Ai biết người bên đó lại cười nhẹ: “Em muốn anh làm gì?”
“Không.” Đây tuyệt đối không phải là lời phát ra từ tâm can.
Từ Mạc Đình nhìn cô, người nào đó lập tức phấn chấn tinh thần, nói: “Anh làm việc đi, em ở bên cạnh xem sách, không quấy nhiễu anh đâu.”
Từ Mạc Đình thực sự không tiếp tục đối lý được với cô, mở laptop ra làm việc.
Từng giây, từng giây trôi qua, trong không gian chỉ có hai người, có một sự tĩnh lặng đặc biệt.
An Ninh tiện tay rút cuốn Chính trị thế giới lật xem, vừa bắt đầu nhập tâm, được khoảng mười lăm phút, cảm thấy cuốn sách trên tay có chút vô vị, thế là cô rảnh mắt quan sát anh trong ánh sáng mờ ảo... Gương mặt Từ Mạc Đình dưới ánh đèn rất điển trai, có thể dùng bút miêu tả lại là “hình ảnh thanh thoát đặc biệt”.
An Ninh có chút thất thần, lấy một chiếc bút vẽ lại trên giấy.
“Em làm gì đó?” Anh nghiêng đầu nhìn.
“Em có làm gì đâu.”
Từ Mạc Đình mỉm cười, mí mắt khép hờ, che đậy sự tò mò: “Vậy em đang nhìn gì?”
“... Em đâu có nhìn.” Cô cẩn trọng cúi đầu lật mấy trang Chính trị thế giới.
An Ninh cảm thấy trong không gian tĩnh lặng vốn có chợt dâng lên một cảm xúc tuôn trào, đến khi cô ngẩng đầu lên, Từ Mạc Đình đã ở trước mặt cô, người nào đó bất chợt ngây ra, còn anh đưa tay gạt mấy sợi tóc lòa xòa trước mặt cô.
An Ninh cố gắng trấn tĩnh nở một nụ cười: “Công việc anh đã làm xong chưa?”
Mạc Đình nhìn cô, bàn tay từ từ trượt xuống, lướt qua khóe mắt, gò má... Một giây sau, khi đôi môi anh chạm vào đôi môi cô, Mạc Đình cảm thấy cô hơi run lên.
Anh hơi cau mày, lần nữa nhắc nhở bản thân, phải từ từ, trong thời điểm này không được phép sai lầm, rõ ràng đối phương không thích tình cảm vội vã, cho nên anh luôn giữ thái độ chừng mực, nhưng anh phát hiện ngay cả giữ vẻ bình tĩnh cũng có chút khó khăn, đặc biệt là khi cô ở ngay gần trong gang tấc.
“An Ninh, có muốn hôn anh không?” Anh ngẩng đầu lên, thanh âm mang vẻ dụ dỗ.
Một khoảng tĩnh lặng trong phòng, An Ninh dường như có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập.
Từ Mạc Đình cũng có chút căng thẳng.
An Ninh trấn tĩnh lại, cô nghĩ: Mỗi lần bị cưỡng hôn cô đã rất thiệt thòi, với lại, được rồi, chính xác là cô đã bị quyến rũ, vừa nghĩ thông cô liền dang tay ôm chặt cổ anh, áp môi mình lên môi anh. Bởi vì đứng dậy quá đột ngột, cô bị trượt chân, kết quả là xô anh ngã xuống sofa, nghiễm nhiên một cảnh nóng hiện lên... Khuôn mặt An Ninh đỏ bừng, mà người nằm dưới cũng biểu hiện bộ dạng bị ai đó ức hiếp.
Vừa định đứng dậy, cô lại nghĩ: Dù sao cũng đã thế này rồi, đã làm một sao không làm hai (sao lại không nghĩ tiếp chứ?).
Nhớ lại trình tự anh hôn cô, cô đưa lưỡi liếm khóe miệng hơi nhếch lên của anh, đôi mắt đen láy của người nằm dưới nhìn cô, bàn tay ôm lấy eo cô, khẽ mở miệng, mặc cho cô xâm phạm thêm một bước.
Trong hơi thở ướt át nồng nhiệt, có một nỗi sợ hãi không nói ra được...
Cho đến khi tiếng mở cửa đột ngột làm hoảng hốt hai người trên sofa, người đang làm việc bất chính choáng váng ngẩng đầu lên, suýt chút nữa cô lại ngã xuống sofa, may sao Từ Mạc Đình nhanh nhẹn ôm lấy cô. Mạc Đình nhìn người vừa tới cũng có chút kinh ngạc, ngay lập tức bình tĩnh lại, chào một tiếng.