Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341524
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.
Mẹ? Bác gái? Người nào đó kinh ngạc đến độ khó có thể bình tĩnh, vừa nãy không phải cô như kẻ đói khát xâm phạm con trai bà sao?
An Ninh giấu mặt phía sau cổ Mạc Đình nghĩ mà rầu muốn chết, nhưng Mạc Đình cũng không có ý buông cô ra, quay đầu hỏi mẹ: “Sao mẹ lại tới đây?”
Vẻ mặt bà Từ đã bình thường trở lại, rốt cuộc bà cũng là người trải sự đời, bà chỉ cười nói: “Đến đưa cho con ít đồ ăn. Có bạn ở đây à?”
An Ninh trầm ngâm, có nên mất mặt lần nữa hay là lịch sự chào hỏi đây, đang muốn đẩy người ôm mình ra, nhưng đối phương không hợp tác, vẫn cứ ôm lấy cô, An Ninh nghi hoặc ngẩng đầu lên, phát hiện anh cũng đang nhìn cô. Trong ánh mắt lộ vẻ thản nhiên nồng nhiệt. Người nào đó đương nhiên đỏ mặt, mà đối phương nói sát bên tai cô một câu, sau đó như không có chuyện gì buồng tay ra, đứng dậy bước tới cầm túi đồ ăn trên tay bà Từ mang vào bếp: “Mẹ đến đây một mình à?”
“Ừ.” Bà yừa cười vừa bước theo sau, An Ninh đứng dậy nhẹ nhàng chào hỏi: “Cháu chào bác”, cái gì mà “Đợi lát nữa em có thể tiếp tục” chứ?
An Ninh trả lời, báo cáo tên họ.
Bà Từ nhẩm lại một lần, nghi hoặc nói: “Cái tên này nghe quen quen?”
An Ninh thừa nhận tên của cô tương đối phổ biến.
Từ Mạc Đình lúc này lặng lẽ lên tiếng: “Tên của cô ấy tương đối phổ biến.”
Anh không cần phải thẳng thắn thế chứ?
Bà Từ cũng cười: “Khi nào qua nhà bác ăn cơm nhé?”
Ánh mắt An Ninh cầu cứu người nào đó đang dựa vào bồn rửa mặt không bước ra, đối phương nhận được ánh mắt của cô, liền đáp: “Để cuối tuần sau đi, dạo này cô ấy hơi bận.”
“...”
Bà Từ thật biết an ủi: “Ba con đợt này cũng bận tới bận lui, con trai dẫn bạn gái về có lẽ sẽ làm ông ấy thảnh thơi được một hôm.”
Nhà quan lớn đều “mỗi người một phách” như vậy sao?
Lúc ra về, bà Từ khẽ vuốt vuốt mái tóc dài của cô, cười nói: “So với lúc sáu, bảy tuổi, đây là lần đầu tiên bác thấy Mạc Đình nó bám người như thế.”
Bám người?
Thế là An Ninh nhìn theo người nào đó vừa lật tài liệu trên tay vừa nói chuyện điện thoại với đồng sự, bác à, nhất định là bác đã nhầm rồi.
Quá chín giờ, Từ Mạc Đình mới lái xe đưa An Ninh về trường, lúc đi ngang qua một quán ăn, anh quay sang hỏi cô: “Em muốn ăn khuya không?”
Không đợi cô trả lời, anh đã cho xe dừng tại bãi đỗ xe.
An Ninh: “...”
Hôm nay cô luôn cảm thấy “không có lời nào để nói”, thực tế là lúc trước đã thấy bị kích thích rồi, nghĩ lại thì tuy cô chiếm ưu thế nhưng dường như là cô bị mê hoặc mới có thể chủ động chiếm ưu thế như vậy, đang trong tình cảnh đó lại còn bị phụ huynh bắt gặp nữa, tuy bề ngoài sóng vên gió lặng, ách, mà thật ra hình như cũng là sóng yên gió lặng thật.
Càng nghĩ càng thấy không đúng, cô luôn cảm thấy mình bị gài.
Khi hai người đẩy cửa bước vào, liền thấy một vị khách đang tranh cãi ở quầy tính tiền, An Ninh nhìn kỹ mới phát hiện ra người đó rất quen, cách đây không lâu vết thương trên mặt cô là do nhân vật số má này tặng.
Khi An Ninh đi qua phía sau cô ta, đúng lúc cô ta lùi lại, cô ta liếc nhìn An Ninh một cách hung dữ, rồi lập tức nhận ra cô là ai, vừa cau mày liền thấy người đang đứng cạnh cô, không biết sao lại ngây ra, cuối cùng phun một câu: “Muốn chết à, thật là đen đủi!” Vừa chửi thề, cô ta vừa rời khỏi quán ăn.
An Ninh không hiểu: “Gặp em rất đen sao?”
Từ Mạc Đình mỉm cười, lúc bước tới chỗ ngồi, anh hỏi: “Em quen cô ta à?”
An Ninh nghĩ, cô thực sự không giỏi kể lại những chuyện xã hội kiểu này, thế là chỉ nói có duyên gặp mặt một lần.
Mạc Đình cũng không hứng thú hỏi nhiều chuyện này, gọi phục vụ mang hai suất chè đậu xanh.
“Buổi tối ăn ít một chút.”
An Ninh nhìn anh, rồi quay đầu nhìn khung cảnh ban đêm bên ngoài cửa sổ, không sai, cô thực sự rất thích đến đây ăn khuya.
“Có điều em nên ăn nhiều một chút.”
An Ninh quay đầu lại.
Người con trai anh tuấn cao ngạo ngồi đối diện cô rất chân thành nói: “Lần sau lúc em muốn hôn, anh có thể sẽ cưỡng hôn lại em đó.”
... Đây mới gọi là giở trò lưu manh đích thực! An Ninh bỗng nhiên tỉnh ngộ. Cô mới là người luôn bị anh giở trò lưu manh!
Hôm nay người nào đó no căng trở về ký túc xá, Tường Vy đang đợi người xem hết phim quay về, miệng liên tục nói: “Đàn ông bây giờ tình cảm đơn giản quá.”
“...”
Tường Vy: “Meo meo, em rể bao giờ mới mời bọn tôi đi ăn cơm?”
Mao Mao: “Phải đó, sắp cuối năm rồi, đến nhà địa chủ cũng không còn dư lương thực nữa rồi.”
Triều Dương: “Nếu như nói là địa chủ... Từ Mạc Đình không phải là địa chủ sao?”
An Ninh: “...”
Một ngày cuối cùng cũng khép lại.
Sáng sớm hôm sau, An Ninh thay quần áo bắt xe đi làm, lúc này đã muộn cho nên không đi đến ga tàu điện ngầm, mà tới bến xe bus bắt taxi, có tổng cộng ba trường học xung quanh khu Đại học X, ở đây có rất nhiều người bình dân, họ chen nhau ngồi xe bus như hộp cá sardine vậy, mà thời điểm này ngay cả gọi taxi cũng khó.
Cô đang trầm ngâm, chợt nghe thấy phía sau có người nói gì đó đại loại như “Chính là cô ta à?”, An Ninh thật sự không để tâm, nếu như k