Tác giả: Cố Tây Tước
Ngày cập nhật: 04:19 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
mà không dám lớn tiếng.
Nói đến chuyện Giang Húc, phải quay ngược về ba tuần trước đó, anh ta và bạn bè uống rượu, lúc đó tâm trạng Giang Húc không được tốt, uống hết một chai, rượu vào lời ra nói mình đã phải lòng một nữ sinh của khoa Vật lý. Hôm sau chuyện này bị một người nào đó cùng đi uống rượu truyền ra, dẫn đến các fan của Giang Húc tan nát cõi lòng, cũng không thiếu những cuộc điều tra, cuối cùng đối tượng rơi vào một người họ Phó của khoa Vật lý, một vài nữ sinh to gan trực tiếp đến cửa gây sự, mà người họ Phó nào đó cũng không phủ nhận: “Là tôi đấy thì sao?”
Nhưng một vài nhân vật thông minh lần theo đầu mối tìm hiểu gốc rễ lại phát hiện ra kỳ thực còn có một người khác, mà người khác này nghi ngờ là bạn cùng phòng của Phó Tường Vy, vì nghe nói Giang sư huynh đã “chủ động” đến tìm cô ta mấy lần.
Lúc đó, Từ Mạc Đình nghe được tin tức này ở phòng ký túc, chỉ hừ lạnh một tiếng.
“Anh ta họ Chu.”
Trưởng phòng, em có thể thu hồi câu “vâng” vừa nãy không?
Buổi trưa, thư ký thường trực của sếp Hạ gọi điện thoại nội bộ xuống. An Ninh đang chỉnh lý tài liệu bỗng im lặng trong giây lát, cuối cùng thẳng lưng, biếu hiện bộ dạng đã đâm lao đành phải theo lao bước ra cửa.
Trước khi cô đi, trưởng phòng nhắc nhở: “An Ninh à, toàn là quan chức chính phủ, cô phục vụ cẩn thận.”
“Dạ.”
Vừa đến tầng mười lăm, đang chuẩn bị đến phòng thư ký báo cáo, Sở Kiều đã nhìn thấy cô trước. “An Ninh!”
An Ninh quay đầu chào giám đốc Sở.
“Lại phiền cô lên đây giúp đỡ rồi.”
An Ninh cười nói: “Đã mời đến tất phải tiếp.” Tâm lý của cô đã được chuẩn bị, trốn không được thì phải làm cho tốt thôi.
Sở Kiều cũng không vòng vo: “Thật ra là gọi tên cô đầu tiên đó, An Ninh, hóa ra cô quen Chu Cẩm Trình?”
“Tôi phải làm gì sao?”
Sở Kiều mỉm cười, không để bụng chuyện cô chuyển đề tài, giải thích công việc tiếp theo: “Lát nữa phiền cô cùng A Lan đi rót trà, nếu bọn họ hỏi sự tình của công ty thì cô biết sao cứ nói vậy. Còn nữa, sau đó cô với tôi dẫn họ đi một vòng các phòng ban, phần giới thiệu để tôi lo, cô chỉ cần đi cùng là được.”
An Ninh gật đầu, A Lan đi tới mỉm cười với cô, nhân tiện chia cho cô một nửa cốc trà dùng một lần đang cầm trên tay: “Trong đó có một người là người tình trong mộng của tôi.”
An Ninh tỏ vẻ đã hiểu.
Lúc đẩy cửa bước vào, An Ninh vốn thản nhiên, suýt nữa trượt chân khi nhìn thấy người đang đứng bên cửa sổ.
A Lan ngẩng đầu nhìn cô: “Sao thế?”
“Không sao.” Cô cố gắng bình tĩnh, bưng khay trà Long Tinh Tây Hồ, từng bước đến gần. Hạ Thiên Liên nhận cốc trà từ cô, cười nói: “Vất vả cho cô rồi.”
An Ninh cũng cười, đang định đi vòng bên trái, kết quả sếp lớn nói: “Qua chào hỏi cậu của cô một tiếng đi.”
“Khi Cẩm Trình đến có nói, bên này có một người bà con.” Một vị quan chức bụng to lớn tiếng nói: “Hóa ra là cháu gái bên ngoại à?”
Chu Cẩm Trình ngồi trên ghế, biểu hiện ra vẻ là người có thân phận và lập trường: “Có thể coi là vậy. Cô ấy là con gái của Lý Khải Sơn.”
Câu nói này làm không ít người bất động, An Ninh cau mày nhìn Chu Cẩm Trình, cuối cùng bước tới nhẹ nhàng đặt cốc trà lên bàn anh ta: “Mời dùng trà.”
“Em đã quen việc bên này chưa?”
“Rồi.”
Chu Cẩm Trình hình như cũng chỉ tiện miệng hỏi, gật đầu với cô, vừa uống trà vừa tiếp chuyện với người bên cạnh.
Sau đó mỗi lần An Ninh đưa trà, đều nhận được mấy câu: “Cô gái, ba cô hồi nhậm chức ở thành phố này có ơn huệ với tôi đó.” “Sau này đến nhà bác ăn cơm.” v.v...
Giai Giai nói chẳng rõ ràng gì cả, anh chàng phong thái hiên ngang, tiêu sái bất phàm, cả khi cau mày cũng mang vẻ kiêu ngạo lạnh lùng, hình dung này thật quá chung chung.
An Ninh trù trừ bước tói, đưa cốc trà cuối cùng trên khay.
“Cảm ơn.” Anh nói.
An Ninh khoát tay: “Ách, không dám.”
Hai người đứng không xa bên cạnh nghiêng mắt nhìn sang, trong đó một người lớn tuổi bật cười: “Mạc Đình, đừng lãnh đạm với người ta thế chứ, tiểu cô nương nhà người ta nhìn thấy cậu là hồi hộp rồi.”
Từ Mạc Đình hai tay chuyền đi chuyền lại chiếc cốc giấy, thái độ của anh luôn ngạo mạn, không muốn phản ứng với sự việc, giống như một người ngoài cuộc, chỉ đứng từ xa nhìn sự vật thay đổi bên ngoài. Lúc này anh chợt cười, bình dị dễ gần: “Em hồi hộp sao?”
Người trải qua nhiều kinh nghiệm có thể khẳng định là anh đang trêu đùa cô, theo bản năng cô trừng mắt với anh, rồi nhanh trí quay người rời đi.
Ánh mắt Mạc Đình chợt lóe lên, cúi đầu cười nhạt, nụ cười không thể chân thật hơn. Anh phát hiện lòng mình đã được xoa dịu quá dễ dàng, đưa tay nhẹ day lông mi, tuy không muốn thừa nhận, nhưng hình như anh đích thực đã bị nuốt tươi rồi.
Nhấp một ngụm trà trên tay, trước nay anh đều không thích cốc giấy, cũng không thích trà xanh.
Anh phát hiện ra ánh mắt nhìn mình chăm chú phía trước, ngẩng đầu nhìn ánh mắt như có suy tư gì của Chu Cẩm Trình, Mạc Đình khẽ gật đầu.
Khi An Ninh bước ra ngoài, A Lan luôn đứng ngoài nghe bọn họ nói chuyện, liền biểu hiện thái độ hưng phấn quá độ: “An Ninh, đứng trước mặt anh ấy, cô không hồi hộp s