Tác giả: Diệp Văn Du
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341937
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1937 lượt.
n không thuốc súng, chúng ta không đổ máu, nhưng đều đã hi sinh.
Lộ Nghiên dần bận rộn lu bù, không chỉ công việc, mà còn bận với cuộc sống nhàn hạ của mình.
Lộ Nghiên vốn là một cô gái thích chui rúc ở trong nhà chính hiệu. Thẩm Nham đã từng vì điều này mà tức giận với cô, giận cô lúc nào cũng ở nhà rầu rĩ. Nhất là sau khi mẹ Thẩm Nham đến tìm Lộ Nghiên, cô càng không muốn chui ra ngoài. Bà ấy mang thái độ hòa nhã nhưng lại không có một tia ấm áp, ít nhất Lộ Nghiên cũng cảm thấy vậy. Sau này dần dần Lộ Nghiên cũng từ chối cùng Thẩm Nham đi tham dự các hoạt động với bạn học của anh. Không phải cô không muốn đi, chỉ là cô hi vọng mẹ anh sẽ không đến tìm cô nữa. Không phải cô sợ mà lùi bước, chỉ là cô thấy không thoải mái.
Thẩm Nham bắt đầu hỏi cô vì sao, nhưng biết không có kết quả nên để theo ý Lộ Nghiên. Anh luôn nuông chiều và khuất phục cô một cách vô điều kiện.
Lộ Nghiên thích cả ngày ở nhà, thoải mái, dễ chịu, còn có thể độc chiếm Thẩm Nham – khi đó Lộ Nghiên đã nghĩ như vậy.
Hết giờ làm, Lộ Nghiên và Tiểu Diêu gặp nhau, hai người đi ăn thịt nướng ở một con phố sau khách sạn, tuy không sầm uất nhưng ở đó người ta có thể được thanh thản thả lỏng.
Thịt ba chỉ và chân gà đặt trên bếp nướng, quét thêm chút dầu, nhìn rất ngon. Hai người gọi thêm vài đĩa thịt, rau và hai bình rượu. Tuy là hai cô gái nhưng tửu lượng của hai người khá tốt, chút rượu này không đáng gì.
“Tiểu Nghiên, cậu có tiến bộ đấy, cũng học mượn rượu giải sầu rồi cơ.”
“Ai nói mình mượn rượu giải sầu, mình có sầu gì đâu.”
“Dù sao chuyện gì cậu cũng không nói với mình, mình cũng chỉ đoán thôi. Cậu thích bí mật thì cứ bí mật đi.” Tiểu Diêu có chút giận dỗi. Tuy hai người là bạn, nhưng Lộ Nghiên rất ít kể lể chuyện của mình, còn cô có chuyện gì cũng phun ra sạch sẽ với Lộ Nghiên, càng ngẫm nghĩ càng thấy xưa nay Lộ Nghiên vẫn như vậy.
Ăn xong, hai người lại đi chợ, dạo một vòng mua sắm. Sau 11 giờ, chợ thường giảm giá. Tiểu Diêu mua rất nhiều quần áo cho cô, bạn trai và mẹ chồng tương lai. Lộ Nghiên mua một chiếc khăn, không biết là thương hiệu gì, nhưng rất to, màu chói. Cô định đem về làm khăn trải bàn, chắc chắn nhìn sẽ rất ấm áp.
Về đến nhà, rửa mặt, đi ngủ, nhưng nằm trên giường cô cứ trằn trọc mãi. Cuối cùng cô quyết định dậy tiếp tục xem bộ phim kia. Cô vừa mới xem chưa được nửa bộ đã không dám xem nữa vì cô sợ thấy kết cục bi thương, nhưng lại không kiềm chế được.
Ban đầu cô xem phim này vì hai lý do: thứ nhất vì tác giả, thứ hai vì diễn viên đóng nam chính. Thời gian dài xem phim như vậy, cô cảm thấy diện mạo nam chính đã thay đổi, giống như viết một chữ, viết lâu rồi sẽ cảm thấy chữ này mình không biết. Nam chính có một thân hình cao và rắn rỏi, khi thì mang dáng vẻ nghiêm túc, khi lại lơ đãng. Anh ta rất giống bóng hình nào đó trong lòng cô, có thể là lông mi thưa hơn và bớt vẻ u buồn đi thì sẽ càng giống hơn, nhưng cuối cùng anh ta giống ai thì Lộ Nghiên cũng không rõ.
Xem xong hai tập phim đã là hai giờ sáng, Lộ Nghiên ngáp dài đi ngủ. Vừa nằm xuống giường cô đã sờ thấy chiếc di động đang nằm chỏng trơ dưới người mình. Màn hình hiện lên hai cuộc gọi nhỡ, đều là Trần Mặc Đông gọi tới, thời gian là chín giờ tối và gần mười một giờ đêm, lúc ấy Lộ Nghiên không nghe thấy. Cô nghĩ muộn thế này gọi lại không phải cho lắm, vì thế liền tắt máy.
Từ lần Trần Mặc Đông ngắt điện thoại đã là một thời gian Lộ Nghiên không nhận được tin tức gì của anh. Cô chưa từng chủ động gọi điện, nghĩ kĩ thì chỉ có một lần cô chủ động gửi tin nhắn cho anh là sau lần đầu hôn nhau, còn lại đều là Trần Mặc Đông liên lạc với cô.
Vài ngày không liên lạc khiến Lộ Nghiên thay đổi suy nghĩ, có lẽ mình chỉ là một “thách thức” với Trần Mặc Đông, giống như anh từng nói anh đã mất rất nhiều công sức, anh không thể cho phép công sức của mình lãng phí vô ích, vì thế mới có chuyện họ ở chung trong thời gian ngắn vừa rồi. Nếu có thể tìm một tính từ để miêu tả mấy ngày ngắn ngủi ấy, có lẽ có thể dùng từ “thú vị”, mấy ngày đó khiến tâm tình người ta luôn ở trong trạng thái âm ỉ hưng phấn.
Căn Nguyên Lạc Duyên
Sau lần lỡ điện thoại ấy, mấy ngày sau Lộ Nghiên cũng không gọi lại. Trong thời gian này, Trần Mặc Đông lại gọi tới bốn lần. Không biết ông trời trêu đùa hay là ông ấy nghiêm túc mà bốn lần Trần Mặc Đông gọi thì ba lần Lộ Nghiên không biết, chỉ có một lần khi cuộc gọi vừa tới, Lộ Nghiên đang cầm điện thoại trên tay, cô chết lặng không biết có nên trả lời không. Trong phút chốc suy nghĩ, tiếng chuông điện thoại cũng ngưng ngoài dự liệu. Lộ Nghiên suy nghĩ, rồi khẽ mỉm; sau đó cô lại tiếp tục công việc.
Ban ngày làm việc, cô gặp Lâm Hướng. Cả hai đều đang làm việc nên không tiện nói nhiều. Lâm Hướng hẹn Lộ Nghiên hết giờ làm đi ăn. Lộ Nghiên căn bản không muốn đồng ý vì mấy buổi tối gần đây cô thường cùng đồng nghiệp hoặc bạn học gần đó đi chơi về rất muộn, thực sự cảm thấy rất mệt. Nhưng cuối cùng cô vẫn đi.
Tới nhà hàng, Lộ Nghiên mới phát h