Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Tác giả: Diệp Văn Du

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341860

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.

tình hình hiện tại thế nào, nhưng cuối cùng cô vẫn không nói được gì.
Lộ Nghiên hiểu rõ nếu chỉ đau ốm bình thường, Lộ Hi sẽ không gọi điện thế này.
Hiện giờ Lộ Nghiên có chút hối hận, bố mẹ đã mấy lần khuyên cô trở về, nhưng cô chỉ luôn nói rằng phải đợi mấy tháng nữa.
Lộ Nghiên bối rối nói tình hình cho Triệu Phàm nghe, rồi cũng không làm thủ tục nghỉ phép, về nhà thu dọn đồ đạc ngay. Hành lý của cô rất đơn giản, chỉ có mấy bộ quần áo, những thứ khác ở nhà đều có. Thời gian còn sớm, cô ngồi trên sô pha, suy nghĩ đã tỉnh táo hơn so với lúc trước. Cô gọi điện về cho Lộ Hi, hỏi bệnh tình của bố và tâm tư hiện giờ của mẹ. Lúc sắp ra khỏi cửa, cô nhớ đến sợi dây chuyền treo trên chiếc đèn bàn, lại đi lấy xuống nhét vào trong túi, sau đó ra khỏi nhà.
Vé máy bay Triệu Phàm đã đặt, đưa cô đến sân bay cũng là Triệu Phàm. Trong lòng Lộ Nghiên vô cùng cảm kích, nhưng dường như lại mất đi năng lực nói, cô không nói được điều gì với Triệu Phàm.
Lúc máy bay cất cánh, Lộ Nghiên không ngừng nuốt nước bọt để giảm bớt cảm giác kỳ lạ trong tai khi máy bay tăng độ cao. Sau khi máy bay đã ổn định, Lộ Nghiên nhắm mắt dựa vào ghế, đầu óc cô trống rỗng.
Trán Lộ Nghiên lấm tấm mồ hôi, người bên cạnh hỏi cô không khỏe sao, Lộ Nghiên mở to mắt nhìn về phía người đàn ông vừa nói chuyện, hơi mỉm lắc đầu. Cô nhớ chỗ ngồi khi này là hai mẹ con mà. Lộ Nghiên lại nhắm mắt lần nữa, cô cảm thấy nhắm mắt lại, thời gian sẽ trôi nhanh hơn một chút.
Bên tai vang lên tiếng tiếp viên hàng không.
“Cô à, cô có cần giúp đỡ gì không?”
“Phiền cô cho tôi ly nước.”
Có lẽ lúc đưa ly nước, tiếp viên hàng không thấy tay Lộ Nghiên lạnh quá, nên rất nhanh sau đó cầm đến một tấm chăn mỏng đặt lên người cô.
Bụng Lộ Nghiên khó chịu vô cùng, cô mở to mắt nhìn đồng hồ mới thấy mình ngủ mơ màng chưa quá mười lăm phút. Trán và lưng đều toát mồ hôi, Lộ Nghiên kéo chiếc chăn mỏng, cuộn lại đè lên bụng.
“Cô như vậy sẽ cảm đấy.” Người đàn ông bên cạnh lại lên tiếng.
Trời tháng chín rất nóng, trong khoang mở điều hòa, với người đang toát mồ hôi như Lộ Nghiên quả thực rất dễ bị cảm.
Lộ Nghiên lại kéo cái chăn xuống dưới, cô thật sự không muốn nói chuyện, chỉ có thể mỉm đáp lại.
Hành trình vài tiếng đồng hồ, nhưng Lộ Nghiên phải chịu đau đớn gấp bội, bụng cô vẫn gào thét ầm ĩ khiến trí óc cô hỗn loạn, quên mất vì sao mình quay về Bắc Kinh, chỉ nhớ trong lòng có chuyện rất quan trọng khiến cô lo lắng.
Lúc xuống máy bay, Lộ Nghiên đứng dậy đợi người bên cạnh rời đi.
“Cô gái, nếu không ngại, lấy chiếc áo này quấn vào lưng đi.” Người đàn ông ngồi sát cửa sổ lại lên tiếng, đồng thời giơ chiếc áo ra trước mặt Lộ Nghiên.
Lộ Nghiên bỗng nhiên cảm thấy một dòng chảy nóng trong người, cuối cùng cô đã hiểu nguyên nhân bụng mình đau. Cô quay người nhìn qua chiếc ghế, may mà chưa có gì, nhưng Lộ Nghiên lại đang mặc quần sáng màu, cô không khỏi có chút xấu hổ, nhận sự giúp đỡ của người đàn ông kia.
Sắp ra khỏi sân bay.
“Không biết làm sao để trả lại áo cho anh?” Lộ Nghiên muốn mang hành lý đến nhà vệ sinh thay chiếc áo ra, sau đó lại nghĩ thời gian lúc này quan trọng hơn, nên từ bỏ suy nghĩ đó.
“Một chiếc áo không cần quá cẩn trọng như vậy. Tôi vẫn chưa giới thiệu, tôi là Trương Lộ Viễn.”
“Tôi họ Lộ, anh để lại số điện thoại, sau khi giặt sạch tôi sẽ đem trả.”
Hai người bắt tay nhau. Lộ Nghiên không muốn để lại đầy đủ tên họ, dù như vậy là không lễ độ. Người đàn ông kia không nói nhiều, đưa cho cô tấm danh thiếp, rồi mỗi người một ngả.
Lộ Nghiên đến bệnh viện XX. Phòng bệnh có bốn chiếc giường, bố Lộ đang nằm trên chiếc giường gần cửa sổ, mẹ Lộ đang ngồi cạnh, nhìn chằm chằm ra khoảng không ngoài cửa sổ.
Lộ Nghiên khẽ gọi mẹ, mẹ Lộ quay đầu nhìn thấy Lộ Nghiên.
“Sao con đã về rồi? Tên tiểu tử thối Lộ Hi đã gọi con về rồi.” Vẻ mặt mẹ Lộ mang theo trách cứ, nhưng không hiện vẻ đau thương, thống khổ.
“Tuổi đã lớn cũng phải trải qua chuyện này thôi. Tuy là ung thư nhưng phát hiện sớm, bác sĩ nói tỉ lệ phẫu thuật thành công rất lớn. Con xem, trong phòng này đều là những bệnh nhân như bố con, làm gì có người thân nào mặt mũi buồn rười rượi như con đâu. Mẹ và bố con cân nhắc rồi, cảm thấy không cần gọi con về, đợi con nghỉ phép rồi về cũng thế.” Mẹ Lộ kéo tay Lộ Nghiên đi ra bên ngoài.
Lộ Nghiên nghe mẹ nói về tình hình gần đây, từ khi ba Lộ phát bệnh rồi nhập viện, từ cuộc sống ăn uống hàng ngày đến trạng thái tinh thần, trong lòng cô cũng dần dần nhẹ nhõm, nhưng cô không dám hoàn toàn buông lỏng. Mẹ Lộ là một người phụ nữ nhã nhặn trầm tính, trước tất cả sự việc đều luôn “tĩnh”, cho dù lòng bà lo lắng vẫn thể hiện rõ sự bình tĩnh lặng lẽ.
Lúc quay lại phòng bệnh, bố Lộ đã tỉnh, đang nói chuyện với người nhà của bệnh nhân khác trong phòng. Ông ngẩng đầu thấy Lộ Nghiên, nét mặt tươi , giới thiệu với người bên cạnh: “Con gái nhà tôi đây.” Lộ Nghiên cúi đầu chào hỏi người đó.
“Cô gái này thanh tú y như chị Nguyễn vậy.” Người nhà của bệnh nhân nói xong lại cúi đầu gọt táo.
Lộ Nghiên nhìn bố xem có phải


Polaroid