Nếu Gặp Người Ấy Cho Tôi Gửi Lời Chào
Tác giả: Diệp Văn Du
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341856
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1856 lượt.
mình đang tưởng tượng không, thấy cả giọng hài hước của người mang khẩu ngữ Hà Bắc kia, cuối cùng cô mỉm .
Muộn một chút, Lộ Nghiên và bố nói chuyện phiếm, tán gẫu về cuộc sống, công việc, bạn bè ở thành phố S. Cuối cùng Lộ Nghiên còn nói với bố rằng cô có khả năng phát triển tiềm lực nói nhiều, bố cô nói: “Công năng của miệng ngoài ăn là nói, cố gắng nói thật nhiều vào, phải tận dụng ưu điểm của mình.” Sau đó, ông xoa tóc Lộ Nghiên: “Lộ Nghiên à, bố chắc chắn không sao đâu, lẽ nào con không tin bố nữa sao?” Dây đàn Lộ Nghiên cố giữ căng trong lòng cuối cùng cũng đứt phựt, nước mắt cô chảy ra không ngừng, không sao dừng lại được: “Bố, con biết chắc chắn bố sẽ không sao, nhưng con vẫn muốn kể cho bố nghe những chuyện của con ở thành phố S, con muốn để bố biết.”
Lúc Nguyễn Minh Ngữ đi vào, Lộ Nghiên đã lau khô nước mắt, nhưng đôi mắt vẫn còn đỏ, Nguyễn Minh Ngữ bảo Lộ Nghiên về nghỉ ngơi nhưng cô không chịu.
“Con ở đây có thể giúp gì, cũng không thuận tiện nữa, mau về nhà dọn dẹp đi.” Nguyễn Minh Ngữ nói xong liền cầm lấy hành lý của Lộ Nghiên.
Lộ Nghiên nghĩ mình cũng nên về nhà thay quần áo, vì thế bảo với mẹ sáng mai sẽ đến sớm, rồi đi về nhà.
Ơn Cha Nghĩa Mẹ
Đồ đạc của Lộ Nghiên không nhiều. Cô quyết định đi bộ từ bến xe điện ngầm về nhà. Thời gian đang giao thoa giữa chập tối và buổi đêm, không phân rõ thời gian, bầu trời sẫm tối, thời tiết hơi lạnh.
Bắc Kinh ngày một sầm uất hơn, thành phố S là thành phố cấp hai, vào thời điểm này các ngã tư đường đã yên tĩnh, nhưng ở Bắc Kinh xe cộ vẫn chạy nườm nượp. Lộ Nghiên có chút nhớ nhung cuộc sống ở thành phố S. Có lẽ chiếc áo thắt trên người khiến mọi người để ý đến cô, cô chỉ cúi đầu bước đi.
Về đến nhà Lộ Nghiên phát hiện phòng mình đã được dọn dẹp sạch sẽ, chắc chắn là Lộ Hi đã làm, cô cảm thấy lòng mình ấm áp.
Tắm xong, Lộ Nghiên định gọi điện cho Nguyễn Minh Ngữ hỏi thăm tình hình của bố. Cô tìm cả va li, túi xách, túi quần cũng không tìm thấy điện thoại, Lộ Nghiên bỗng nghĩ ra điều gì đó, mở bàn tay ra, cuối cùng cũng không có.
“Mẹ, con gái của mẹ như vậy thật sao? Mẹ nói cứ như con là người hai mặt ấy.”
“Không phải con như vậy sao?”
“…”
“Lần sau đừng đến sớm như vậy, ở nhà ngủ thêm chút, con đến sớm quá cũng ảnh hưởng đến những người bên cạnh không được nghỉ ngơi đấy.”
“Mẹ là mẹ của con, sao con lại bị mẹ nói là không biết để ý người khác chứ!”
Mẹ Lộ lườm một cái, rồi kéo cô rón rén quay lại phòng bệnh.
Sau đó Lộ Nghiên đi tìm bác sĩ hỏi tình hình, những gì cô biết được cũng giống như những gì mẹ Lộ nói, ca phẫu thuật đã định ngày vào ba tuần sau, Lộ Nghiên hi vọng có thể phẫu thuật sớm hơn nhưng có nhiều nguyên nhân khiến cô không được như mong muốn.
Cả nhà đoàn tụ trong bệnh viện, tiếng nói chuyện rất nhỏ, sợ ảnh hướng tới người khác. Thỉnh thoảng có người nói ngưỡng mộ gia đình nhà cô, Lộ Nghiên nghe thấy câu này cảm thấy vô cùng hạnh phúc, không điều gì có thể khiến cô hạnh phúc hơn. Cũng có ngoại lệ, đương nhiên là hai chị em Lộ Nghiên và Lộ Hi, thỉnh thoảng hai người có “tranh cãi”. Lộ Nghiên nghĩ đó chỉ là một cách biểu hiện niềm hạnh phúc mà thôi. Nếu không phải cãi nhau vặt, mà là thật sự cãi nhau thì bất luận cãi nhau to hay cãi nhau bé đều sẽ tổn hại đến tình cảm của nhau.
Lộ Hi vẫn phải đi học, vì thế mẹ Lộ và Lộ Nghiên thay nhau chăm sóc ba Lộ, nhưng đa số thời gian vẫn là mẹ Lộ chăm sóc, Lộ Nghiên gánh vác trọng trách ăn uống của bố mẹ, mỗi ngày ba bữa cô đều mang cơm đến bệnh viện. Bệnh viện không xa lắm, chỉ cần hai trạm tàu điện ngầm là tới nơi, nếu đi bộ cũng mất chưa đến ba mươi phút.
Con người thường khó thay đổi thói quen của bản thân, dù chính mình hiểu rõ như vậy sẽ mang lại rất nhiều phiền phức. Ví dụ như Lộ Nghiên, nấu cơm là chuyện khó khăn với cô, dường như cô cẩn thận một cách cố chấp, luôn lo lắng bỏ quá nhiều gia vị; nấu cơm dùng rất nhiều đũa và thìa, rõ ràng cô chỉ nếm thử vị, lại sợ chiếc đũa mình dùng lúc trước có nước bọt… Lộ Nghiên thầm nghĩ không biết từ khi nào cô đã trở nên cẩn thận hơn rất nhiều so với trước đây, mình như vậy quả thật rất buồn .
May mắn đồ ăn làm ra cũng không khó ăn, ba Lộ luôn giữ thể diện cho con gái, còn khen ngợi con gái mình sẽ là vợ hiền với những người bệnh khác.
Mỗi khi ăn xong bữa trưa, ba Lộ đều phải ngủ khoảng một tiếng. Những lúc đó, Lộ Nghiên thường ngồi bên giường bệnh, có khi làm gì đó, có khi lại không làm gì, ngồi nhớ lại ngày còn nhỏ, nhưng nhiều việc đều đã trở nên rất mơ hồ. Lộ Nghiên thực sự là một cô gái hồ đồ, xưa nay cô chưa từng hiểu được chính mình.
“Nghiên Nghiên, có phải bên kia có chuyện gì không?” Tinh thần ba Lộ hôm nay rất tốt, còn tản bộ ra ngoài hoa viên cùng Lộ Nghiên.
“Không có gì, cứ liên tục đi làm và tan tầm thôi ạ.”
“Con đấy, nhìn có vẻ là một đứa trẻ rất cởi mở, nhưng thực ra lại rất bí ẩn, cái gì cũng không nói cho chúng ta biết.”
“…”
“Con cho rằng bố mẹ không biết chuyện hồi nhỏ của con và Lộ Hi sao?