Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Tác giả: Diệp Văn Du

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341854

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1854 lượt.

chị”.
Lộ Nghiên nghe thấy vậy rất vui vẻ, chữ “chị” này với một cô gái lớn như cô quả thật rất ít được nghe, cô mỉm gật đầu, đồng thời cô cũng nhìn thấy người mình không ngờ được – Tiêu Mông. Cô ấy ngồi bên ghế phụ, xe đỗ ở hàng đầu, cách Lộ Nghiên không quá năm mét, lái xe là người Lộ Nghiên không biết, không nhìn rõ phía sau có Trần Mặc Đông không. Trong khi nhìn Tiêu Mông, Lộ Nghiên còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị cậu bé kia kéo sang đường.
Sau khi chào tạm biệt cậu bé, Lộ Nghiên hơi mất tập trung đi đường. Cô nghĩ cách ăn mặc hôm nay chắc không phải ai cũng nhận ra nên có chút cảm giác an tâm, đi nhanh về phía bệnh viện.
Với tất cả mọi người, hai tuần qua quả là dài và vất vả. Mỗi khi ba Lộ đau đến mức không thể ngủ, mẹ Lộ cực nhọc chăm sóc ông nhưng vẫn luôn thể hiện tinh thần lạc quan. Mỗi ngày Lộ Nghiên đều lo lắng, còn Lộ Hi chạy xuôi ngược hai nơi, cậu không thể nghỉ học nhưng cũng không yên tâm về bố. Thời gian hai tuần này với Lộ Nghiên dài như hai năm vậy.
Nhưng bất kể thế nào, Lộ Nghiên vẫn cảm tạ ông trời đã không tiếp tục kéo dài tình trạng này nữa.
Bác sĩ đúng giờ đi kiểm tra, nói với mẹ Lộ rằng gần đây bệnh viện mới có vài chuyên gia ở lĩnh vực này tới, hơn nữa ca phẫu thuật có thể đẩy lên trước bốn ngày. Mẹ Lộ bình tĩnh cảm ơn bác sĩ, sau đó hướng về phía ba Lộ trêu chọc: “Mệnh anh tốt thật đấy”, sau đó cả nhà cùng.
Ngày ba Lộ phẫu thuật, ba người lặng lẽ đứng đợi bên ngoài phòng phẫu thuật, Lộ Hi nắm chặt tay hai người phụ nữ.
Từ lúc biết bố bị bệnh, Lộ Nghiên chỉ khóc đúng một lần. Cô thật sự không thích rơi lệ, cô biết nước mắt vừa mặn vừa chát, hơn nữa người thân bên cạnh luôn khiến cô có cảm giác ngọt ngào, ấm áp; hai cảm giác này quá cách xa nhau, vì thế cô không muốn cắt đứt những điều tốt đẹp trong mặn chát.
Sau 5 tiếng 23 phút, đèn phòng phẫu thuật cũng tắt, bác sĩ thông báo phẫu thuật thành công. Lộ Nghiên không biết mình làm sao có thể vượt qua được khoảng thời gian chậm chạp và đau khổ ấy, nhưng nhớ lại lại cảm thấy rất ngắn, chỉ như một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn.
Lộ Nghiên bình tĩnh lại, mở tay nhìn sợi dây chuyền trong tay đã ướt đẫm mồ hôi, sau đó cô đeo lại lên cổ.
Lộ Nghiên đứng dậy cạnh mẹ Lộ, túi tiền rơi xuống, trong lúc cô khom lưng nhặt, cái móc đầu lâu trong túi lại rơi ra, trong nháy mắt Lộ Nghiên bỗng thất thần, nhưng rất nhanh sau đó, cô nhét lại vào trong túi.
Lát sau ba người cùng đi gặp ba Lộ. Tuy ông chưa tỉnh, sắc mặt còn nhợt nhạt, nhưng trong lòng Lộ Nghiên vẫn rất hạnh phúc.






Lại Lạc Duyên
Ngày thứ hai sau phẫu thuật thành công, Lộ Nghiên sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện rồi đi cắt tóc. Cô cắt tóc ngắn như thời đại học, cô cảm thấy như vậy mới là chính mình.
Mấy ngày ba Lộ nằm viện hồi phục, Lộ Nghiên vẫn đảm nhiệm công việc đưa cơm đến tận ngày ba Lộ xuất viện.
Lộ Nghiên nộp hồ sơ trên mạng. Cô vừa chăm sóc bố vừa đi phỏng vấn tìm việc. Cách Tết âm lịch hơn hai tháng, cô tìm được việc, đợi qua năm mới sẽ đi làm.
Sức khỏe của ba Lộ dần hồi phục. Chương trình học của Lộ Hi không nhiều. Tuy mẹ Lộ đã nghỉ hưu nhưng vẫn đi dạy học, bốn người trong nhà như quay trở lại thời kỳ hòa thuận vui vẻ trước kia.
Cô nhớ lần gặp mặt trước, Lộ Nghiên bị Lỗ Mạn mắng té tát, nguyên nhân chỉ vì điện thoại của cô không liên lạc được, gia đình có chuyện cũng không nói.
“Đầu óc em bị làm sao vậy? Ngay cả điện thoại cũng để ở thành phố S, sao em không để cả người ở đó luôn đi!”
“Chuyện của em và Thẩm Nham sao rồi? Tên tiểu tử kia sao lại bỏ mặc em thế này?”
“Bố xảy ra chuyện mà em cũng không nói với chị một tiếng, em sao vậy, không biết não em có tí nếp nhăn nào không? Cô gái nhỏ luôn khiến người khác yêu quí này sao lại làm ra chuyện không vui thế hả?”
Lộ Nghiên có ý bảo Lỗ Mạn nói nhỏ chút, kết quả cô lại bị Lỗ Mạn hung hăng lườm cho một trận.
Một tháng sau ca phẫu thuật của bố, Lộ Nghiên trở lại thành phố S.
Lúc đến Hyatt, Lộ Nghiên cảm thấy rất xa lạ, ngay cả chút cảm giác nhung nhớ hoài niệm cũng không có, cô thầm bội phục chính mình quả là lòng dạ sắt đá.
Lộ Nghiên nộp đơn từ chức cho Triệu Phạm, hai người nói chuyện tạm biệt rất lâu, Lộ Nghiên luôn cảm thấy Triệu Phàm định nói gì đó nhưng cuối cùng anh vẫn không nói ra.
“Kỳ thực tóc dài cũng rất hợp với em.” Lúc Lộ Nghiên sắp đi, Triệu Phàm nói với cô như vậy.
Cô mỉm, vẫy tay tạm biệt Triệu Phàm.
Trở lại căn phòng nhỏ của mình, cô dọn dẹp đơn giản, tìm được di động thất lạc từ lâu, điện thoại đã tự động tắt máy. Cô đoán chắc lúc quay lại lấy sợi dây chuyền đã tùy tiện đặt ở đây, rồi lúc sắp đi quên mất. Lộ Nghiên lại khinh bỉ sự lơ đễnh của chính mình một lần nữa. Cô nghiêng đầu nhìn tờ giấy trên bàn uống nước: “Liên lạc với anh”, người viết là Trần Mặc Đông. Trần Mặc Đông có thể đi vào đây cũng là chuyện không quá kỳ lạ. Lúc chân Lộ Nghiên mới bị thương, anh đã có chìa khóa căn phòng nhỏ này. Đó là do thừa lúc Trần Mặc Đông đang ngủ, Lộ Nghiên đã nhét chìa khóa v