Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Tác giả: Diệp Văn Du

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.

ào trong tay anh. Lúc đó cô đã hối hận ngay, muốn lấy lại chìa khóa, nhưng Trần Mặc Đông đã nhanh chóng mở to mắt, Lộ Nghiên đành phải nhắm chặt mắt giả vờ ngủ.
Lộ Nghiên nhét tờ giấy vào túi áo khoác, sau đó thu dọn đồ trong phòng, đóng gói sách, quần áo và những đồ tùy thân bên mình để gửi bên vận chuyển. Cô đem chiếc giá mây cho chủ nhà.
Lộ Nghiên ở lại thành phố S hai ngày, cùng Tiểu Diêu và Lâm Hướng ăn một bữa tạm biệt. Tiểu Diêu và bạn trai chuẩn bị năm sau sẽ kết hôn, hơn nữa Lộ Nghiên không thể tham gia hôn lễ nên cô rất bất mãn; Lâm Hướng vẫn tùy cơ ứng biến, tự nhiên tiêu sái, khi Lộ Nghiên nhắc đến Thẩm Tiêu, khuôn mặt anh mới có chút mờ mịt, hiện tại Lộ Nghiên đã hiểu vì sao, nhưng cảm giác đó là cảm nhận riêng của mỗi người, cô cũng không nói nhiều. Các đề tài vòng vo xoay quanh chuyện tạm biệt, trong đó có nhắc đến Trần Mặc Đông, nhưng Lộ Nghiên làm như không nghe thấy, chỉ cúi đầu mê mẩn nhìn trà trong cốc thủy tinh.
Ngày rời khỏi thành phố S, Lộ Nghiên có chút không nỡ, cô quay đầu nhìn lại tất cả: sô pha, TV, bàn ăn… Cô đứng thật lâu, vẫn thấy không nỡ. Quay lại phòng ngủ, cô đem vỏ chăn trên giường gập bỏ vào va li; rồi vào bếp, cô đứng trước bồn rửa bát thất thần trong giây lát, sau đó rời đi.
Lộ Nghiên và Lỗ Mạn xuống xe taxi, bước vào một hộp đêm sang trọng. Lộ Nghiên nhát gan không muốn vào, Lỗ Mạn thẳng thắn nói ngay: “Đại muội à, em đến đây là để cứu chị, em phải ôm tinh thần hy sinh vì nghĩa để hoàn thành nhiệm vụ lần này. Đến lúc đó, em ngồi bên cạnh chị, em bảo vệ chị, chị che chở em, nghe chưa?”
Lộ Nghiên lườm Lỗ Mạn, nhưng vẫn tuân lệnh bước vào.
Lúc mở cửa bước vào, màn hình đang chiếu cảnh một ca sĩ đang bước đi dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, ánh sáng của màn hình khiến cả hộp đêm sáng lên trong nháy mắt, khuôn mặt mỗi người đều được chiếu rọi rõ ràng. Lúc Lộ Nghiên bước vào, cô ngẩng đầu nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang kề sát tai nói chuyện với người đàn ông bên cạnh, mà người đàn ông ngồi tựa trên sô pha kia cũng đang khoác vai cô gái ấy.
Trí óc Lộ Nghiên bỗng dưng ngưng trệ, cổ họng khô khốc, ánh mắt dừng lại nơi người đàn ông kia.
Lỗ Mạn bị một người đàn ông kéo đến bên cạnh, Lộ Nghiên cũng bước theo qua đó. Cô phát hiện Lỗ Mạn ở trước mặt người đàn ông này không được tự nhiên giống như những người khác, thậm chí còn có chút phiền quấy vô lý, đó là một mặt đáng yêu của Lỗ Mạn mà chưa ai từng thấy. Có thể chính Lỗ Mạn cũng không biết lúc này trông mình mềm mại biết bao.
Lát sau Lộ Nghiên cũng không nhìn về phía sau nữa, cô không biết Trần Mặc Đông có thấy mình không.
Lộ Nghiên không biết rõ thân phận cụ thể của những người này, cô nghĩ chắc cũng giống Lỗ Mạn, chỉ có mình cô không giống họ. Có thể vẻ ngoài của Lộ Nghiên đánh lừa mọi người nên họ đều gọi cô là em gái, theo đúng cách gọi khuôn mẫu của nông thôn.
“Các anh đừng có mà giở trò với cô ấy.” Lỗ Mạn nghiêm túc cảnh cáo đám đàn ông, Lộ Nghiên nổi hết da gà, cứ như thể cô là hoa, ai gặp đều yêu vậy.
Lộ Nghiên không ngờ ở đây không chỉ có một người cô quen, chỉ là người ta nhận ra cô trước.
“Cô Lộ, lâu rồi không gặp.”
Lộ Nghiên nhìn người đàn ông trước mắt, suy nghĩ một hồi cô mới nhận ra nhưng lại không nhớ được tên, cô cảm thấy rất xấu hổ.
“Áo.” Người đàn ông nhắc nhở.
Lộ Nghiên nghĩ tới người đàn ông trên máy bay đã cho cô mượn áo, nhưng vẫn không nhớ nổi tên.
“Trương Lộ Viễn.”
Cuối cùng Lộ Nghiên được anh ta nhắc nhở toàn bộ mới “nhớ” ra.
Hai người chào hỏi nhau, quên đi sự xấu hổ của ngày hôm đó.
Lát sau mọi người đều đã quen nhau. Ngoại trừ Trần Mặc Đông, bất cứ ai gọi anh cũng đều không tham gia trò chơi. Trò chơi nối tiếp, ai thua sẽ phải uống rượu. Lỗ Mạn biết tửu lượng của Lộ Nghiên nên không lo lắng lắm. Không biết ai đã đề nghị trò chơi “Mạo hiểm nói thật” đều được mọi người hùa theo đồng ý.
Mấy lượt chơi mọi người đều được nghe không ít chuyện thú vị, đương nhiên có nhiều trò trẻ con không nên chơi. Mọi người dường như thực sự bị vẻ ngoài của Lộ Nghiên đánh lừa, đều nói những trò đó có chút hơi quá, nhưng Lộ Nghiên lại hoàn toàn biết rõ, cô thầm mắng đám người này giả dối, tự mãn.
Cuối cùng cũng tới lượt Lộ Nghiên xui xẻo. Cô không phải loại người điều gì cũng có thể nói ra miệng nên đương nhiên rơi vào nguy hiểm.
“Em dùng cách nào đó đi mời vị đại thần kia đến chơi cùng chúng ta đi.”
“Anh đừng làm khó em gái này, Mặc Đông có khi nào chơi cùng chúng ta trò này đâu. Những trò khác còn chưa chắc cậu ta sẽ tham gia ấy chứ.”
“Nếu đã là mạo hiểm, vậy thì cho nó lên đến cực đại đi. Em gái, chúng ta đánh giá cao em đấy, đi đi.”
Lộ Nghiên quay đầu nhìn Trần Mặc Đông. Anh đang ngồi một mình uống rượu, cô gái bên cạnh không biết đã rời đi từ khi nào, tinh thần mệt mỏi, hai chân gác trên bàn.
Lộ Nghiên quay đầu lại, nâng ly rượu, mỉm nói: “Rất lạnh lùng, em không động vào nổi, em vẫn nên nhận phạt thì hơn.”
Nói xong, cô uống hết ly rượu trên tay, sau đó lần lượt uống cạn bốn ly khác. Năm ly rượu chui hết vào trong bụng, Lộ Nghiên cả