Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Bước Tiếp Theo, Thiên Đường

Tác giả: Diệp Văn Du

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.

Tuy trước kia Lộ Hi bắt nạt con, nhưng kết quả con cũng không thiệt thòi gì, vì thế bố mẹ mới không quản chuyện của hai đứa. Tuy con không tố cáo gì với bố mẹ về Lộ Hi, nhưng con lại đi đổ phấn rôm vào giầy của Lộ Hi khiến nó trượt chân ngã, con sửa bài tập của Lộ Hi để bài của nó bị điểm thấp. Những điều này đều là con làm, bố không nói sai chứ?”
“Con không nhớ nữa.”
“Bố mẹ đều biết từ nhỏ con đã có chủ kiến riêng, mà con lại là một đứa trẻ thông minh nên bố mẹ tin con biết tự chăm sóc mình tốt, vì thế mới để con ra ngoài.”
“Con thật sự không có chuyện gì mà.”
Ba Lộ hiểu khẩu khí của con gái đã như vậy thì thật sự không có chuyện gì, hơn nữa cô không muốn nói thêm nên ông cũng không gặng hỏi nữa. Hai người đi vòng qua tảng đá, ba Lộ hơi mệt, Lộ Nghiên liền giục ông trở về phòng bệnh.
Nhân lúc ba Lộ ngủ trưa, Lộ Nghiên nhớ lại khi mình học trung học, lần đầu tiên lớp tổ chức họp, cô giáo chọn cô làm ủy viên kỉ luật, tất cả phiếu bầu đều thông qua. Đó chính là Lộ Nghiên, nhìn rất điềm đạm, nụ ngọt ngào, nhưng vừa vào lớp đã không làm quen với ai, ngồi một mình học bài. Sau này đã chơi quen với mọi người rồi thì cô lại trở thành một cô gái rất cởi mở, vì thế hợp lẽ trở thành nhân vật tích cực nhất trong lớp . Quả thực cái chức vụ ủy viên kỉ luật chỉ là thùng rỗng kêu to, Lộ Nghiên chưa bao giờ dùng đến chức vụ đó, duy chỉ có một lần khi học lớp mười, cô cùng các cán bộ khác trong lớp gánh vác trách nhiệm sắp xếp phòng học. Thời gian đó còn phát sinh một chuyện không hề vui vẻ mà cả đời này Lộ Nghiên không cách nào xóa bỏ được.
Lên lớp mười một, Lộ Nghiên chọn ban tự nhiên, lớp của cô không bị tách ra, chỉ có mấy bạn ban xã hội chuyển đi và có thêm mấy bạn ban tự nhiên chuyển đến. Tuổi dậy thì của Lộ Nghiên năm lớp mười một như đúng hạn là tới, nhưng sau này Lộ Nghiên tổng kết lại thời kỳ dậy thì của cô đã trôi qua rất mịt mờ – Cô là đứa trẻ nghe lời nhất trong đám phản nghịch bắt đầu trưởng thành kia, nhưng cũng là đứa phản nghịch nhất trong đám đang trưởng thành biết nghe lời kia.
Sở dĩ nói vậy vì khi Lộ Nghiên học lớp mười một đã kết bạn với một đám học sinh mà trong mắt các thày cô là hư hỏng, cứ tan học là cùng bọn họ chơi những trò xấu, trong lớp thì chơi trò chuyền giấy. Giáo viên đã từng gọi cô lên nói chuyện, tuy miệng Lộ Nghiên đồng ý nhưng trên thực tế vẫn chơi với đám bạn kia. Mấy đứa con gái ở cùng nhau, Lộ Nghiên càng hiện rõ vẻ thanh tú, cô không bắn tai, không nhuộm tóc. Bọn họ không phải lúc nào cũng chơi bời, thỉnh thoảng nổi hứng lên lại cùng nhau ngồi làm bài tập, gặp phải chỗ nào bế tắc, Lộ Nghiên sẽ giảng giải cho họ. Đôi khi bọn họ học được cách cùng giải quyết một loại bài nào đó. Thực ra Lộ Nghiên khi đó không hề nghĩ đến chuyện “cứu khổ cứu nghèo” gì, cô chưa từng nghĩ qua sẽ thay đổi họ, chỉ là cô cảm thấy ở cạnh họ rất vui vẻ. Mặt khác, cô chưa từng đánh mất thành tích, vẫn nghe lời thày cô như cũ, vẫn là đứa trẻ “ngoan” như lời người lớn nói.
Hết nửa kỳ lớp mười một, giáo viên môn Hóa của Lộ Nghiên muốn cô đi thi môn Hóa, đồng thời nói giùm cô về việc nghỉ chức ủy viên kỉ luật với giáo viên chủ nhiệm, lý do là để cô có thể toàn tâm toàn ý học Hóa và nghiên cứu, Lộ Nghiên đồng ý.
Thành tích môn Hóa của cô tăng vọt trong năm. Cô rất thích học Hóa, không mất nhiều công sức đã học tốt môn này. Lúc bắt đầu, cô rất ngưỡng mộ giáo viên dạy Hóa, một bà mẹ đơn thân, uyên bác mà nghiêm khắc. Việc học hành của Lộ Nghiên rất thuận lợi, do cẩn thận, cô đã giải quyết không ít các phiền phức hộ giáo viên, thỉnh thoảng cô cũng nói giúp bạn nào đó không nộp bài đúng hạn, tuy tác dụng rất nhỏ nhưng các bạn đều cảm kích cô.
Một lần khi thu bài tập, bạn gái A trong đám “bất lương” đã cầm đi bài tập của bạn gái B, còn giở trò nhờ Lộ Nghiên giả vờ như không thấy. Bạn học B trong mắt Lộ Nghiên vô cùng kiêu ngạo, diện mạo bình thường mà ngày nào cũng điệu đà làm dáng, thành tích bình thường nhưng lại không hề khiêm tốn, cô ta đã từng coi thường Lộ Nghiên: “Cả ngày ra vẻ không học hành gì cho mọi người xem, ai biết về đến nhà lại ra sức học hành, đúng là dối trá.” Nguyên nhân vì cô ta đã nỗ lực nhưng thành tích môn Hóa vẫn xếp thứ hai sau Lộ Nghiên, mà chỉ thấp hơn Lộ Nghiên hai điểm. Vì chuyện đó Lộ Nghiên từ “coi không ra gì” thành ghét cô ta.
Sự việc sau đó phát triển rất “thuận lợi”, bạn học B bị cô giáo phê bình chuyện không nộp bài, B không chịu thừa nhận, vì thế sự tình chuyển hướng sang Lộ Nghiên. Lộ Nghiên thản nhiên nói một câu: “Không thấy”, cô giáo tin ngay. Tan học, B tức giận hùng hồn mắng mỏ Lộ Nghiên lấy công làm chuyện tư, lợi dụng việc công để trả thù cá nhân. Lộ Nghiên không nhìn cô ta, tiếp tục viết 100 lần tên mình, nguyên nhân vì cô đã lần thứ n quên viết tên mình vào bài thi nên bị giáo viên chủ nhiệm phạt. Bạn học B thấy vậy càng thêm kích động, bạn bè không chịu nổi liền tới tấp nói hộ Lộ Nghiên.
“Cậu đừng chơi xấu nữa, không nộp là không nộp, sao còn hại người khác nữa.”
“Lộ Nghiên lấy bài tập của cậu làm gì, bạn ấy cũng không phải không biết