Tác giả: Nhã Mông
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341205
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1205 lượt.
ình, buồn bã nói:
- Dường như bọn trẻ cũng không muốn ở bên em. Chị Thu, chị nói xem, bao nhiêu năm nay, em bôn ba bên ngoài rốt cuộc là vì cái gì?
Bà Nghiêm Lập Thu thở dài:
- San San cũng chẳng khác gì như vậy. Nó coi chị như kẻ thù giai cấp vậy. Làm mẹ như chị cũng là một sự thất bại.
Hai người phụ nữ lại nhìn nhau cười. Trong đám đông ồn ào, họ đã dùng rượu để an ủi lẫn nhau.
Khi họ từ quán rượu đi ra thì đêm cũng đã về khuya, hai người phụ nữ bước loạng choạng, khoác vai nhau bước đi trên con phố yên tĩnh. Ở đây hoàn toàn tương phản với quán rượu ồn ào mà họ vừa bước ra, một không gian tĩnh lặng phản chiếu tâm hồn buồn tủi và trống rỗng của họ.
- Hình như San San có vẻ thích Bối Lỗi đấy. – Nghiêm Lập Thu bỗng nói.
- Vậy ư? - Hình như bà Hách Huệ Tử không hề cảm thấy kỳ lạ! Con trai bà xuất sắc như vậy nên các cô gái thích nó cũng là chuyện bình thường.
- Cô thấy thế nào? - Bà Nghiêm Lập Thu thăm dò ý kiến.
Bà cười:
- Chuyện của bọn trẻ cứ để bọn trẻ quyết định. Chúng ta không lo được nhiều như vậy đâu.
- Cũng phải. - Bà Nghiêm Lập Thu đáp, - Từ nhỏ, đúng là chị đã xao nhãng việc chăm sóc cho San San. Bây giờ, chị muốn làm gì đó cho con bé nhưng lại chẳng biết phải làm thế nào. Bà ấy lắc đầu thể hiện vẻ hết kiên nhẫn.
- Rồi con bé sẽ hiểu chị thôi. Bà Hách Huệ Tử quay lại an ủi bà ấy, - Chung quy lại thì con gái vẫn là người lo lắng cho mẹ mình mà.
- Ai biết được chứ? Chị thật sự hết cách với đứa con gái này rồi.
- Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Bà Nghiêm Lập Thu cười gật đầu như thể bà đã uống một viên thuốc tĩnh tâm vậy.
- Thực ra, tính cách của San San rất giống chị. - Bà nói.
- Con gái giống mẹ là tốt mà.
- Vậy Bối Nhĩ thì sao? Con bé có giống em không? - Bà Nghiêm Lập Thu hỏi bà.
Bà buồn bã lắc đầu:
- Con bé không giống em. Con bé giống Dân Hưởng cơ.
Nhắc đến Lý Dân Hưởng khiến trái tim bà bỗng như bị ai đó bóp chặt, đau đớn biết bao. Khi bà chia tay với ông ấy, bà không hề ngờ rằng lại có ngày mình nhớ ông ấy đến như vậy.
- Cô sao thế? - Bà Nghiêm Lập Thu hỏi bà.
- À! Lạnh quá! - Bà dựng cổ chiếc áo sơ mi lên che kín cổ.
- Cô mau về đi. - Bà Nghiêm Lập Thu dang tay ôm lấy bà.
- Tạm biệt chị. - Bà thì thầm bên tai bà ấy lời chào tạm biệt, nước mắt bà cứ thế trào ra rơi trên cổ áo bà Nghiêm Lập Thu.
- Gì thế này? - Bà Nghiêm Lập Thu ngẩng đầu lau nước mắt cho bà, - Cô nhìn cô kìa, đã ngần này tuổi rồi mà còn sướt mướt thế sao?
Bà hết khóc lại cười:
- Chị vừa bảo em vẫn còn trẻ cơ mà.
Họ lặng lẽ chia tay nhau ở đầu phố và lên xe taxi trở về nhà. Lần này chia tay nhau, không biết qua bao nhiêu lần đông qua xuân tới nữa họ mới gặp lại nhau. Nhiều lúc, bà Nghiêm Lập Thu rất ngưỡng mộ bà Hách Huệ Tử. Bà ấy đã làm được những điều mà những người phụ nữ khác không thể làm được. Tuy họ không làm trong cùng một lĩnh vực nhưng bà Nghiêm Lập Thu không thể không thừa nhận rằng mình không bằng bà ấy.
- Con thấy San San thế nào? – Khi về đến nhà, nhìn thấy đèn phòng Lý Bối Lỗi vẫn còn sáng, bà bước vào hỏi anh.
- Sao tự nhiên mẹ lại hỏi con điều này?
- Hình như con bé rất thích con đấy.
- Thế thì sao ạ? – Thái độ của anh tỏ rõ vẻ hết kiên nhẫn, bà không biết sao bỗng nhiên anh lại như vậy nên đành im lặng.
- Con xin lỗi mẹ. – Anh nói, rõ ràng là anh nhận ra thái độ vừa rồi của mình là hơi quá đáng.
- Có phải là mẹ nhiều chuyện quá không? – Bà cười cay đắng khi không biết làm thế nào mới có thể gần gũi với các con hơn.
- Không phải là bây giờ mẹ lo quá nhiều chuyện sao? Mà trước đây, mẹ rất ít khi lo nhiều chuyện như vậy mà.
Bao nhiêu năm nay, bà không hề biết con trai bà có một người bạn gái từ thưở thanh mai trúc mã, bà càng không biết rằng tình cảm mà con trai mình đã dành cho người con gái đó như thế nào.
- Ừ! – Bà loạng choạng quay người. Dường như chất cồn vừa nãy bỗng phát huy tác dụng. Bà bắt đầu cảm thấy khó chịu đến mức trời đất nghiêng ngả.
- Con xin lỗi mẹ. Con muốn đi nghỉ ạ. – Anh lạnh lùng nói.
- Được rồi. Vậy thì chúc con ngủ ngon. – Bà buồn bã bước ra khỏi phòng anh, quay người bước xuống phòng khách.
Lý Bối Lỗi tắt hết đèn trong phòng, một mình ngồi lặng lẽ trong bóng tối mà nhớ đến những chuyện đau lòng trước đây. Anh không cố ý nói với mẹ anh những lời như vậy. Thực sự anh hoàn toàn bất lực. Vừa rồi, anh đã gọi điện cho Khả Lam ở Anh. Đây là lần đầu tiên sau khi Khả Lam ra đi, anh gọi điện cho cô theo số điện thoại mà cô để lại cho anh. Trước đây, anh không dám gọi vì anh sợ sau khi nghe giọng nói của cô ấy, anh sẽ không nỡ để cô đi. Nhưng đêm nay, anh đã ăn bánh trứng mà mẹ làm cho anh. Anh không còn nhận ra được mùi vị quen thuộc năm đó nữa. Anh bỗng sợ mình cũng quên hết thời gian tuyệt đẹp mà anh và Khả Lam đã từng có. Anh bắt đầu thấy nhớ cô điên cuồng, nhớ đến mức anh muốn nghe thấy giọng cô. Nhưng khi anh gọi điện thoại thì đầu dây bên kia không phải là Khả Lam. Cô đã chuyển đi từ bốn năm trước. Bây giờ số điện thoại đó là của một sinh viên khác vừa mới đến Anh du học. Sa