Tác giả: Nhã Mông
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341204
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1204 lượt.
ng mãi đến khi bóng ông khuất hẳn. Lúc đó, dòng nước mắt nóng hổi bỗng trào ra nơi khóe mắt. Bà đã khóc. Nỗi đau đớn thắt chặt trái tim bà, đôi chân bà run rẩy rồi quỵ xuống giữa ngã tư ảm đạm, bà khóc như một đứa trẻ bị lạc đường.
Cũng chính ngày hôm đó, bà chợt nhận ra mình đã già. Bà điên cuồng chạy về quán rượu rồi lao thẳng vào nhà vệ sinh, cởi hết quần áo và nhìn kỹ cơ thể mình trước gương. Những nếp nhăn vô tình như đang khiêu khích bà, bà đau đớn ngồi bệt xuống sàn lạnh giá. Bà nghĩ đến ông Lý Dân Hưởng, nghĩ đến hai đứa con đáng yêu của họ. Ðến tận ngày hôm đó, bà mới hiểu ra rằng, hạnh phúc mà bà luôn theo đuổi chẳng qua chỉ như một bữa tiệc thịnh soạn nhưng có độc, lạnh lẽo mà thôi. Đêm đó, bà trở mình liên tục trên giường. Bà nghĩ đến người đàn ông đã không còn thuộc về mình nữa.
Sau khi hội nghị ở Anh kết thúc, bà nhận được cuộc điện thoại của bà Hà Hữu Lệ. Bà biết người phụ nữ kiêu ngạo đó gọi bà về nước là nhằm mục đích gì nhưng bà chẳng để ý nhiều đến thế, điều bà muốn chỉ là mau chóng trở về bên các con của mình. Nhưng trong bữa tiệc hôm đó, khi bà càng muốn gần gũi thân thiện với chúng bao nhiêu thì thái độ của chúng lại lạnh lùng bấy nhiêu. Trái tim của bà khi đó như bị đông cứng lại, rồi bà cũng hiểu ra rằng, bà chẳng còn gì nữa.
- Lần này mẹ định bao giờ sẽ đi? Sau khi buổi tiệc kết thúc, mẹ sẽ đi à? - Lý Bối Lỗi hỏi bà. Dường như anh đã quá quen với việc ra đi đột ngột của bà.
- Mẹ ở lại có được không? – Bà cười hỏi anh mà lòng thấy chua xót. - Ý mẹ là từ nay về sau, mẹ sẽ không đi đâu nữa mà sẽ sống cũng các con. Con thấy có được không?
- Thật ạ? - Anh Lý Bối Lỗi vui mừng khôn xiết.
- Tất nhiên rồi. - Bà giải thích, - Ý mẹ là đợi mẹ làm xong hết công việc, mẹ...
- Thôi đi ạ. - Anh Lý Bối Lỗi chán ngán xua tay, - Công việc của mẹ sẽ không bao giờ hết đâu.
-Bối Lỗi...
- Không sao đâu ạ. - Thái độ của anh ôn hòa nhưng cũng kiên quyết. - Bao nhiêu năm nay, bố mẹ đâu có ở bên chúng con nhưng chúng con vẫn sống rất tốt. Mẹ không cần phải lo lắng cho chúng con đâu.
- Mẹ... - Bà muốn nói gì đó nhưng Âu Dương San San chợt bước tới cắt ngang.
- Cô Hách ơi, cô cháu mình cùng chụp một tấm ảnh nhé. - Âu Dương San San hớn hở khoác tay bà Hách Huệ Tử.
- Được chứ. - Bà Hách Huệ Tử cười đáp lại.
- Con xin lỗi. Con phải đi đây ạ. - Bối Lỗi mặt dài thườn thượt, lặng lẽ đi qua Âu Dưong San San.
- Thầy Lý... - Âu Dương San San tiu nghỉu.
- Kệ nó. Chúng ta lại chụp ảnh nào. - Bà Hách Huệ Tử an ủi cô.
- Có phải cháu đã làm phiền hai mẹ con cô nói chuyện không ạ? - Cô ấy rụt rè hỏi.
- Không đâu. Mẹ con cô cũng vừa nói chuyện xong. Bà Hách Huệ Tử kéo tay cô ấy, - Nào, cùng tận hưởng một chút sức sống của tuổi trẻ nào.
- Cô chưa già chút nào đâu ạ. - Âu Dương San San nói ngọt lịm. Thật sự, cô ấy cũng nghĩ như vậy, bà Hách Huệ Tử thanh cao, khuôn mặt được phủ bởi lớp mỹ phẩm cao cấp nên cũng không thấy những vết nhăn sâu. Thi thoảng vài “kẻ phá đám” ở đuôi mắt cũng không có gì ghê gớm lắm. Nếu so sánh thì mẹ cô ấy còn già hơn rất nhiều. Vì mẹ cô quanh năm đeo cặp kính cận trên sống mũi khiến cho bà trông như một nhà nghiên cứu già chẳng hiểu nhân thế sự đời gì ấy. Trên người bà không có chút gì yếu tố thời thượng của thành phố hoa lệ này.
- Cháu sao thế? - Bà Hách Huệ Tử trìu mến nhìn Âu Dương San San đang ngây ngô nhìn bà rồi cười hỏi.
- Dạ! Không có gì ạ. Ý cháu là... Ý cháu là trông cô vẫn rất trẻ ạ. Nhưng mẹ cháu thì già lắm rồi.
- Cháu đừng nói vậy. Tâm hồn mẹ cháu vẫn rất trẻ, còn tâm hồn cô thì đã già cỗi lắm rồi.
- Gì cơ ạ?
- Ồ! Không có gì. - Bà không biết tại sao mình lại đi nói chuyện này với cô bé chứ? Bà cảm thấy thật sự mệt mỏi và muốn tìm chỗ nào đó để nghỉ ngơi hoặc là tìm ai đó để tâm sự một chút về những khó khăn gian khổ mà mình đã phải trải qua. Nhưng rốt cuộc, bà cũng cảm thấy mình đã già.
- Trong đó chán thật đấy! - Anh Lý Bối Lỗi bước ra nói với Bối Nhĩ.
- Khiến em khó chịu quát. - Cô dựa vào lan can nhìn ra của sổ.
- Chúng ta chuồn khỏi đây nhé. - Anh bỗng hỏi cô.
Cô cười gật đầu thật mạnh tỏ ý tán đồng.
Chiếc xe hơi từ trong bãi đỗ xe từ từ chạy ra. Cô nhìn anh cười rúc rích:
- Anh Bối Lỗi, anh khá lắm! Lát nữa “bà cô” không tìm thấy anh thì anh thê thảm rồi.
- Thê thảm thì thê thảm. Mặc kệ bà ấy. - Anh vẫy cô, - Đi nào. Anh sẽ đưa em đi ăn gì đó.
- Còn mẹ thì sao ạ? - Khi chiếc xe hơi vừa tăng tốc thì bỗng như cô như nhớ ra điều gì đó, liền vội hỏi anh.
- Mẹ có rất nhiều bạn bè ở bên cạnh. - Anh nói.
Cô ngạc nhiên nhìn anh:
- Anh có tâm sự gì ư?
- Không.
- Mẹ vừa nói gì với anh à?
- Không.
Cô lại ngồi ngăy ngắn về chỗ.
- Anh có cảm thấy lần này về, mẹ đã già hơn rất nhiều không?
- Mẹ vẫn rất đẹp! - Anh đáp.
- Em không nói điều đó mà em nói ánh mắt của mẹ cơ.
- Ánh mắt của mẹ rất mệt mỏi giống như một người già đã kiệt sức vậy, trông ánh mắt đó độ lượng là vậy nhưng lại vô cũng buồn bã.
- Có lẽ do mẹ quá mệt! - Anh giải thích.
Thực ra, ngay từ lúc nhìn thấy