Tác giả: Nhã Mông
Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.
dối, không phải để ý đến ánh mắt của mọi người, bà khóc thật thảm thương như thể những nỗi khổ chôn chặt trong lòng bao nhiêu năm nay đều tuôn trào ra vậy.
- Mẹ đừng như vậy. - Lý Bối Lỗi bước lại an ủi bà, - Bối Nhĩ vô tâm lắm.
- Mẹ hiểu, - Bà buồn bã nói, - Là mẹ đã nợ các con.
- Mẹ cũng vì cuộc sống của chúng con thôi mà. - Anh nhẹ nhàng vỗ vai bà như thể anh đang an ủi một đứa trẻ bị đau khi vừa bị vấp ngã.
Bà khóc nhìn anh, buồn bã nói:
- Con có thể hiểu được lòng mẹ không?
- Vâng... - Anh nhẹ nhàng gật đầu tỏ ý hiểu bà.
Tâm trạng của bà bỗng trở nên khá hơn nhiều. Bà vội vàng gạt nước mắt nói với anh:
- Nào, con đi nếm thử món bánh trứng mẹ làm xem.
Anh hiểu tất cả những gì mẹ anh làm, nhưng không có nghĩa là anh không trách bà. Lúc anh cần một người thân ở bên cạnh nhất thì bà lại không ở bên chia sẻ vui buồn cùng anh. Khi Bối Nhĩ bị bỏ rơi, khi nó đứng bên đường khóc vì không có ai giúp đỡ, bà chưa từng chia sẻ bất cứ nỗi buồn khổ nào với con gái mình. Bà không đủ tư cách làm một người mẹ. Cho dù trong tương lai, bà có làm bất cứ việc gì cũng không thể nào bù đắp được cho tuổi thơ thiếu thốn tình mẹ của họ. Anh luôn tự nhủ rằng, nếu sau này có con, dù cuộc sống khó khăn đến mấy, chắc chắn anh sẽ luôn mang theo con mình vì anh hiểu rằng, thiếu tình thương yêu của bố mẹ là thứ không gì có thể bù đắp được.
- Thực ra, con cũng no lắm rồi, - Lý Bối Lỗi nhìn mẹ bê đĩa bánh trứng lên, khó xử nói.
- Con nếm thử một miếng thôi, được không? - Bà nhìn như đang khẩn cầu anh.
- Được ạ. - Anh xúc một miếng bánh trứng nhỏ bỏ vào miệng, chậm rãi nhai, hy vọng mình sẽ tìm lại được một chút mùi vị gì đó thời xưa, nhưng mùi vị này hoàn toàn lạ lẫm. Anh uể oải đứng dậy, lấy cớ là dạ dày mình không tốt rồi xoay người bước lên cầu thang. Một mình bà bị bỏ lại trong phòng ăn nhỏ, bà lặng lẽ xúc một miếng bánh trứng cho vào miệng. Bánh nhạt và quá ngấy. Nó giống như cuộc đời của bà vậy. Ban đầu, bà đã dùng tình yêu vô hạn của mình để chuẩn bị bữa ăn tối này cho các con. Khi các con bà còn rất nhỏ, chúng rất thích vây quanh bà và ông Lý Dân Hưởng tranh giành những miếng bành trứng mà bà làm cho chúng. Trong mắt các con bà, đó là hương vị ấm áp nhất. Nhưng đến bây giờ, bà đau đớn phát hiện ra rằng, không chỉ các con mà đến ngay cả bà cũng đã quên mùi vị đó rồi.
Bà lấy điện thoại di động gọi cho bà Nghiêm Lập Thu, nhưng lại là Âu Dương San San nghe điện thoại:
- Cô Hách ạ, mẹ cháu đang tắm ạ.
- Vậy à! Cô chỉ định gọi cho mẹ cháu nói chuyện chút thôi. Không có việc gì gấp đâu.
- Cô sao thế ạ? Cô không được khỏe ạ? Cháu thây giọng cô nghe lạ lắm! - Âu Dương San San đồn dập hỏi.
- Ừ! Có thể là cô quá mệt thôi. Không sao đâu”. - Bà vội vàng che giấu.
- Mẹ cháu sẽ tắm xong ngay thôi ạ. – Cô có muốn nói chuyện với cháu trước không ạ? - Âu Dương San San thăm dò hỏi bà.
- Cô không làm phiền cháu chứ?
- Tất nhiên là không ạ. Cháu rất thích nói chuyện với cô.
Bà Hách Huệ Tử cười. Âu Dương San San không thể ngờ rằng, một câu nói giản dị của cô lại có thể an ủi được rất nhiều cho người phụ nữ đang thật sự mệt mỏi này.
Khi bà Nghiêm Lập Thu và bà Hách Huệ Tử ngồi trên chiếc ghế trong quán rượu, họ cùng cười. Trước mặt họ có rất nhiều thanh niên ăn mặc hở hang, đang lắc đầu lắc cổ, người nghiêng bên này người ngó bên nọ tràn đầy sức sống và sinh lực.
- Sao cô lại đưa chị đến đây? - Bà Nghiêm Lập Thu cười hỏi bà Hách Tuệ Tử.
- Để tìm lại quãng thời gian mà chúng ta đã bỏ phí, - Bà Hách hét lớn bên tai bà Nghiêm. Tiếng nhạc hỗn tạp khiến cho giọng bà trở nên chìm nghỉm.
- Thiên tài! - Bà Nghiêm Lập Thu giơ ngón tay chỉ về phía bà hét lớn.
Hồi bà Hách Huệ Tử học đại học năm thứ nhất có quen bà Nghiêm Lập Thu đang là nghiên cứu sinh năm đầu. Khi đó, bà Nghiêm Lập Thu đã là một nhân vật khá nổi tiếng trong học viện. Tư duy triệt để và thái độ nghiêm túc của bà đã gây sự chú ý của bà Hách Huệ Tử lúc trẻ. Bà bắt đầu tìm mọi cơ hội để tiếp cận bà ấy, cho đến khi họ đã trở thành bạn bè của nhau. Khi đó, bà Nghiêm Lập Thu cũng giống như bây giờ, bà ấy thường chỉ vào mũi và cười gọi bà là “Thiên tài nhỏ”. Thời gian thấm thoát thoi đưa, loáng một cái, tuổi trẻ của họ đã trôi qua mất rồi. Bà Hách Huệ Tử xua tay với bà Nghiêm Lập Thu:
- Chị Thu, em đã già rồi...
- Cô nói gì thể? - Bà Nghiêm Lập Thu ngắt lời, - Trông có chẳng có gì thay đổi cả, so với năm đó vẫn chẳng có gì khác biệt.
Bà cười:
- Chị Thu, chị đừng đùa em. Những năm qua, em đã trải qua rất nhiều chuyện và bây giờ em thật sự muốn dừng lại tựa vào một nơi nào đó để nghỉ.
- Cô còn liên lạc gì với Dân Hưởng nữa không? - Bà Nghiêm Lập Thu nhìn bà.
Bà lặng lẽ lắc đầu:
- Anh ấy đã kết hôn và đang có một cuộc sống yên ấm. Em không muốn làm phiền anh ấy.
- Cô hối hận ư?
Bà cười rót cooktail đầy màu sắc vào chiếc ly:
- Chỉ là bỗng nhiên em thấy rất nhớ anh ấy thôi.
Bà Nghiêm Lập Thu vỗ vai bà an ủi:
- Cô đừng như vậy…
Bà nắm chặt lấy tay phải của bà Nghiêm Lập Thu đang đặt trên vai m