Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Buông Tay Để Yêu

Buông Tay Để Yêu

Tác giả: Nhã Mông

Ngày cập nhật: 04:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341193

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1193 lượt.

quên một ai đó nhưng lại không thể quên được không?
- Anh vừa đưa ra câu trả lời rồi mà. Mọi người đều có và tôi không phải là trường hợp ngoại lệ.
- Thế mà tôi cứ nghĩ là cô không có.
- Tại sao? Chẳng lẽ tôi không phải là người sao?
Anh vội vàng giải thích:
- Không không, tôi không có đó. Ý tôi là cô cũng không giống một người được người khác nhớ nhung.
- Trên thực tế, tôi đúng là như vậy đấy. - Cô cười nói.
- Thực ra, tôi cũng chỉ nói bừa thôi. - Anh đùa cô.
Cô chộp lấy tờ khăn lau trên bàn vò lại rồi ném vào anh. - Anh chắp hai tay xin cô. Ðêm nay thật buồn nhưng vì tình cờ gặp Đặng Bành mà tâm trạng Bối Nhĩ đã thay đổi hẳn.
- Anh giống như người khổng lồ trong cây đèn thần của A la đanh vậy. - Cô nói.
- Tôi không xấu đến thế đâu. - Anh cực lực phản đối.
Cô cười phá lên:
- Ý tôi là anh như có phép thuật gì đó.
- Hả? Cô nói thử xem.
- Mỗi lần tôi buồn, đều tình cờ gặp anh.
- Tôi làm cho tâm trạng của cô tốt hơn ư?
Cô nhìn anh lặng lẽ gặt đầu.
- Nếu như vậy thì tôi có biến thành hình dáng xấu xí hơn một chút cũng đáng. - Anh cười nói.
Cô mỉm cười gặt đầu.
Tối nay, họ lại cùng nhau ra bờ biển. Cô đã kể rất nhiều chuyện hồi nhỏ cho anh nghe. Đây là lần đầu tiên cô hoàn toàn thoải mái tâm sự chuyện của mình với một người khác. Không biết có phải không khí dễ chịu ở biển đã cho cô khát vọng hay là con người Đặng Bành đã khiến cho cô cảm thấy tin tưởng và yên lòng. Lúc đó, thậm chí cô còn mong thời gian ngừng trôi để cô có thể tiếp tục kể chuyện cho anh nghe...
- Thực ra, hồi nhỏ tôi cũng từng sống ở nông thôn. - Đặng Bành kể.
- Thật thế ư? - Cô cảm thấy không thể tin nổi.
- Ừ, nhưng mà không lâu lắm! - Anh nói. - Mẹ tôi rất thích vẽ tranh. Năm đó, bà đưa tôi về một trang trại để sáng tác. Tôi đã sống những ngày tuyệt đẹp ở đó. Khi ấy, hằng ngày tôi đều cùng bạn bè trong thôn ra sông bắt cá, đó là quãng thời gian rất vui.
- Nghe có vẻ thoải mái nhỉ?
- Cô không có những ngày như vậy sao? - Anh hỏi cô.
- Không. Ở nông thôn, các cậu bé thường không thích dẫn các cô bé đi cùng. - Cô hậm hực nói.
Anh nhìn cái môi cong cớn của cô mà phá lên cười:
- Ðúng thế. Đúng thế. Lúc đó, chúng tôi rất ghét chơi với bọn con gái. Bọn họ thật phiền phức.
- Các anh như vậy là phân biệt nam nữ đấy.
- Được rồi. Được rồi. Tôi chịu thua. Là tôi không đúng. - Anh giơ tay đầu hàng như thể năm đó chính anh đã không cho cô đi chơi cùng vậy.
Cô cười, nhìn ra mặt biển:
- Ở đây yên tĩnh thật đấy. - Cô nói.
- Cô có thể ước điều gì đó tại đây. - Anh nói.
- Thật thế ư?
Anh gật đầu hỏi cô:
- Cô có ước mơ nào vẫn chưa thành hiện thực không?
Cô không nói. Năm đó, khi cô học ở Học viện Ðiện ảnh, ước mơ lớn nhất của cô là trở mành một diễn viên, mỗi vai diễn khác nhau, cô có thể thể hiện tất cả những cô đơn và cảm xúc ẩn chứa trong lòng. Nhưng cuối cùng, cô không thực hiện được ước mơ của mình. Cô đã đem lý tưởng của mình gửi cho một chàng trai, vậy mà anh ta lại lợi dụng tất cả những thứ cô đành cho anh ta rồi bỏ rơi cô. Nửa cuộc đời trước đây của cô đều là một vở kịch dài ly kỳ. Cô đã thành công trong vai giúp một chàng trai, nhưng cô cũng làm tổn thương một chàng trai khác. Từ đó, nỗi đau và cảm giác tội lỗi đã chôn chặt mọi ước mơ của cô.
- Cô sao thế? - Đặng Bành hỏi cô.
- Không có gì. - Cô co người lại nói. - Chỉ là tôi thấy hơi lạnh thôi.
- Hay là tôi đưa cô về nhé.
- Vâng.
Họ xoay người đi về hướng chiếc xe, nhưng đi một quãng đường không xa thì tình cờ gặp Tỉnh Điền, người đã từng làm trái tim cô đau đớn.
Có một số người sinh ra để làm tổn thương người khác, cũng có một số người sinh ra để bị người khác làm tổn thương. Dường như Tỉnh Điền được sinh ra là để làm tổn thương Bối Nhĩ. Cô đã từng yêu anh tha thiết, quên cả bản thân, nhưng anh đáp lại cô bằng cách khiến cô thất vọng. Tuy vậy cô vẫn cảm thấy mình đã từng được hạnh phúc và cô cũng không ân hận vì mình đã hy sinh tất cả cho anh. Bởi từ ngày quyết định yêu anh, cô đã tự tước đi cái quyền hối hận của chính mình. Cô chỉ hối hận một điều là cô không nên yêu anh theo cách đó, và cô cũng không hề muốn làm tổn thương Dã Tốt.
Lúc này, chàng trai mà cô đã dành trọn tình yêu đầu đang đứng trước mặt cô. Bối Nhĩ nhận ra ngay người con gái đứng bên Tỉnh Ðiền. Khi Bối Nhĩ đến bệnh viện lén thăm Tỉnh Ðiền lần trước, cô gái bê nước và đưa thuốc cho anh uống trong phòng bệnh chính là cô ấy. Xem ra chân của Tỉnh Điền không có gì đáng ngại nữa. Anh đứng trước mặt Bối Nhĩ giống như một minh tinh từ ti vi bước ra, cười chào cô.
- Chào em!
Cô nói:
- Chào anh!
Họ cứ thế đứng trước mặt nhau, chẳng nói điều gì. Mọi chuyện trong quá khứ tựa như đang vượt qua không gian và thời gian ùa về, tất cả đều như ngưng đọng. Những nỗi niềm tâm sự đang sánh bước cùng ký ức, lấp dần những chỗ trống của năm năm qua trong trái tim yếu đuối đó. Cô quay đầu bước đi không nhìn anh. Hai tay anh đút trong túi quân mà run lên bần bật.
- Tỉnh Điền, đã lâu không gặp. - Đặng Bành bỗng phá v