Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341477
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1477 lượt.
ng Tình, “Đi đường cẩn thận.” Chung Tình mỉm cười vuốt vuốt cằm, cùng Chung Duệ đi về phía xe.
Mạnh Tưởng cũng ôm Luyến Kinh đi về xe mình, theo một hướng khác.
*
Chung Duệ nhìn chằm chằm Chung Tình đang lái xe, hơn nửa ngày mới than nhẹ, “Chị, chị cũng nhanh đi tìm cho mình đi.” Xem tình huống tối nay, chuyện của anh Tưởng và Du Luyến Kinh cũng đã gần rồi.
Chung Tình khẽ liếc mắt nhìn em, cười khẽ, “Em gấp cái gì?”
“Chị nên đi tìm một tên đàn ông nào đó yêu thương chị.” Chung Duệ nhìn cô, tên mặt không có chút cảm xúc, nhìn anh Tưởng và người yêu khăng khít, phản ứng của chị lại quá bình tĩnh, có chút quỷ dị.
Chung Tình cười khẽ, “Thế nào? Mẹ và em trách chị ở nhà ăn không ngồi rồi à?” Bố mẹ còn chưa thúc giục, em trai lại mỗi ngày đều nhắc đi nhắc lại sợ cô không gả đi được.
“Không phải.” Chung Duệ nhìn chị chằm chằm, rất muốn vạch trần, nhưng lại không cam lòng do dự mở miệng, “Chị, chị thấy anh Tưởng và Du Luyến Kinh, không có cảm giác gì sao?”
Chung Tình khẽ nheo mắt, “Nên có suy nghĩ gì?” Bọn họ trai tài gái sắc, thật xứng đôi.
“Chị không có chút không thoải mái nào sao? Anh Tưởng trước kia đối với chị…” Chung Duệ nuốt xuống nửa câu sau, vết thương lòng của chị không biết đã lành chưa, nếu cứ nói tiếp, sợ rằng…. sợ rằng chị không vui.
“Trước đây mà em nói, là chuyện trẻ con ai còn nhớ.” Chung Tình chậm rãi quay tay lái, ánh mắt xa xăm, ánh đèn xe đối diện chiếu vào mắt có chút đau.
Chung Duệ chậm rãi đặt tay lên vai chị, “Chị.” Chị giờ đây thâm trầm hơn trước rất nhiều, thậm chí ngay cả anh cũng không hiểu được màn sương mù trong mắt chị.
*
Mạnh Tưởng đưa Luyến Kinh về nhà, xe đến dưới tầng, cô lại không vội vã lên, hai người lẳng lặng ngồi trong xe.
“Cô ấy rất được.” Luyến Kinh mỉm cười nói.
Mạnh Tưởng không nói gì, ánh mắt nhìn ánh đèn đường phía xa chiếu trên hồ nước, ánh sáng phản chiếu lại có chút mờ ảo.
“Anh còn yêu cô ấy?” Luyến Kinh chậm rãi nhìn anh, người đàn ông này nhìn nghiêng rất đẹp, vẻ thâm trầm khiến người ta run sợ, đôi mắt thâm sâu như kéo người ta nhảy vào đó.
“Không có.” Mạnh Tưởng một mực phủ nhận, nhớ tới chuyện bất hòa với Chung Tình, trái tim bỗng chốc trầm xuống.
“Tại sao phải nói dối chính mình? Giống như em, khi thấy anh ta và người phụ nữ khác ở với nhau, trong lòng khó chịu muốn đánh người, lại giả như không có gì bắt tay anh ta, khen quần áo của người phụ nữ kia thật đẹp, dối trá! Nghĩ đã muốn nhổ nước bọt!” Luyến Kinh nhắm mắt lại, trên mặt vô cùng chán ghét.
Mạnh Tưởng vươn tay, ôm đầu cô đặt trên vai, “Em luôn kiêu ngạo hơn hắn ta.” Nội tâm kiên cường, khiến cô luôn nuốt tất cả vào bụng.
“Mạnh Tưởng, cô ấy đã trở lại, ước định của chúng ta còn hiệu lực không?” Luyến Kinh vỗ về ngực anh, nhẹ nhàng hỏi. Hai người bị thương, an ủi lẫn nhau, anh biết cô đã có một khoảng thời gian vô cùng đau khổ, cô biết anh có một kí ức không thể quên đi, họ ước định nếu trước ba mươi lăm tuổi, họ vẫn độc thân thì sẽ kết hôn!
“Còn hiệu lực.” Mạnh Tưởng bình thản nói không chút do dự, cô đã trở lại, nhưng cũng không thay đổi được gì, anh và cô nhất định không bao giờ có thể!
Bên trong xe không khí trầm mặc, Luyến Kinh nghe được tiếng tim anh đập, vững vàng chắc chắn, không chút gợn sóng.
“Em rất tò mò, anh và cô ấy trước đây đã xảy ra chuyện gì?” Luyến Kinh chậm rãi ngồi thẳng dậy, nhìn khuôn mặt ôn hòa của anh, cho dù có chuyện gì xảy ra, trên mặt anh vĩnh viễn không có chút gợn sóng hay sợ hãi, anh vẫn luôn như vậy sao? Cô có thể hỏi anh không?
“Là một số chuyện trẻ con, giờ đây nghĩ lại, cũng thấy lạ lùng.” Ánh mắt Mạnh Tưởng nhẹ nhàng, nụ cười vẫn nở.
Luyến Kinh xoa xoa mắt anh, ôn nhu nói, “Anh cười như vậy, rất bi thương.” Mặt anh đang cười, mắt lại đau đớn.
Mạnh Tưởng chậm rãi kéo tay cô xuống, “So với khóc còn khó coi hơn sao?” Luyến Kinh nhìn thẳng anh, gật gật đầu.
Mạnh Tưởng cười.
Anh biết có những người như vậy, khi cười rộ lên còn khó coi hơn cả khóc, bởi vì khuôn mặt đẹp không tương xứng với ánh mắt trống rỗng, càng trở nên quỷ mị đến dọa người!
——————
LBB: Đọc chương này, đột nhiên nhớ tới một sama của mình. Từ trước đến giờ, đọc truyện, có lẽ người tôi thích nhất vẫn luôn luôn là anh. Lý do thì, chắc vì nụ cười của anh. Vui cười, buồn cũng cười, và khi đau cũng cười. “Nụ cười là nước mắt thế gian“, câu này quả thật là chân lý. Những ai cười nhiều nhất, lại chính là những người đau khổ nhất. Bởi vì họ không thể biểu hiện sự đau đớn, không thể biểu hiện sự khổ sở, họ chỉ có thể đè nén tất cả xuống dưới, và mỉm cười. Nụ cười ấy, thật sự rất “khó coi”.
Tôi còn nhớ có một nhà triết học nào đó đã nói, nước mắt là thứ sinh ra cùng với chúng ta, đồng hành c ùng với chúng ta, chứ không phải nụ cười. Khi ta sinh ra, chúng ta đã khóc, chứ không cười. Theo năm tháng, những ai có thể giữ được nước mắt, mới chính là những người thành công nhất. Còn những kẻ cười, chỉ là vì đang che dấu mọi thứ phía sau nụ cười ấy. Khi ta cười, thật ra, ta đang cố gắng che dấu nước mắt mà thôi.
Nói linh tinh r