Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.

sợ run nửa giây, nhưng nhanh chóng khôi phục bình thường, “Chung Tình.”
“Bác Chu sao vậy?” Chung Tình nhìn bác Chu nằm trên giường bệnh, hai tay đều cắm đầy ống truyền, đầu giường còn có bảng điện theo dõi, dì Chu ngồi bên cạnh nắm tay ông.
Mạnh Tưởng đỡ lấy cô, “Đừng lo, bác Chu bị viêm tuyến tụy.” Chung Tình vội vã cầm tay anh, “Nghiêm trọng không?” Vì sao bác Chu lại có vẻ khổ sở như vậy, không ngừng rên rỉ. Mạnh Tưởng trấn an cô, “Hiện giờ có elx hơi đau, nhưng không sao”. “Đây là….” Chung Tình chỉ vào bảng theo dõi ở đầu giường, cô còn tưởng bác Chu đang bị nguy hiểm đến tính mạng. Mạnh Tưởng nhẹ nhàng cười, “Bác Chu bị cao huyết áp nên phải theo dõi chặt chẽ.” Chung Tình nhìn vào, quả nhiên, huyết áp của bác Chu là 180, thật sự hơi cao.
Chung Tình buông Mạnh Tưởng ra, đến bên cạnh di Chu, ôm lấy bà, “Dì”. Dì Chu sờ sờ đầu cô, “Làm phiền các con rồi.” Chung Tình lắc lắc đầu, cầm tay dì đặt lên mặt mình, “Không phiền.”
Lúc ấy, y tá đi vào, đưa một viên thuốc cho Mạnh Tưởng, “Cho bố anh nuốt viên thuốc này.” Mạnh Tưởng gật đầu, sau đó đi lại, nhét thuốc vào miệng bác Chu, nhỏ giọng dặn, “Bác Chu, nuốt thuốc đi”. Bác Chu từ từ nhắm mắt, vừa rên rỉ vừa nuốt thuốc trong miệng.
Chung Tình nhìn Mạnh Tưởng, “Thuốc gì vậy?” “Giảm áp, huyết áp của bác Chu hiện giờ rất cao.” Mạnh Tưởng nhìn cô, ánh mắt mềm nhẹ.
Chung Tình khôn ngoan khẽ buông lỏng khẩu khí, nhẹ nhàng vỗ về vai dì Chu.
Mạnh Tưởng nhìn Chu Cần hỏi, “Đây là?” Chung Tình mới giật mình lao thẳng đến Chu Cần bị bỏ quên một bên, khẽ giới thiệu, “Chu Cần, đồng nghiệp của em, đây là Mạnh Tưởng, bạn của tôi.” Mạnh Tưởng mỉm cười vươn tay, “Xin chào.” Chu Cần nắm lấy, “Xin chào.” Hai người đàn ông đối diện nhìn thẳng nhau, sau đó mới buông tay.
Chung Tình nói với Chu Cần, “Chu Cần, ngại quá, không thể đưa cậu về.” Chu Cần cười cười, “Không sao, tôi tự về được. Em…. Cũng chú ý nghỉ ngơi, về sớm một chút.” Chung Tình cảm kích cười cười, Chu Cần tạm biệt mọi người rồi rời đi.
Mạnh Tưởng thấy Chung Tình nhìn theo Chu Cần rời đi, chậm rãi hạ tầm mắt, đây là người đang theo đuổi cô? Hình như nhỏ tuổi hơn Chung Tình.
Mạnh Tưởng đi đến, vỗ nhẹ vai Chung Tình, “Anh đưa dì Chu về trước, em chăm sóc cho bác.” Chung Tình gật gật đầu, ánh mắt dì Chu đã rất mệt mỏi. Cô nâng dì Chu dậy, “Dì, dì yên tâm, ở đây có con và Mạnh Tưởng lo, không sao đâu.” Dì Chu gật gật đầu, “Nhờ con vậy, Mạnh Tưởng.” Mạnh Tưởng đỡ dì Chu, dặn Chung Tình, “Nếu nước truyền xong thì nhớ gọi y tá, nếu huyết áp vẫn cao như vậy cũng gọi y tá đến xem.” Chung Tình vội vàng gật đầu.
Mạnh Tưởng nhìn vẻ hoảng hốt của Chung Tình, nhẹ nhàng ấn vai cô, “Đừng lo, không sao đâu. Anh sẽ về ngay.” Chung Tình nhìn ánh mắt an ủi của anh, giống như có một nguồn sức lực khiến cô yên tâm, cô mỉm cười gật đầu.
Mạnh Tưởng đỡ dì Chu rời đi.
Chung Tình ngồi ở ghế cạnh giường, cẩn thận nhìn bác Chu, nhìn hai bên cánh tay ông đầy ống dẫn, một bên là ống truyền dịch, một bên là ống đo huyết áp. Mà bác Chu bị đau, lăn qua lộn lại, cô sợ bác Chu cử động mạnh làm đứt ống dẫn, vội gọi y tá.
Y tá nói không sao, để ý một chút là được, sau đó cô y tá hỏi, “Bác đã uống thuốc chưa?”
Bác Chu thần trí không rõ ràng, không ngừng rên rỉ, “Đau chết tôi, đau chết tôi.” Cô y tá cười khẽ, hỏi lại, Chung Tình hỏi nhỏ vào tai bác Chu, “Bác Chu, bác đã uống thuốc chưa?” “Không biết.” Bác Chu ồn ào trả lời. Chung Tình hỏi lại, “Miệng của bác có đắng không?” Bác Chu ngừng lại một chút, “Có một chút.” Y tá nghe xong, lại mở huyết áp kế, nhìn con số không ngừng nhảy, Chung Tình lo lắng hỏi, “Cô y tá, uống thuốc rồi sao huyết áp không hạ?” Y tá lấy bút ra ghi lên tờ giấy ở đầu giường, nói, “Thuốc này sau 20 đến 45 phút mới có tác dụng.” Chung Tình cảm tạ gật đầu.
Cô y tá nhìn lại biểu đồ một lần nữa, rồi mới rời đi.
Chung Tình im lặng ngồi trên giường, nhìn chằm chằm vào bác Chu.
Tiếng rên rỉ của bác chu nhỏ dần, rồi chìm vào giấc ngủ. Trong phòng bệnh trở nên vô cùng im lặng, chỉ có tiếng lách cách của các dụng cụ tế. Chung Tình dựa vào thành ghế, chống mí mắt, không dám nháy mắt, cô sợ mình không cẩn thận ngủ quên. Cô vào phòng vệ sinh rửa mặt, quả nhiên tỉnh hơn rất nhiều.
Cô cứ ngồi lẳng lặng bên giường như vậy nhìn bác Chu, nhìn dáng vẻ già nua của ông, trong lòng khẽ nhói, suốt mấy năm cô không có mặt ở đây, có phải chỉ có Mạnh Tưởng chăm sóc họ?
Không biết qua bao lâu, phía sau vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm chạp, cô quay đầu nhìn lại, Mạnh Tưởng đã trở lại.
Mạnh Tưởng cởi áo khoác ngoài, đến bên cạnh cô, nhẹ giọng nói, “Khá hơn chút nào không?” Cô gật đầu, “Nước đã truyền hết một bình, phải truyền thêm một bình nữa, huyết áp thì vẫn phải tiếp tục theo dõi.”
Mạnh Tưởng nhìn bảng đo, huyết áp đang giảm. Anh ôn nhu nhìn Chung Tình, trên mặt cô lộ vẻ mệt mỏi, mắt hõm xuống, “Anh đưa em về.” Chung Tình vội lắc đầu, “Em muốn ở lại đây.”
“Ở đây có anh là được rồi.” Anh vốn kno định gọi điện cho cô, nhưng nghĩ cô cũng rất quan tâm đến ông bà Chu, nếu không nói cho cô bi


Snack's 1967