Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341480

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1480 lượt.

ết, sau này cô nhất định sẽ trách anh.
Chung Tình nhìn những lọn tóc tán loạn trên trán Mạnh Tưởng, không hề gọn gàng như bình thường, “Anh trước kia thường xuyên chăm sóc cho họ như vậy sao?”
Mạnh Tưởng ngẩn ra, nhìn ánh mắt quan tâm của cô, chậm rãi nở nụ cười, “Ừm, thói quen thôi.”
Chung Tình dời ánh mắt về gương mặt bác Chu, sau đó lại nhìn Mạnh Tưởng, “Cám ơn anh.” Anh thật sự đã chăm sóc cho bố mẹ Chu Đồng như bố mẹ đẻ của mình.
Mạnh Tưởng mỉm cười nhìn cô, “Là nên làm thôi.” Chăm sóc bố mẹ Chu Đồng không phải trách nhiệm, anh cũng muốn làm chút gì đó cho Chu Đồng.
“Nếu không, em đi nằm một chút đi, có ghế nằm đấy.” Mạnh Tưởng nhìn hai mắt cô thâm lại, lo lắng nói.
Chung Tình lắc đầu, “Em không ngủ được.” Mạnh Tưởng vừa nghe, trong mắt hiện lên một tia cảm xúc phức tạp, không hề miễn cưỡng cô, nhẹ giọng nói phải ra ngoài một chút, liền rời khỏi phòng.
Chung Tình nhìn bóng dáng cao ngất của Mạnh Tưởng, trong lòng có rất nhiều cảm xúc phức tạp.
Chỉ chốc lát, Mạnh Tưởng cầm hai chén cà phê bốc khói đứng cạnh cửa, ý bảo cô ra ngoài, cô vội vã ra khỏi phòng. Mạnh Tưởng đưa cô một cốc cà phê, “Để nâng cao tinh thần.” Chung Tình cầm cốc cà phê nóng, cùng Mạnh Tưởng dựa lưng vào tường, nhìn bác Chu trên giường bệnh.
Hai người yên lặng uống cà phê, mùi hương ngào ngạt chờn vờn xung quanh.
“Anh nghĩ em đã ngủ.” Mạnh Tưởng mở miệng trước.
“Không, ở lại tăng ca.” Thì ra, họ đều tăng ca, ánh mắt Mạnh Tưởng khẽ động.
“Bận lắm à?”
“Vừa nhận một hạng mục lớn, nên phải tăng ca thêm vài ngày.” Khó trách trên mặt cô lộ ra vẻ mệt mỏi, ngay cả mắt cũng hơi thâm lại.
“Đừng liều mạng quá, phải chú ý sức khỏe.”
“Ừm.” Cô gật đầu mỉm cười, uống một ngụm cà phê ấm áp.
“Nghe nói vợ Tiểu Duệ mang thai, chúc mừng.”
“Cám ơn.”
“Em thì sao, khi nào kết hôn?” Mạnh Tưởng nhìn Chung Tình, khóe miệng cười thản nhiên. Vừa rồi nhìn Chu Cần, anh nhận ra cậu ta rất quan tâm đến Chung Tình.
“Không biết.” Chung Tình nở nụ cười, anh không phải vẫn chưa kết hôn sao? Quan tâm cô làm gì.
“Đừng kén chọn quá, vài năm nữa sẽ khó khăn.” Mạnh Tưởng chân thành nhìn cô, ánh mắt đầy quan tâm.
Chung Tình cười khẽ, anh sao đột nhiên giống bố cô như vậy. “Em biết rồi. Anh cũng vậy, kết hôn sớm một chút, mẹ nuôi đã muốn ôm cháu nội rồi.”
Hai người cầm cà phê, nở nụ cười, họ đều đã thành thặng nam thặng nữ[1'>.
Không gian tĩnh lặng, chỉ có bóng dáng các y tá thỉnh thoảng đi ngangn qua. Hai người tựa vào tường, nhẹ nhàng nói chuyện phiếm, cảm giác thoải mái rất quen thuộc khiến họ chợt nhớ lại ngày xưa, đã rất lâu rồi họ không hề nói chuyện phiếm với nhau.
[1'> Nam nữ không muốn lập gia đình






Im lặng
Mạnh Tưởng và Chung Tình chăm sóc cho bác Chu một đêm, hừng đông dì Chu mang theo chúc[1'> nóng đến. Vừa thấy bộ dáng mỏi mệt của hai người, dì Chu đau lòng khẽ nói, “Đã khiến các con mệt mỏi rồi.”
Chung Tình khẽ cười, “Không có gì đâu ạ, hàn huyên cả đêm, tự nhiên càng tán gẫu càng có tinh thần.” Cô chớp chớp mắt với Mạnh Tưởng, anh rất nhanh chóng gật đầu phụ họa. Dì Chu lắc đầu, đưa chúc cho Mạnh Tưởng, “Mau ra ăn sáng đi.” Chung Tình nghi hoặc hỏi, “Đây không phải cho bác Chung sao?” “Bác Chung đang truyền dịch, không thể ăn gì.” Mạnh Tưởng ý bảo Chung Tình đi rửa mặt, rồi ra ăn chúc.
Khi Chung Tình ra, Mạnh Tưởng đã phân chia xong chúc, dì Chu ngồi bên giường nhìn bác Chu. Cô mỉm cười nhận lấy bát Mạnh Tưởng đưa, uống một ngụm lớn, thơm quá, khóe miệng giơ lên, lưỡi đưa ra ngoài khẽ liếm lên môi, cười nhìn anh, “Anh cũng đi rửa mặt đi.” Mạnh Tưởng nhìn bộ dáng đáng yêu của cô, trái tim đập mạnh, ánh mắt có chút thất thố, vội vã đi vào buồng vệ sinh, che dấu sự dao động trong lòng.
Chung Tình vừa ăn chúc, vừa hỏi dì Chu, “Bác Chu là bệnh do tuổi cao ạ?”
“Anh đưa em đến công ty trước, sau đó trở lại công ty.” Mạnh Tưởng khởi động xe, chậm rãi ra khỏi bãi đỗ. Chung Tình liếc mắt nhìn chiếc xe của anh còn ở trong bãi, anh không phải là lo lắng cô nửa đường ngủ quên mà xảy ra tai nạn chứ? “Thật ra em không sao, thật đấy.”
“Anh biết, nhưng anh vẫn lo lắng.” Mạnh Tưởng chăm chú nhìn phía trước, giọng nói ôn hòa.
Chung Tình nhìn vẻ mặt bình thản của anh, trong lòng cười khẽ, tuy rằng Mạnh Tưởng thay đổi rất nhiều, không còn khí thế bức người, duy ngã độc tôn, nhưng vẫn còn ý thức mình rất mạnh, chỉ là thay đổi cách biểu lộ, nhưng làm người ta không hề cảm thấy không thoải mái.
“Hay là chúng ta luân phiên chăm sóc cho bác Chu đi.” Cô nghĩ được một cách hay, mọi người không cần vất vả như vậy.
“Được, đêm nay em về nhà nghỉ ngơi cho tốt.” Anh nhìn mắt cô đầy tơ máu, trái tim hơi hơi đau, cô trước đây vẫn luôn một đêm không ngủ, cô đơn chờ bình minh sao? Cô sao có thể chống đỡ được? Anh rất muốn lĩnh hội thử một lần.
“Không được, đêm nay em đi chăm sóc cho bác Chu, anh về nhà nghỉ ngơi.” Chung Tình nóng nảy, gương mặt anh mỏi mệt như vậy, còn cứng rắn chống đỡ làm gì?
Mạnh Tưởng nhìn cô, khóe miệ


The Soda Pop