Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341485
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1485 lượt.
ó chút cảm tạ trận ốm này của bác Chu, để anh có thể đến gần cô, yên lặng quan tâm cô. Anh chậm rãi nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ ập đến, ngoài cửa sổ gió thu lạnh lẽo, nhưng trong lòng lại ấm áp như mùa xuân.
Đỏ mặt
Suốt một tuần đó, Mạnh Tưởng và Chung Tình mỗi đêm đều đến bệnh viện chăm sóc bác Chu, tình trạng của bác Chu từ từ có chuyển biến tốt, đến ngày thứ tư đã bắt đầu ăn được cơm. Mạnh Tưởng nhìn Chung Tình ngày nào cũng bận rộn, khuôn mặt nhỏ nhắn lại gầy đimột chút, đau lòng khuyên cô không cần đến, nhưng lại mong mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cô, cho dù chỉ là thoáng qua anh cũng nguyện ý.
Nhìn Chung Tình thu dọn ở đầu giường, lại kéo chăn đắp cho bác Chu, anh đứng ở cuối giường không lên tiếng.
Đến khi Chung Tình đứng thẳng lên nhìn về phía anh, ánh mắt cong lên, mỉm cười nói, “Được rồi.”
Mạnh Tưởng gật gật đầu đến gần giường, mắtn hìn bác Chu, “Có vẻ đã đỡ hơn nhiều rồi.” Mấy hôm trước khi bác Chu ngủ lông mày vẫn nhăn lại, giờ đã giãn ra một chút. Chung tình hơi lùi lại một chút, anh đứng quá gần, một mùi hương thản nhiên phảng phất bên mũi, khiến mặt cô hơi nóng lên. Cô ổn định thân thể chờ anh lùi lại phía sau, anh vẫn đứng nguyên chỗ cũ xoay mặt nhìn cô, trong nháy mắt bắt gặp ánh mắt anh, cô có thể nhìn thấy vẻ mệt mỏi được che giấu bên trong, khóe mắt nhợt nhạt. Cô không hiểu tại sao có chút hồi hộp, anh muốn nói gì?
“Vẫn chưa ra viện à?” Cũng đã một tuần rồi.
“Cũng sắp rồi. Bác sĩ nói cuối tuần có thể xuất viện.”
“Nếu không buổi tối ăn xong em đi, miễn đi hát là được.” Lãnh đạo mời cơm, dù sao cũng phải chừa mặt cho người ta. Chung Tình nghĩ nghĩ, chỉ có thể gật đầu.
Chu Cần nhìn cô, đột nhiên cúi đầu tới gần, cô trừng mắt nhìn khuôn mặt phóng đại của anh, không khỏi lui ra phía sau, vẻ mặt đề phòng, muốn làm gì đây?
Chu Cần khẽ vuốt hai hàng lông mày của cô, giọng nói trầm thấp, “Em gầy đi.” Chung Tình khẽ liếc mắt nhìn Tiểu Nguyên ở phía sau, vẻ mặt cười gian xảo. Mặt cô đen lại, trừng mắt, “Chu Cần.”
“Đêm nay ăn nhiều chút, dù sao cũng là lãnh đạo trả tiền.” Anh vừa nói xong, khóe miệng mang theo nụ cười xấu xa rời đi.
Chung Tình nhăn mày, tiểu tử này gần đây có vẻ chịu kích thích gì, đột nhiên muốn làm mấy việc ái muội, lại đột nhiên rời đi, động kinh!
Chung Tình gọi điện cho Mạnh Tưởng, “Mạnh Tưởng, buổi tối công ty có tổ chức tiệc, em đến muộn, anh nhớ ăn cơm đấy.” Mấy ngày nay anh có thể là vì bận quá, sau khi làm lại lao thẳng đến bệnh viện, lần nào cũng nói không rảnh ăn cơm, lúc đến thay cô luôn mang theo thức ăn cho anh.
Mạnh Tưởng vừa nói được, chợt nghe có người gọi anh, anh vội vàng chuyển điện thoại. Chung Tình cầm điện thoại, có chút cảm thán, làm ông chủ cũng không phải là vui vẻ.
Buổi tối, công ty tổ chức ở một nhà hàng gần đấy, mọi người tự chọn chỗ cho mình, khi Chu Cần đi qua Chung Tình, còn nháy mắt ra dấu với cô mấy cái, cô mỉm cười đáp lại.
Sau đó, mọi người vừa nói chuyện vừa chờ đồ ăn đưa lên. Chung Tình im lặng ngồi, nghe thấy Tiểu Phong và Tiểu Vân thấp giọng bàn chuyện, hôm nay người quản lí mặc áo rất đẹp, cô nhìn theo ánh mắt của hai người. Quản lí Lưu, ba mươi tuổi, dáng vẻ bệ vệ, khí vũ hiên ngang, khi nói chuyện với người khác miệng luôn mang theo ý cười. Chung Tình nghe hai người nói chuyện, trong lòng cười khẽ, những cô gái trẻ quả nhiên thường yêu thích những người đàn ông trưởng thành. Đầu chợt lóe lên, Mạnh Tưởng có phải cũng rất được mấy cô gái trẻ ái mộ không? Đang nghĩ, di động rung, cô lấy ra đọc tin nhắn, “Em đang nhìn tôi! Ha ha, bị tôi phát hiện rồi.” Chung Tình nhịn không được cười khẽ, Chu Cần thật sự là một đứa trẻ, đưa mắt nhìn quanh, thấy cậu ta ngồi ở phía sau quản lí Lưu, lưng đối lưng với quản lí Lưu, khó trách cậu ta nghĩ mình đang nhìn cậu ta.
Cô nhắn ba chữ, “Không phải cậu.”
“Vậy là ai? Em sao lại nhẫn tâm như vậy chứ!” Anh còn nhắn lại một tin nhắn tan nát cõi lòng, Chung Tình nhẹ nhàng cười, cất di động, không nhắn lại.
Phục vụ đưa đồ ăn lên, nhìn đồ ăn mĩ vị, mọi người nhất thời thèm nhỏ dãi. Mỹ nữ lúc đầu còn rụt rẻ, nhưng thấy đám đàn ông đã bắt đầu chiến đấu, liền cố gắng không rụt rè, như lang cuốn hổ nuốt, không chút khách khí. Ăn uống tập thể tốt ở chỗ đấy, không cần để ý hình thượng. Phụ nữ muốn ăn nhiều một chút, đàn ông thì muốn uống cho đã, chưa được bao lâu, mấy bàn đã nâng chén, thay nhau kính rượu.
Vương tổng là người phương Bắc, hào sảng tục tằng, uống rượu tự nhiên cũng không hẹp hòi. Tiểu Vân nói nhỏ, “Mau đưa một cái chén đây, lãnh đạo đang đến đây.” Chung Tình còn chưa hiểu rõ, Tiểu Vân đã rót đầy một Sprite. Nghe phía sau Chu phó tổng và Vương Tổng đang đi về phía bàn này.
“Nào, mọi người vất vả quá, tôi đại diện cho công ty cảm tạ mọi người.” Vương tổng yêu cầu Chu phó tổng rót thêm rượu cho mọi người. Vương tổng thật sự rất giảo hoạt, vì đề phòng các cô dùng nước ngọt thay rượu, đã tự mình mang sang một chai rượu. Kết quả, mọi người đều không thể tránh nạn.
Vương tổng gi