The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.

à mười triệu đô cũng không tiếc!
“Đúng vậy, thật phiền não. Nhưng mà, giống như bố mẹ anh cũng rất tốt, cho dù đã lớn tuổi, nhưng mỗi ngày vẫn rất hạnh phúc.” Chung Tình ngưỡng mộ bố mẹ Mạnh Tưởng, bố nuôi có thể vì mẹ nuôi mà từ bỏ tất cả, chỉ vì muốn ở bên bà.
“Họ hiểu được cách quý trọng đối phương.” Mạnh Tưởng nhẹ nhàng nói, nói xong đưa mắt nhìn cô, ánh mắt sâu xa.
Chung Tình nhìn sự cảm khái trong mắt anh, kinh ngạc hơi gật đầu, nghĩ vừa rồi anh nói đến sự đau lòng của Luyến Kinh, mỉm cười nói, “Anh cũng biết quý trọng, Luyến Kinh chắc chắn sẽ hạnh phúc giống như mẹ nuôi.”
Mạnh Tưởng nhìn ý cười trong mắt cô, trái tim như ngừng lại trong chốc lát, nhưng trên mặt vẫn duy trì nụ cười thản nhiên, “Đều phải quý trọng.” Cô mỉm cười chúc phúc cho anh, anh liệu có thể còn hy vọng xa vời? Đừng ngớ ngẩn, đừng vọng tưởng nữa, trong lòng của cô cho tới giờ cũng không có vị trí dành cho anh!
Mạnh Tưởng đứng lên, vươn tay về phía cô, “Không còn sớm nữa, chúng ta về đi.” Cô cầm tay anh đứng lên, đột nhiên đứng dậy, khiến cô cảm thấy choáng váng, lui lại một bước nhỏ. Tay bị anh cầm chặt, giọng nói lo lắng truyền vào tai, “Sao vậy?” Cô phe phẩy, “Không sao.” Cô bị thiếu máu, thường xuyên như vậy. Mạnh Tưởng nắm tay cô, nhìn thẳng như xác nhận cô thật sự không sao. Chung Tình không mở mắt, nhẹ nhàng rút tay lại.
Hai người tạm biệt Chu Đồng, chậm rãi đi xuống núi. Sau đó cùng đi đến Chu gia. Ông bà Chu biết họ đến thăm Chu Đồng, vui mừng gật đầu, hai đứa trẻ này đối với Chu Đồng thật tốt. Mạnh Tưởng và Chung Tình cười, chỉ cần họ vui vẻ, Chu Đồng cũng an tâm.






Hợp tác
Chung Tình nghĩ sự cự tuyệt của mình sẽ khiến Chu Cần thấy khó mà lui, nhưng cô đã quá xem nhẹ sự chấp nhất của tiểu tử này. Cậu ta không còn theo sát phía sau cô, mà chỉ ngẫu nhiên quan tâm. Cậu ta không ngày nào cũng mang bữa sáng đến, mà lúc cô chưa đến, sẽ pha cho cô một ly cà phê cô thích, sau đó lau sạch sẽ bàn của cô, dọn dẹp văn kiện bừa bãi, cuối cùng còn đổ thùng rác hộ cô. Chung Tình nhìn mặt bàn sạch sẽ và cốc cà phê vẫn tỏa nhiệt, cô quả thật hết cách rồi.
Tiểu Phong và Tiểu Ngọc cũng bắt đầu lặng lẽ nói tốt cho Chu Cần, nói thật ra đàn ông nhỏ tuổi hơn cũng không phải vấn đề gì, giờ đất rất nhiều chàng trai trẻ cũng biết cách chăm sóc người khác, hai cô cũng quen biết rất nhiều đàn ông nhỏ tuổi hơn các cô nhưng lại có thể nấu cơm, làm việc nhà. Chung Tình trầm mặc không nói, đây không chỉ là vấn đề tuổi tác, cô đối với cậu ta căn bản không có cảm giác.
Chung Tình chỉ có thể ngoảnh mặt làm ngơ với những việc cậu ta làm. Có lẽ, cô nên tự tìm cho mình một đối tượng, bố mẹ bây giờ cũng rất lo lắng về vấn đề tình cảm của cô, nếu tự mình giải quyết, sẽ rất vui mừng. Đến lúc đó, Chu Cần tự nhiên sẽ chết tâm.
Cô lên trang web kết bạn đăng ký làm hội viên, không quá một ngày, đã có rất nhiều lời mời. Trung tâm kết bạn gọi điện thoại cho cô, nói chỉ cần cô nộp hội phí tương ứng, là có thể sắp xếp gặp mặt. Cô thanh toán hội phí, trung tâm để cô chọn người hợp ý, cô xem tư liệu của vài người, chọn một người làm quản lý, diện mọa nhìn có vẻ trung thực. Trung tâm nhanh chóng gọi điện, báo cho cô biết thứ sáu gặp mặt, cô đồng ý.
Chỉ chốc lát, cô gái lúc nãy đi vào mang theo hai chén trà, đặt trước mặt họ.
Du Luyến Kinh đưa một quyển tập tranh cho Chung Tình, hy vọng cô có thể quảng cáo theo hình thức này. Chung Tình gật gật đầu, nghi hoặc hỏi, vì sao đột nhiên mmuốn đổi công ty quảng cáo, Luyến Kinh giải thích, vốn là lần trước công ty quảng cáo làm cô không vừa lòng lắm, nên lần này đề nghị công ty thử đổi, người đầu tiên nghĩ đến chính là Chung Tình.
Luyến Kinh nói rõ ý nghĩ của mình với họ, hơn nữa hàng mẫu của cô đều đã hoàn thành, công ty giục cô nhanh chóng làm sách quảng cáo, vì phải đưa mẫu ra thị trường đúng thời hạn. Hơn nữa, yêu cầu của cô có vẻ cao, người mẫu phải do chính cô lựa chọn. Rất nhanh, Tiểu Dương hiểu ý của Luyến Kinh, Luyến Kinh để nhân viên của mình dẫn cậu ta đến bộ phận kinh doanh. Tiểu Dương đi rồi, Luyến Kinh mới lôi Chung Tình đi xem các tác phẩm của cô. Chung Tình vỗ về những thứ đồ nữ trang tao nhã này, khen ngợi từ tận đáy lòng, Du Luyến Kinh quả là người có khả năng.
Luyến Kinh lấy ra một tập tranh dưới bàn làm việc, cười nói, “Đây là những bức vẽ của tôi hồi trước, rất ngây ngô.” Chung Tình mở ra, là truyện tranh. Nét vẽ của Luyến Kinh ngắn gọn rõ ràng, đường cong nhu hòa, vừa nhìn cũng thấy nét nữ tính, lời thoại cũng rất hay, rất có ý nghĩa. Chung Tình nhìn một lúc, không khỏi nhớ lại trước đây mình cũng vô cùng thích bắt chước truyện tranh.
“Giờ đây bận quá, không còn vẽ nữa. Nhưng lúc nào mệt, đọc một chút, vẫn thấy rất vui. Cô thì sao, bây giờ có còn vẽ không?” Cô nghe Mạnh Tưởng nói, Chung Tình trước đây cũng rất thích vẽ truyện tranh.
“Không vẽ nữa, bận quá, hơn nữa giờ đây tâm tình không đủ tĩnh tại, vẽ sẽ không đẹp.” Chung Tình nhẹ nhàng lắc đầu.
“Chờ lúc nào rảnh, chúng ta cùng vẽ được