Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341488
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1488 lượt.
lộ ra vẻ thỏa mãn.
Đúng vậy, bố mẹ hiện giờ chỉ mong có cháu ôm. Chung Tình vui vẻ gật dầu, “Tốt nhất là sinh môi đôi trai gái đi.” Cô biết bố thích cháu gái, mẹ lại thích cháu nam, tốt nhất là cả hai, vừa đúng tâm nguyện của họ.
“Sinh con trai hay con gái đều được,” Chung Bình nhìn cô, nghĩ một chút rồi nói tiếp, “Tiểu Tình, bố mẹ không giục con, nhưng con cũng tự mình lo lắng một chút.”
Chung Tình gật gật đầu, “Con biết.”
Chung Bình cảm thán vỗ vỗ má cô, “Biết là được rồi.”
Chung Tình cười, “Con đi thay quần áo.” Nói xong đi vào phòng. Chung Bình nhìn bóng dáng Chung Tình, trong lòng than nhẹ, cá tính Chung Tình thay đổi rất nhiều, trước đây vẫn còn sà vào lòng ông làm nũng, nhưng giờ ngay cả nói chuyện cũng đã khách khí hơn nhiều. Đứa trẻ này, trong lòng có lẽ vẫn còn che giấu nhiều việc.
***
Đến giờ, Chung Tình đi xuống, liếc mắt đã thấy xe của Mạnh Tưởng.
Mạnh Tưởng nhìn Chung Tình, mặc bộ áo quần màu đen, tóc dài buộc sau đầu, lộ ra chiếc cổ trơn bóng. Anh mở cửa xe, để cô ngồi lên.
Chung Tình thấy anh vẫn nhìn mình, kỳ quái cúi đầu nhìn quần áo mình, “Có gì không ổn sao?” Mạnh Tưởng lắc đầu, “Không có. Chỉ là chưa từng thấy em buộc tóc như vậy.” Chung Tình hơi nhăn mặt, không tự chủ vén vén tóc ra sau tai, “Nhìn lỗi thời quá à?” “Không, nhìn rất đẹp.” Mạnh Tưởng cười nhẹ, khởi động xe.
Chung Tình đột nhiên nhớ tới giấc mơ lúc sáng, mặt đỏ bừng, ánh mắt nhìn lung tung, “Anh… Trước kia cũng từng đến thăm Chu Đồng à?” Vốn muốn tìm một đề tài xua đi cảm giác xấu hổ, nhưng nói lung tung lại vào một đề tài khó xử khác.
“Hàng năm đều đi.” Anh thản nhiên nói.
“Cùng bác Chu và dì Chu?” Cô nghĩ anh không phải là muốn tận tâm với nghĩa vụ của mình chứ?
“Cũng có, thỉnh thoảng cũng tự mình đi.” Anh nhìn cô, ánh mắt mềm nhẹ. “Có khi muốn tìm cậu ấy trò chuyện.”
Trong lòng Chung Tình run lên, kinh ngạc nhìn anh, anh…. tìm Chu Đồng nói chuyện? Trong đầu trống rỗng, một câu không hiện lên trong đầu lại bất chợt bật ra, “Nói chuyện gì?”
Đúng vậy, nói chuyện gì, anh và Chu Đồng có gì để nói? Trước đây họ chỉ gặp qua vài lần, mà anh lại chán ghét Chu Đồng như vậy? Lòng cô vẫn dừng lại ở vẻ ghét bỏ của anh dành cho Chu Đồng.
“Nói…. Chuyện quá khứ của chúng ta.” Anh chậm rãi nhìn thẳng vào ánh mắt cô, nụ cười từ từ thu lại.
Chung Tình nhấm nuốt lời nói của anh, chúng ta, là chỉ anh và Chu Đồng, hay là chỉ cả ba người bọn họ? Chuyện quá khứ, là chỉ tuổi trẻ không hiểu chuyện, hay là tất cả những gì đã trở thành quá khứ? Trong dầu rối rắm, cô rơi vào trầm mặc.
Mạnh Tưởng nhìn cô ngẩn người, tiếp tục im lặng lái xe. Xe chuyển động, trái tim dao động, họ trầm mặc đi tiếp.
Chia sẻ
Mạnh Tưởng rõ ràng rất quen thuộc con đường này, rất nhanh, họ tới nghĩa trang.
Anh đã cầm một bó hoa lớn, dẫn cô lên núi. Dọc đường đi, nhắc cô đi cẩn thận, Chung Tình đi theo anh, trái tim chậm rãi trấn định. Mặc cho anh đã nói cái gì với Chu Đồng, nhìn cách anh chăm sóc bố mẹ Chu Đồng, nhất định anh đã làm đúng.
Hai người đi đến trước bia mộ của Chu Đồng, Mạnh Tưởng đặt hoa trước mộ, hai người cùng nhau vái ba cái.
Đưng thẳng dậy, Mạnh Tưởng đi lên, lấy khăn nhẹ nhàng lau hết bụi đất trên bia. Chung Tình đứng nguyên, kinh ngạc nhìn cử chỉ nhẹ nhàng của anh, sự nhẹ nhàng ấy, dường như dành cho một người bạn thân đã mất. Trong lòng Chung Tình hơi nóng lên, nhìn chằm chằm vào bờ vai rộng trước mắt, lại tưởng tượng đến vẻ mặt anh, nhất định vô cùng ôn hòa. Mạnh Tưởng vẫn luôn làm rất nhiều việc mà đáng lẽ cô nên làm.
Chung Tình ngừng nhớ lại, nhìn con đường nhỏ xuống núi, đột nhiên cảm thấy con đường quanh co khúc khuỷu ấy giống như nhân sinh, có lẽ ở một khúc quẹo nào đó, quay đầu sẽ nhìn thấy con đường mình từng đi qua. Cô quay mặt nhìn Mạnh Tưởng, “Mạnh Tưởng, nói chuyện của anh đi. Mười năm qua anh sống thế nào?”
Mạnh Tưởng ngẩn ra, ánh mắt rung động, sợ run một hồi, mới chậm rãi mở miệng, “Cũng bình thường, sau khi tốt nghiệp đại học thì vào công ty bố làm việc, từ khi khởi nghiệp, đến tận bây giờ.”
“Ngoài làm việc thì sao?” Anh nói thật đơn giản, chẳng lẽ một câu này đã khái quát được mười năm của anh, hay là có những việc không muốn nhắc tới?
Anh ho nhẹ hai tiếng, “Ngoài làm việc, là chăm sóc bố mẹ, rồi hai bác Chu. Cũng có vài lần yêu đương, nhưng họ không chịu nổi việc anh trễ hẹn, nên bỏ đi. Cho đến khi quen biết Luyến Kinh, cô ấy còn bận hơn cả anh, nên không ngại anh đến muộn.” Anh lộ ra nụ cười tự giễu lại có chút bất đắc dĩ.
“Anh và Luyến Kinh quen nhau như thế nào?” Cô đột nhiên tò mò.
“Là ở trên máy bay. Vị trí của anh ngồi cạnh cửa sổ, cô ấy ngồi bên cạnh, anh vốn không chú ý đến cô ấy. Bay được một nửa đường, cô ấy đột nhiên nói muốn đổi chỗ với anh, anh đồng ý. Kết quả, cô ấy trùm mũ dựa vào cửa sổ, anh tưởng cô ấy ngủ, không ngờ cô ấy vụng trộm khóc. Tiếp viên hàng không tưởng anh làm cô ấy khóc, nên đưa cho anh một túi khăn giấy để cô ấy dùng. Hôm ấy, cô ấy thất tình.” M