Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341489
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1489 lượt.
ạnh Tưởng nhẹ nhàng cười. Anh và Luyến Kinh gặp nhau như một vở hí kịch. Chung Tình lẳng lặng nghe, khi anh nhớ lại, trong mắt lộ ra vẻ yêu thương và thương tiếc.
“Sau đó ở Bắc Kinh, bọn anh lại gặp nhau, cô ấy đưa anh một túi khăn giấy, còn mời anh ăn cơm. Cô ấy kể cho anh nghe một câu chuyện đau lòng, thật ra, cô ấy là một người phụ nữ mạnh mẽ.” Mạnh Tưởng than nhẹ, Luyến Kinh rất mạnh mẽ, nên sẽ không yếu đuối đến mức cần một người đàn ông bảo vệ bên cạnh.
“Sau đó hai người quen nhau?” Chung Tình nhẹ nhàng hỏi, Luyến Kinh nhất định đã khiến anh nảy sinh ý muốn bảo vệ.
“Ở chung một thành phố, nên có vẻ dễ gặp nhau. Cô ấy là một người ngoài mềm tỏng cứng, nhưng một người kiên cường đến đâu cũng cần có một người bạn để tâm sự.” Anh và cô giống như đồng cảnh ngộ, chia xẻ nỗi buồn với nhau. Cô mỗi lần hẹn anh, đều bận rộn đến mức thở dốc, sự mỏi mệt của cô chỉ dám thể hiện ra trước mặt anh, mà anh ôn hòa tĩnh lặng thích hợp với cô, họ dựa vào nhau để cùng đi lên phía trước.
“Luyến Kinh là một cô gái tốt, lần đầu tiên gặp cô ấy em đã thích cô ấy, cô ấy nhất định là một tri kỷ.” Chung Tình khen ngợi từ đáy lòng, liếc mắt đã có ấn tượng tốt, đến giờ vẫn nhớ rõ.
Mạnh Tưởng nhìn cô, chậm rãi gật đầu. Tuy rằng, anh cũng nghĩ như cô, nhưng trong lòng Luyến Kinh vẫn còn bóng dáng người khác, giống như anh! Họ đều vì không có được nên nuối tiếc lưu luyến, nên mới có ước định kia. Có lẽ, họ đều vì khát vọng nhỏ nhoi trong lòng mà chờ đợi. Khát vọng có một ngày, điều không thể sẽ biến thành có thể, giống như sau mười năm Chung Tình lại trở về, ngọn lửa nhỏ trong lòng anh lại bắt đầu lay động.
Nhưng tất cả những chuyện này, cô đều không biết. Cô từ coi anh là kẻ thù đến bạn bè đã rất khó khăn, anh sao dám hy vọng xa vời cô sẽ nhận lời yêu anh. Cô tới bây giờ cũng sẽ không chấp nhận anh! Lòng Mạnh Tưởng khẽ nhói, nếu cô có một chút gì yêu anh, sẽ không làm nhiều chuyện tổn thương chính mình, tổn thương anh, thậm chí không tiếc làm cho người nhà lo lắng. Nhớ tới trước đây, cô gái đáng yêu tri kỷ ấy, lại trong một đêm hoàn toàn thay đổi. Mỗi khi nhớ lại, trái tim anh đau đớn, là anh đã dùng thứ anh gọi là “Yêu” buộc cô phải đi tha hương!
“Em thì sao, ở Mĩ thế nào?” Ánh mắt anh thay đổi, giấu sự chua xót xuống đáy lòng, giọng nói nhẹ nhàng. Lần đầu tiên hỏi về cuộc sống của cô ở Mĩ, tuy đã biết, nhưng anh lại tham lam muốn chính tai nghe cô nói, nghe cô kể về khoảng thời gian thức trắng đêm ấy.
“Em…. lúc đầu thì không ổn.” Cô do dự nói, những ngày tháng hoang đường ấy, anh không cần biết. Năm đó, sau khi anh phẫn nộ bỏ đi, mẹ nói cho cô biết anh sa đọa, cô biết anh bị mình làm tổn thương. “Sau đó, dần dần tốt lên. Em quen biết được một người bạn rất tốt, tên là Mike, anh ấy dạy em làm cách nào để đối mặt với chính mình.” Cô không muốn nói cho anh biết Mike là bác sĩ tâm lý của cô, không muốn để anh biết mình đã đau đớn thế nào, cho dù biết anh phóng túng chính mình, cô vẫn muốn giấu kín việc cô tự để cho bản thân mình da đọa.
“Dần dần quen được rất nhiều bạn tốt, yêu thích hội họa, âm nhạc, họ đều rất thiện lương, bao dung. Em cùng họ tham gia rất nhiều hoạt động công ích, dần dần hòa nhập vào cuộc sống của họ. Ngày nghỉ, họ thường ra ngoài du lịch, em dùng tiền làm thêm để đi du lịch cùng họ, dường nnhư muốn chạy qua lại khắp nước Mỹ. Em thích nhất là đi Grand Canyon, còn có cả Công viên quốc gia Yellow Stone. Trước thiên nhiên, sẽ thấy nhân loại thật sự nhỏ bé. Khi đó em mới hiểu, trong lòng cho dù là sự oán hận gì cũng có thể biến mất.” Trong khi nói, đôi mắt cô trong suốt, khóe miệng hơi giương lên, vẻ mặt nhu hòa.
Mạnh Tưởng nghe cô nói, trong lòng hơi kích động, những gì cô nói, anh đều đã biết qua những chiếc VCD và ảnh cô gửi về. Anh nhìn khuôn mặt hưng phấn của cô, trong đầu hiện lên khuôn mặt cười rạng rỡ trong ảnh, trái tim thả lỏng, cô đã học được cách để vui vẻ, thật tốt làm sao!
Chung Tình chia xẻ với anh rất nhiều niềm vui khi đi du lịch, nói cho anh nghe về những loài động thực vật lạ, thỉnh thoảng còn gặp những người cuồng nhiệt đến kỳ lạ, khi nói đến đoạn cao hứng không nhịn được cười khẽ, Mạnh Tưởng lẳng lặng cười theo. Hai người chậm rãi tán gẫu về Chu Đồng, cho tới những ngày vô tư lự trước kia, ngày đó thật đẹp, không có phiền não, không có thương tổn, mỗi khi mở mắt, đều là một ngày để mỉm cười.
“Trưởng thành rồi mới biết tuổi thơ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất.” Chung Tình cảm khái ngẩng đầu nhìn trời xanh, những đám mây trắng bay theo gió, vừa giống bạch mã lại vừa giống một con chó nhỏ, một đôi song song chạy bên nhau.
Mạnh Tưởng cũng ngẩng đầu lên, “Sau khi lớn lên, con người ta thường trở nên phức tạp hơn.” Anh nhìn lên đám mây như đang hiện lên hình dáng trước đây của cô, mái tóc đuôi ngựa dài, váy trắng, khuôn mặt hồng hồng như trái táo ngẩng đầu gọi anh, “Anh Tưởng Tưởng.” Trong lòng hơi đau, cô không sẽ bao giờ gọi anh như vậy nữa, anh cũng không thể gọi cô là Tình Tình. Tuổi thơ, nếu có thể dùng cái gì để lấy lại được chút hạnh phúc ngày ấy, cho dù l