Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341503
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1503 lượt.
. Vợ chồng Mike nghe thấy nhiều địa điểm thú vị như vậy, vô cùng hưng phấn, nói ngày mai sẽ bắt đầu đi chơi. Mạnh Tưởng vội nói mình rất quen đường, hơn nữa có người quen còn có thể được giảm giá khi tham quan. Đối với sự nhiệt tình của Mạnh Tưởng, vợ chồng Mike vội vàng từ chối, nhưng Mạnh Tưởng lại hoàn toàn nghiêm túc, nói gần đây mình làm việc quá mệt mỏi, thật sự cần đi ra ngoài thả lỏng một chút.
Chung Tình nhìn ba người, buồn bực chỉ có thể hung hăng trừng mắt với Mạnh Tưởng, sao lại không biết anh là người nhiệt tình như vậy, chẳng lẽ đối với người ngoại quốc là đặc biệt sao?
Chung Tình trong lòng mặc dù hờn giận, nhưng khuôn mặt vẫn tươi cười. Cô thấy thời gian không còn sớm, nói có lỗi, đi ra ngoài thanh toán.
Nhưng đến khi ra đến đại sảnh, mới biết Mạnh Tưởng đã thanh toán xong tất cả. Chung Tình nhìn hai chữ Mạnh Tưởng hữu lực mạnh mẽ ký trên giấy, trong đầu hỗn loạn, đêm nay anh dường như rất khác.
Mike nhìn Chung Tình rời đi, mỉm cười thu hồi ánh mắt nhìn Mạnh Tưởng, dây là Mạnh Tưởng, là Mạnh Tưởng mà Chichi vẫn nói. Quả nhiên anh tuấn bất phàm, ánh mắt sắc bén, trán cao rộng, nói chuyện đâu vào đấy, là một người đàn ông có trật tự. Mũi thẳng, môi thẳng rõ ràng, là một người trọng lời hứa. Tuy Mạnh Tưởng khi nói vẫn thanh nhã bình thản, nhưng nhìn qua cặp mắt sâu xa kia, Mike nhận ra trong lòng Mạnh Tưởng ẩn giấu rất nhiều thứ, anh đã che dấu cảm xúc vào tận trong lòng.
Mike đột nhiên dùng tiếng Trung hỏi, “Mạnh Tưởng, anh kết hôn chưa?”
Mạnh Tưởng ngây ngẩn, một hồi lâu sau mới trả lời, “Chưa.” Mike sao lại hỏi vậy, anh kỳ quái hỏi lại, “Sao vậy?”
Mike nghe thấy, buông ánh mắt, lạnh nhạt nở nụ cười, “Tôi nghĩ hai người hẳn nên có kết quả.”
Mạnh Tưởng kinh ngạc vừa định mở miệng hỏi ý tứ của Mike, Chung Tình đã đẩy cửa đi vào. Lời nói đã đến miệng thì dừng lại.
Mkie nâng chén rượu, mỉm cười bảo anh chạm cốc, Mạnh tưởng cũng nâng chén lên cao, nhìn thẳng vào Mike, như muốn đọc được ý tứ của anh. Nhưng anh không thấy được gì, Mike đã thu hồi tầm mắt, mỉm cười nhìn Chung Tình, “Chichi, cô đã trở lại.”
Chung Tình ngồi lại chỗ, liếc mắt nhìn Mạnh Tưởng, Mạnh Tưởng biết cô đã xem hóa đơn, khóe miệng hơi cong lên, lộ ra nụ cười thản nhiên.
Bốn người ngồi một lúc nữa, rồi rời đi.
Mạnh Tưởng nhìn Chung Tình lái xe đưa họ về, ngơ ngác nhìn bãi đỗ xe trống trải, trong lòng lại nhớ tới lời nói của Mike, anh ta nói ai nên có kết quả? Anh và Chung Tình sao? Chẳng lẽ anh ta hiểu lầm mối quan hệ giữa anh và Chung Tình sao? Không giống, lúc nãy khi Chung Tình giới thiệu anh là bạn tốt, biểu tình của Mike rất bình tĩnh, dường như đã sớm biết. Vậy lời nói ấy là có ý gì? Mạnh Tưởng cân nhắc, chậm rãi lái xe rời đi.
Xem ra, anh thật sự cần phải nói chuyện với Mike.
[1'> Ở Trung Quốc, một cân bằng ½ kg
Kích động
Quả nhiên, sáng sớm hôm sau, Mạnh Tưởng đã chở Chung Tình ở dưới nhà.
Chung Tình nhìn anh, nở nụ cười, “Anh là ông chủ, cuối năm còn không làm việc, không sợ nhân viên tạo phản sao?”
Mạnh Tưởng mở cửa giúp cô lên xe, cười nhẹ, “Nếu anh không có ở công ty mà có chuyện, chắc chắn nhân viên ngày nào cũng tạo phản”
Nhìn biểu tình tự tin của Mạnh Tưởng, Chung Tình lắc lắc đầu, cô chỉ cảm thấy anh không cần phải như vậy, “Anh thật sự không cần phải đi cùng.”
Kí ức ấy sở dĩ đến bây giờ với anh vẫn còn mới mẻ, là vì ngày hôm đó thật sự rất khó quên. Ngày ấy, Chung Tình mơ hồ thế nào lại làm rơi giày ra ngoài ban công, Mạnh Tưởng lén đi ra ngoài tìm cho cô, kết quả bị nhân viên bảo vệ bắt được, hung hăng mắng cho một trận, nói hai người đã lớn như vậy, mà còn không hiểu vấn đề an toàn? Đi ra chỗ nguy hiểm như vậy, nếu có chuyện xảy ra thì sao? Nói xong, còn muốn gọi điện báo về nhà, Mạnh Tưởng đọc số của nhà một người bạn học Vương Luyện cho nhân viên bảo vệ, kết quả người bảo vệ nói chuyện với bà nội của Vương Luyện đến sửng sốt, hai người nhân cơ hội chuồn êm.
Trên đường về nha fhai người cười ầm ĩ, Chung Tình ôm tay Mạnh Tưởng mà cười. Chưa về tới nhà, Chung Tình đã ngủ ngon lành trên xe buýt, cuối cùng Mạnh Tưởng phải cõng cô về nhà.
Chung Tình nghe Mạnh Tưởng nói vậy, dần nhớ lại, ngượng ngùng nhìn Mạnh Tưởng, “Em khi đó cũng thật nghịch ngợm.” Chuyện này cô không nhớ rõ lắm, anh lại nhớ rất rõ.
Mạnh Tưởng nhìn cô, cười nhẹ, “Khi đó em rất đáng yêu.” Anh hy vọng cô vẫn là một đứa trẻ mơ hồ, mà không phải khiến người ta khó đến gần như bây giờ.
Chung Tình nhìn ánh mắt Mạnh Tưởng hiện lên sự dịu dàng, trái tim đột nhiên dừng một chút, anh vẫn luôn nhớ tới hình ảnh cô vô ưu vô lự, cả ngày tươi cười sao? Cô khi đó, có thể đột nhiên tâm tình khó chịu, quay đầu bước đi, mặc kệ Mạnh Tưởng phía sau gọi cô; Cũng có thể vì muốn cái gì đó, mà bắt Mạnh Tưởng đi nói với bố mẹ cô, chỉ cần anh mở miệng, bố mẹ sẽ đồng ý; Khi đó, cô và Mạnh Tưởng, còn có Chu Đồng mỗi ngày lại cãi nhau…. Khi đó, cô rất hạnh phúc.
Đáy mắt Chung Tình trầm xuống, đó là…. Một khoảng thời gian xa xôi đế