Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.

n nhường nào, xa đến nỗi cô không dám nhớ lại.
Mike và Serena từ trên lầu xuống, nhìn Chung Tình và Mạnh Tưởng đứng bên nhau ở cửa sổ đối diện. Mike nhìn khóe miệng hai người lộ ra nụ cười không dễ phát hiện, anh ôm Serena trở lại tầng cao nhất. Serena hỏi anh vì sao lại đi lên? Mike nói nhỏ bên tai cô, Serena ngoái đầu nhìn hai người bên cửa sổ, nở nụ cười hiểu ý.
Ben cạnh truyền đến tiếng loa gọi du khách, Chung Tình tỉnh lại, xấu hổ mở mắt, nở nụ cười, “Họ sao vẫn còn ở trên, chúng ta cũng đi lên xem thử đi.” Nói xong, không đợi Mạnh Tưởng trả lời, cô đã vội vã bước lên cầu thang, đi lên tầng cao nhất.
Mạnh Tưởng than nhẹ trong lòng, vừa rồi trong một thoáng, anh mơ hồ ánh mắt Chung Tình nhộn nhạo gợn sóng vì mình. Có lẽ anh suy nghĩ quá nhiều, có lẽ cô đang nghĩ đến Chu Đồng.
Mike nhìn họ đi lên, cười chào đón, “Chichi, quay cho chúng tôi đi.” Chung Tình cười nhận lấy máy quay. Mike và và Serena nhìn ống kính cười rạng rỡ kể lại hành trình du ngoạn của mình, khi nói đến cao trào, không nhịn được trao nhau một nụ hôn ngọt ngào. Chung Tình nhìn tuấn nam mỹ nữ trong ảnh, rất hâm mộ. Mike ôm Serena, nhận lấy máy quay nói muốn quay cho Chung Tình và Mạnh Tưởng, nói muốn đem về cho bạn bè bên Mĩ xem. Mạnh Tưởng ôm lấy vai Chung Tình mỉm cười với ống kính, vai Chung Tình cứng đờ không tránh đi, nhìn về phía màn ảnh chào hỏi các bạn cũ, cũng không quên giới thiệu về Trung Quốc, giới thiệu về mỹ thực thành phố W, nói đến mức Mike và Serena đều say mê. Mike hơi nhíu mi, “Giới thiệu Mạnh Tưởng một chút đi.”
Chung Tình đơn giản nói, Mạnh Tưởng là bạn tốt cùng cô lớn lên, Mạnh Tưởng hào phóng chào hỏi mọi người qua ống kính.
Quay phim một lát, bốn người đi xuống. Đến dưới lầu, Serena vào những quán lưu niệm xem, còn hưng phấn kéo Chung Tình đi chọn lựa. Mike đến bên cạnh Mạnh Tưởng, mỉm cười nhìn anh không nói, Mạnh Tưởng bị nhìn đến kỳ quái, mở miệng hỏi, “Mike, sao vậy?”
“Trước khid dến Trung Quốc, tôi vẫn luôn ngạc nhiên anh như thế nào?” Mike không giảm ý cười, đảo mắt nhìn bóng dáng Chung Tình và Serena.
“Anh biết tôi?” Mạnh Tưởng ngẩn ra, Chung Tình có nói về mình với anh ta? Về cái gì?
“Đương nhiên, anh là Tưởng Tưởng của Chichi.” Khi Mike dùng thứ tiếng Trung không rõ ràng lắm nói những lời này, Mạnh Tưởng chấn động, Tiểu Tình thật sự nói với Mike về chuyện của họ?
Serena cầm một chuỗi hạt vòng ngoắc ngoắc với Mike, Mike nhìn Mạnh Tưởng cười lạnh nhạt, rồi nhanh chóng đi về phía hai người.
Mạnh Tưởng trừng mắt nhìn ba người, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở bên sườn mặt Chung Tình. Làn da trắng mịn, đôi mắt linh động bên dưới hàng lông mi dài, đôi môi hồng nhuận hơi rung động, tóc dài buông nhẹ, cô nhẹ nhàng cài vào sau tai, hô hấp của anh theo động tác của cô mà phập phồng. Như cảm nhận được ánh nhìn của anh, Chung Tình khẽ liếc mắt về phía anh, bốn mắt gặp nhau, Mạnh Tưởng chỉ cảm thấy cảm xúc mênh mông, Tình Tình, anh vẫn còn là anh Tưởng Tưởng của em chứ?






Du ngoạn
“Chichi.” Serena đột nhiên gọi Chung Tình, Chung Tình vội thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Serena.
Serena cầm trên tay ba, bốn chiếc vòng đeo tay nhiều màu sắc hỏi cô cái nào đẹp, Chung Tình suy nghĩ một chút, chỉ vào chiếc vòng tay màu tím. Serena lấy chiếc vòng tím, quơ quơ trước mặt Mike, Mike cười gật gật đầu.
Serena vui vẻ vuốt chiếc vòng, lại chọn thêm mấy cái nữa, định mang về tặng mọi người. Mạnh Tưởng chậm rãi đi qua, đứng bên cạnh Chung Tình, cô đang chăm chú nghe Serena và Mike nói chuyện, dường như không phát hiện anh đến gần. Mạnh Tưởng thở sâu, chuyển ánh mắt sang nơi khác.
Chung Tình chậm rãi di động vài bước, đến bên cạnh Mike, giống như đang nhìn những thứ hàng lưu niệm. Mạnh Tưởng quay lại, Chung Tình đã đứng ở bên kia, ở giữa là Mike và Serena, anh nhìn cô, trong lòng chợt thấy mất mát. Không biết cô là cố ý hay vô tình, khi vừa cảm thấy khoảng cách của họ đã gần lại, cô lại lặng lẽ kéo dãn ra.
Chung Tình sợ run một lúc, chậm rãi phun ra một câu, “Bác sỹ tâm lý.”
Mạnh Tưởng nhìn vẻ mất tự nhiên của cô, trong lòng hiểu đây là vấn đề cô muốn lảng tránh, nhưng vì sao phải vậy? “Hai người là…. Làm sao quen nhau?” Trên blog của cô nói, khi đó cô bị bệnh tâm lý rất nặng, là được Mike giúp đỡ, nên mới vượt qua giai đoạn khó khăn đó. Vậy Mike làm thế nào để trị bệnh cho cô? Anh rất muốn biết.
Chung Tình khẽ liếc mắt nhìn anh một chút, sau đó nhìn về phía Mike, cũng không đáp ngay. Có nên nói thật với anh không? Không được, tuyệt đối không thể nói. Một hồi lâu sau, khuôn mặt cô trở nên đạm mạc, chậm rãi nói, “Mike là thầy giáo ở trường em.” Đây cũng không phải là nói dối, lúc ấy anh đến trường học nhận chức, chẳng qua, cô là bệnh nhân của anh, chứ không phải học trò của anh. Cô bước nhanh lên trước, gọi Mike, “Mike, có muốn đi thuyền không?” Mạnh Tưởng trừng mắt nhìn theo cô, không nói, anh biết cô không nói thật, tại sao cô lại cố tình giấu diếm? Mạnh Tưởng càng nghĩ càng không hiểu.
Mike hỏi ý Serena, Seren