Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341502
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1502 lượt.
nói, “Lần đầu tiên Mike ăn đồ ăn tôi làm, lại bị tiêu chảy.” Nhớ lại lần đó, cô vẫn không nhịn được cười. Ngày đó, cô cố ý làm cá nấu hạt thông, không biết là do cá không schj, hay là do nguyên nhân khác, mà khiến Mike vừa ưan xong là đau bụng không ngừng. Nhưng khi anh ôm bụng chạy, vẫn khen không dứt miệng. Lúc ấy cô thật sự sợ hãi, vừa tức giận lại vừa buồn cười.
Mike nắm tay vợ, cười nhìn Chung Tình.
Serena cười gật đầu, “Sau khi cô về nước, Mike rất hoài niệm đồ ăn cô làm, mỗi lần bọn tôi đi ăn ở The Sun, anh ấy nhất định phải ăn súp cay.” The Sun là nhà hàng Trung Quốc ở gần nhà Mike, ông chủ và họ rất quen thuộc, mỗi khi họ tụ họp đều đến The Sun. Chung Tình mỉm cười, súp cay là món Mike thích nhất, mỗi lần gặp nhau, anh đều ăn, hơn nữa còn nói Chung Tình làm ngon hơn ở nhà hàng.
Mike nhìn Chung Tình, “Gần đây lại không ngủ được?” Nhìn đôi mắt thâm đen của cô, anh biết cô có lẽ rất vất vả.
Chung Tình mỉm cười, “Hai ngày trước tăng ca.” Mike luôn có thể liếc mắt đã biết cô mệt mỏi, ở trước mặt anh, cô không cần phải che giấu.
Chung Tình đổi đề tài, hỏi thăm những người bạn ở Mĩ có khỏe không? Mike kể lại tình hình của mọi người gần đây, khi tới những chuyện thú vị, Serena cũng bổ sung vào, nghe hai người sinh động kể chuyện, Chung Tình rất vui vẻ.
Ăn hết một nửa, lại muốn thêm đồ ăn, gọi đã nửa ngày mà vẫn chưa thấy phục vụ mang đến. Chung Tình để hai người ở lại chờ, đi ra khỏi phòng, định đi gọi phục vụ.
Đi qua hai phòng, đột nhiên căn phòng riêng ở bên cạnh mở ra, một người đi ra, Chung Tình cúi đầu tiếp tục đi về phía trước.
“Tiểu Tình.” Phía sau vang lên giọng nói quen thuộc khiến cô dừng lại, cô kinh ngạc xoay người, Mạnh Tưởng.
Mạnh Tưởng vừa thấy cô, trong mắt hiện lên tia vui mừng, “Hẹn bạn ăn cơm à?”
Chung Tình hơi cười gật đầu, thật không ngờ anh ở đây, ăn với Luyến Kinh? Khóe mắt cô nhìn vào phía căn phòng nửa mở nửa đóng, chỉ thấy mấy người đàn ông, ăn xã giao à?
“Chu Minh?” Mạnh Tưởng đều đều hỏi, không có chút cảm xúc.
“Không phải, em có hai người bạn tốt từ Mĩ về, đưa họ tới ăn cơm.” Chung Tình nhẹ nhàng trả lời.
Ánh mắt Mạnh Tưởng lóe lên, khẽ ồ một tiếng, ánh mắt nhẹ nhàng chậm chạp, “Vậy đón tiếp họ cho tốt.” Thì ra Mike đã đến.
Chung Tình gật đầu, “Anh bận thì cứ đi đi, không làm phiền nữa.” Nói xong, xoay người tiêp tục đi. Mạnh Tưởng nhìn theo bóng cô, có chút đăm chiêu.
Chung Tình gọi phục vụ, sau đó trở lại phòng riêng.
Ba người tiếp tục vui vẻ ăn cơm. Ăn một lúc, đột nhiên có người gõ cửa, Chung Tình nhìn về phía cửa, một người phục vụ đẩy cửa đi vào, Chung Tình đang buồn bực vì mình không gọi phục vụ, sao lại tự vào. Nhưng vừa nhìn lại, người phục vụ lách người ra, một người đi vào. Chung Tình ngẩn ra, ngây dại.
Mạnh Tưởng mỉm cười đi vào phòng, “Tiểu Tình”. Chung Tình ngẩn ngơ chậm rãi đứng dậy, “Mạnh Tưởng.” Anh sao lại đến đây? Anh không phải còn đang ăn cơm sao?
Mạnh Tưởng đến bên cạnh bàn, bình tĩnh đứng thẳng, nhìn về phía Mike và Serena, “Nghe nói Tiểu Tình có bạn tốt đường xa đến chơi, tôi cố ý đến chào hỏi. Hoan nghênh đến Trung Quốc.” Mạnh Tưởng hơi cúi người, bàn tay đưa ra trước mặt Mike.
Mike thoáng sửng sốt, mỉm cười đứng dậy, nắm tay Mạnh Tưởng, “Cám ơn, tôi là Mike.” Tiếng Trung Quốc nhuần nhuyễn của anh làm Mạnh Tưởng sợ run nửa giây, thật không ngờ tiếng Trung của Mike tốt như vậy.
“Mạnh Tưởng, bạn của Tiểu Tình.” Nếu anh ta hiểu tiếng Trung, anh cũng bớt việc, Mạnh Tưởng đơn giản tự giới thiệu.
Chung Tình từ ngẩn ngơ lấy lại tinh thần, vội vã giới thiệu, “Đây là Mike, đây là Serena vợ của anh ấy, còn đây là Mạnh Tưởng, bạn tốt của tôi.” Chung Tình cố ý nhấn mạnh từ bạn tốt, trên mặt Mạnh Tưởng và Mike xuất hiện những biểu cảm khác nhau. Chung Tình không chú ý, cô vẫn không nghĩ ra tại sao Mạnh tưởng lại cứ không cáo mà vào.
Mạnh Tưởng buông tay Mike, kéo chiếc ghế bên cạnh Chung Tình, “Không ngại chứ? Tôi hi vọng có thể làm tốt công việc của chủ nhà.” Chung Tình trừng mắt nhìn anh, đột nhiên cảm thấy anh rất bá đạo, cô còn chưa đồng ý, anh lại vẫn không đi? Mike cười, “Đương nhiên không.” Xua tay mời ngồi.
Mạnh Tưởng gọi phục vụ mang thêm một bộ đồ ăn, tự mình rót trà, nhìn Chung Tình, “Em nên nói sớm với anh, anh sẽ sắp xếp tốt một chút.” Chung Tình liếc mắt nhìn anh, đây là bạn của cô, anh làm cái gì mà ân cần như vậy?
Hoàn hảo, Mike và Serena cũng không để ý đến việc Mạnh Tưởng đột nhiên tham gia, tiếp tục nói chuyện phiếm. Mà đối với những nơi họ cảm thấy hứng thú ở thành phố W, Mạnh Tưởng quen thuộc hơn so với Chung Tình, anh nhiệt tình giới thiệu, thậm chí chủ động đề nghị đưa họ đi. Chung Tình ở dưới bàn giật nhẹ ống tay áo anh, ý bảo anh đừng nhiều chuyện. Mạnh Tưởng lại làm như không biết, vẫn tích cực giới thiệu, nói đến một hai địa danh họ không biết, Mạnh Tưởng để Chung Tình dùng tiếng Anh phiên dịch, Chung Tình mặc dù không tình nguyện, vẫn phối hợp giải đáp. Bởi vì tiếng Trung của Serena không tốt lắm, nên khi Mạnh Tưởng nói, Chung Tình đành phải dùng tiếng Anh miêu tả lại