Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Cả Đời Này Chỉ Cần Một Người Là Em

Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian

Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.

Minh, đừng ngủ, đứng lên trả lời em đi, trả lời em đi.
Khi trong lòng cô sắp bị sự tra tấn dày vò, cuối cùng cũng nghe thấy tiếng còi xe của 120, từ xa đến gần. Lần đầu tiên, cô cảm thấy âm thanh khẩn trương ấy thật dễ nghe, nước mắt cô lại trào ra, Chu Minh, mọi thứ sẽ ổn thôi.
Chung Tình nhanh chóng nhìn thấy những bộ áo trắng xuất hiện, họ cùng cảnh sát dùng công cụ chuyên dụng cẩn thận nâng Chu Minh ra ngoài, sau đó đến lượt cô. Khi cô được ôm ra khỏi xe, cô quay đầu nhìn về phía những chiếc xe bị tàn phá, mới ý thức được tai nạn xe lần này thảm thiết thế nào, hai chiếc xe máy đụng vào nhau, những thanh sắt biến hình biến dạng, vô cùng đáng sợ.
Chung Tình không ngừng nói với bác sĩ, “Đầu anh ấy chảy máu, cứu anh ấy, xin hãy cứu anh ấy.” Bác sĩ đỡ cô lên xe cứu thương. Xe gào thét rời đi.
Trên đường, bác sĩ kiểm tra đơn giản cho cô, phát hiện cô ngoài việc bị trầy da, cũng không có gì đáng lo ngại, nhưng sợ va chạm làm não bị chấn động, yêu cầu cô tiến hành kiểm tra lại. Chung Tình van xin bác sĩ cứu Chu Minh, cô không sao.
Thương tích của Chu Minh nghiêm trọng hơn cô rất nhiều, bác sĩ đã khẩn cấp xử lý vết thương cho anh, băng bó cầm máu, rồi sử dụng máy móc để theo dõi tình trạng cơ thể anh. Ngoài vết thương ở gáy, trên vai anh cũng bị thương nặng. Chung Tình nắm chặt tay anh, nhìn vệt máu loang lổ trên mặt anh, cô khổ sở khó thở. Cô biết, trong thời khắc nguy cấp ấy, chính Chu Minh gục xuống người cô, khiến anh bị thương. Nếu không, xét theo góc độ va chạm, cô mới là người bị thương nặng.
Chung Tình nắm chặt tay, thì thào cầu nguyện cho Chu Minh.
Rất nhanh đã đến bệnh viện, bác sĩ lập tức kiểm tra cho Chu Minh, cô được y tá giúp đỡ đến phòng xử lý vết thương. Sau đó, cô nhìn các bác sĩ, y tá bận rộn, nghe họ nói chuyện với nhau, mới biết mình đã trải qua một vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng. Thì ra, hai chiếc xe máy khi phóng ngang qua xe Chu Minh, ở góc rẽ không nhìn thấymột chiếc oto Buick đang đi ngang qua. Hai chiếc xe đụng vào nhau, bắn ra giữa đường. Chiếc xe máy phía sau vì phanh gấp, lại đánh tay lái chuyển hướng, cả người và xe xoay tròn đâm vào rào chắn. Chu Minh vì tránh chiếc Buick, bẻ lái sang phải, bị một chiếc xe tải từ phía sau lao lên, hai xe đâm sầm vào nhau.
Nghe y tá nói, vụ tai nạn giao thông này thương vong rất nghiêm trọng, hai người lái xe máy thì một người chết một người trọng thương, lái xe Buick và Chu Minh đều đang cấp cứu, lái xe xe tải chỉ bị thương nhẹ. Mà Chung Tình rất may mắn, bị va chạm với xe tải mà không hề bị thương.
Chung Tình ngây ngốc để mặc bác sĩ dùng băng gạc băng vết thương cho mình, trong lòng chỉ nghĩ về Chu Minh, anh chảy nhiều máu như vậy, liệu có nguy hiểm không? Cô không dám nghĩ tiếp, chỉ cần nghĩ đến sự yên lặng đáng sợ ấy, cô lại cảm thấy vô cùng bất lực, sợ hãi.
Cô sau khi được bôi thuóc, ngồi yên lặng ngoài cửa phòng cấp cứu. Cảnh sát đến lấy lời khai, cô kể lại tất cả những gì cô biết. Cảnh sát yêu cầu cô ngày mai đến sở cảnh sát lấy thủ tục xe, hỏi cô đã báo cho người nhà chưa? Chung Tình giật mình nhận ra, vừa nãy vì lo lắng cho Chu Minh, cô đã quên báo cho mọi người ở nhà. Tưởng tượng đến phản ứng của mọi người lúc biết chuyện, cô sợ làm người nhà lo lắng, nên không dám nói gì. Cảnh sát giải thích một số điểm, rồi rời đi.
Chung Tình ngồi trước cửa phòng cấp cứu, lo lắng đợi Chu Minh ra. Trong đầu vẫn hỗn loạn, giống như tiếng gào khóc vẫn chờn vờn bên tai, cô nắm chặt hai tay cầu nguyện. Vô số những hình ảnh như những mảnh kính vỡ vụn, cô chỉ nhớ ánh đèn sáng chói mắt và thứ chất lỏng màu đỏ chảy ra, trái tim run rẩy.
Đột nhiên có tiếng kêu to, khiến Chung Tình sợ đến mức cả người run lên, cô vội vã xoay đầu lại. Mạnh Tưởng! Chung Tình sợ ngây người, trừng mắt nhìn bóng người ấy, trong khoảng thời gian ngắn cảm thấy mình nhất định là vì quá lo lắng mà sinh ra ảo giác.
Nhưng bóng người ấy lại từng chút từng chút đi lại phía cô, tầm mắt tối sầm lại, cô cảm thấy cả người bị vây lại. Anh ôm chặt lấy cô!
Hô hấp của Chung Tình trở nên hỗn loạn, trong đầu trống rỗng, cơ thể bị hai cánh tay ôm chặt, cảm giác có chút đau khiến cô nhận ra đây là sự thật, là anh. Sự chua xót dâng lên chóp mũi, anh biến mất trong sương mù, cô chỉ có thể ngửi được mùi hương nồng đậm mà quen thuộc, thật sự là Mạnh Tưởng.
“Tình Tình, em không sao chứ?” Giọng nói vội vàng lặp đi lặp lại bên tai, khiến trái tim đang căng thẳng như tìm lại được nhịp đập, sự lo lắng và sợ hãi đều trở thành nước mắt, cô thất thanh òa khóc.
Mạnh Tưởng đau lòng vỗ về lưng cô, nhẹ nhàng an ủi, “Đừng khóc, đừng khóc, không sao đâu, đừng sợ.” Một lúc lâu sau, Mạnh Tưởng mới tách ra một chút, dịu dàng lau đi nước mắt trên mặt cô, “Em không sao chứ?”
Chung Tình ngước cặp mắt mơ hồ nhìn anh, “Anh sao lại ở đây?” Nhìn vẻ mặt lo lắng của anh, sự yếu đuối trong lòng cô lại trỗi dậy, anh… Anh đến đây.
“Anh đi ngang qua đấy, nhìn thấy cảnh sát giao thông. Không biết tại sao, đột nhiên thấy bất an, nên lại xem một chút, lại nhìn thấy xe Chu Minh.” Khi an


Old school Swatch Watches