Cưỡng Ép Cô Nàng Nằm Vùng Làm Vợ
Tác giả: Hốt Nhiên Chi Gian
Ngày cập nhật: 04:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.
h nhìn họ rời đi, đã nhìn rất lâu cái biển số xe ấy. Lúc anh nhìn thấy dãy số trên biển số xe bẹp nát, trái tim anh như ngừng đập, là xe Chu Mminh. Anh bối rối gọi vào di động cho Chung Tình, nhưng không có người nhận. Anh vội hỏi cảnh sát, hỏi xem người trên xe thế nào? Cảnh sát nói đã đưa đến bệnh viện, anh liền vội vàng chạy tới đây.
Khi nhìn thấy Chung Tình, anh mới cảm thấy thở ra một chút, may mà cô không sao!
Chung Tình khổ sở nhìn về phía phòng cấp cứu, “Em không sao, nhờ Chu Minh cứu.” Khi nghĩ đến khuôn mặt đầy máu của Chu Minh, trái tim trở nên vô cùng khó chịu. “Anh ấy vì bảo vệ em mà bị thương.” Giọng nói trở nên nghẹn ngào.
Mạnh Tưởng khẽ ôm cô an ủi, “Anh ấy sẽ không sao, đừng nghĩ nhiều nữa.” Cho đến khi ôm cô vào ngực, anh mới cảm giác được một chút yên tâm, cô tuyệt đối không thê xảy ra chuyện.
Để ý
Cửa phòng cấp cứu nhanh chóng mở ra.
Chung Tình và Mạnh Tưởng chạy lại, nnhìn Chu Minh nằm trên giường, hai mắt nhắm chặt, băng bó đầy người, Chung Tình lại cảm thấy chua xót. Mạnh Tưởng kéo bác sĩ sang một bên để hỏi tình hình, bác sĩ giương mắt nhìn, “Anh là người nhà bệnh nhân à?” Chung Tình vội nói, “Tôi là bạn gái anh ấy.” Ánh mắt Mạnh Tưởng tối lại, không nói gì.
May mà bác sĩ nói Chu Minh không có gì nguy hiểm, đầu và vai chỉ có bị ngoạt hương, họ đã xử lý. Nhưng va chạm mạnh làm ảnh hưởng đến gáy, bác sĩ đề nghị nằm viện theo dõi vài ngày, sợ não bị tổn thương. Những thương tích khác không nghiêm trọng lắm.
Chung Tình nghe bác sĩ nói, nhớ tới lúc nãy Chu Minh chảy máu đầm đìa, vẫn lo lắng, “Nhưng lúc nãy anh ấy chảy rất nhiều máu.” Bác sĩ khẽ gật đầu, “Đó là do mảnh thủy tinh cứa vào da đầu, cũng không đâm sâu lắm.” Chung Tình nghe bác sĩ nói, mới thở phào nhẹ nhõm, may mắn thay, thương thế không nặng.
Mạnh Tưởng tiến lên, lạnh nhạt nói, “Tiểu Tình xảy ra chuyện, tôi đến xem.” Mạnh Tưởng nhận ra sự đề phòng trong mắt Chu Minh, anh cũng không che dấu, thật sự anh lo lắng cho Chung Tình.
Ánh mắt hai người giao nhau, lửa băng đối nghịch, Chu Minh đưa mắt về phía Chung Tình, đưa tay lên muốn chạm vào cô, “Ngại quá, làm em sợ rồi.”
Chung Tình vội cầm lấy tay anh, “Đừng nói vậy, em phải thật sự cảm ơn anh, nếu không có anh che cho em, hiện giờ người nằm đây chính là em.” Chung Tình cảm kích gật đầu.
Khóe miệng Chu Minh khẽ nhúc nhích, “Đàn ông sinh ra là để bảo vệ phụ nữ.” Anh nhìn sắc mặt Mạnh Tưởng càng ngày càng tối lại, đáy lòng khẽ cười, Chung Tình là bạn gái anh, đó là một chuyện không thể chối cãi. Anh nhìn vết thương trên thái dương Chung Tình, trên mặt cũng có vết bầm tím, khóe miệng hơi nhếch lên, “Đau không?” Chung Tình thì thào lắc đầu, “Không đau, một chút cũng không đau.” Chu Minh không chuyển mắt nhìn cô, chỉ có thời khắcn ày, anh mới có thể nhìn ra một chút gợn sóng trên mặt cô, thì ra, cô không phải là người không có cảm xúc.
Mạnh Tưởng đứng phía sau Chung Tình, thấy hai người đang chăm chú nhìn nhau. Anh rất muốn bảo mình đừng để ý, Chu Minh bị thương, nhưng mà, nhìn dáng vẻ lo lắng của Chung Tình, anh vẫn cảm thấy rất buồn, rất hoảng hốt.
“Vết thương trên mặt phụ nữ đều là vết thương lớn.” Giọng nói thương xót của Chu Minh làm lòng Mạnh Tưởng đau đớn, anh nhìn hai người đang nắm chặt tay nhau, chậm rãi hạ tầm mắt.
Chu Minh nhẹ vỗ về mặt Chung Tình, sau đó quay nhìn Mạnh Tưởng, “Anh Mạnh, làm phiền anh giúp tôi đưa Chung Tình về, cô ấy hôm nay nhất định rất sợ hãi.”
Chung Tình vội vàng lắc đầu, “Em ở lại đây với anh.” Cô lo lắng không muốn để anh một mình ở đây.
Chu Minh lập tức cự tuyệt, “Không cần, tìm cho anh một y tá là được rồi.”
Chung Tình vẫn kiên trì không chịu đi. Chu Minh cầm tay cô, ánh mắt ôn nhu, “Nghe lời anh, trở về nghỉ ngơi cho tốt, em ở đây, anh cũng không ngủ được. Đừng lo cho anh, anh bây giờ cảm thấy rất tốt, ngủ một giấc, mai là khỏi thôi.” Chung Tình do dự muốn mở miệng, nhưng Chu Minh hơi dùng sức cầm tay cô, “Ngoan, anh thật sự không sao đâu.” Chung Tình nhìn sắc mặt trắng bệch của Chu Minh, nhưng trong mắt lại lộ vẻ kiên quyết, cô đành đồng ý.
Chu Minh cười nhẹ nhìn Mạnh Tưởng, “Nhờ anh, đêm nay Tiểu Tình không thể bị dọa nữa được, lái xe chậm một chút.” Mạnh Tưởng nhìn anh, chậm rãi gật đầu.
Chung Tình nghĩ nghĩ, “Chu Minh, có báo cho người nhà anh không?” Cô cảm thấy nên có người quen chăm sóc thì tốt hơn.
Chu Minh không suy nghĩ từ chối, “Anh không muốn họ lo lắng.”
“Nhưng…” Chung Tình vừa mở miệng, đã bị Chu Minh ngắt lời, “Anh sẽ giải thích với họ, em đừng lo. Anh Mạnh, làm phiền anh.” Nói xong đã bắt đầu giục Chung Tình mau về.
Chung Tình nhờ một y tá chăm sóc cho Chu Minh, dặn nếu anh có chuyện gì thì gọi điện cho cô. Cô nhớ ra mình không mang di động, đang do dự, Mạnh Tưởng viết một dãy số, Chung Tình nhìn thấy số di động của anh, cảm kích cười.
Chung Tình lại dặn dò thêm một chút, mới tạm biệt Chu Minh, cùng Mạnh Tưởng rời bệnh viện.
Ngồi trên xe, Chung Tình mới cảm thấy vô cùng mệt mỏi, c