Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cá Voi Và Hồ Nước

Cá Voi Và Hồ Nước

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341663

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1663 lượt.

ng có viết thư chúc mừng sinh nhật tớ.”
“Thật không?” Cậu ta rất phấn khích. “Vậy thì bảy ngày tiếp theo đây, ngày nào cậu cũng hẹn hò đi, nhất định cô nàng sẽ đồng ý.”
“Tại sao?”
“Vì cô nàng sẽ xúi quẩy bảy ngày mà.”
“Ê!”
Lại Đức Nhân cười khì khì, quay người ngồi xuống trước bàn, bật máy tính lên.
Tôi tập trung ăn thịt nướng, mặc kệ cậu ta.
Ăn xong gói thịt nướng thì đi tắm một cái, tắm táp xong xuôi liền về giường nằm.
Trong đầu tôi chỉ toàn những từ ngữ trong bức thư của Người đẹp số 6, cả nụ cười của nàng nữa.
“Này,” tôi nằm trên giường nói, “cho mượn máy tính một tẹo.”
“Đợi tí.”
Tôi nhảy xuống giường, bước đến sau lưng Lại Đức Nhân, rùn chân xuống tấn, hét lớn một tiếng.
Vận sức lôi cả người lẫn ghế của cậu ta sang trái chừng một mét. Rồi kéo một cái ghế khác ngồi xuống trước máy tính, mở một cửa sổ mới, đăng nhập vào diễn đàn.
Tôi chỉ muốn đọc lại một lượt bức thư của Người đẹp số 6.
Không ngờ lại có thêm thư mới.
“Phải rồi, thư trước mình quên mất.
Ngày mai ở hội trường Thành Công có chiếu phim “Yêu ở trong lòng sao khó nói” (As good as it gets).
Mình muốn xem phim này.
Nếu bạn qua được ngày hôm nay bình yên vô sự, ngày mai nhớ báo với mình một tiếng.
Tiện thể cũng đi xem phim luôn, buổi 1 giờ ấy nhé. J”
“Vừa khéo Tiểu Thiến cũng muốn xem ‘Yêu ở trong lòng sao khó nói’.” Lại Đức Nhân đứng sau lưng tôi chợt lên tiếng.
“Nhưng Tiểu Thiến không phải sinh viên trường mình, không vào được.”
“Ngu. Tớ đi mượn một cái thẻ sinh viên là được chứ gì.”
“Các cậu đừng đi buổi 1 giờ đấy nhé.”
“Tớ lại cứ thích đi buổi 1 giờ cơ.”
“Ê.”
“Yên tâm, tớ không phá thối cậu đâu.”
“Thế thì được.” Tôi thoát khỏi mạng, rồi đứng lên. “Trả máy tính cho cậu.”
lê���@|�R�uá.”
Người đẹp số 6 lại không nhịn được cười.
“Xem ra khoa Toán cũng không khô khan như mình tưởng tượng.”
“Ừm.” Tôi đưa tay trái lên ấn cổ. “Sinh viên khoa Toán còn biết dùng hàm số luỹ thừa để so sánh tình yêu kiên định không đổi thay nữa cơ đấy.”
“Hàm số luỹ thừa?”
“Tức là eX ấy,” tôi nói. “Dù vi phân bao nhiêu lần chăng nữa, dẫu cho vi phân đến chết, kết quả vẫn là eX, vĩnh viễn không đổi thay.”
“Vì vậy đó chính là tình yêu kiên định không dổi thay?”
“Đúng thế.”
“Dưới bầu trời sao mùa thu, ai nên cùng ta gặp gỡ?” Người đẹp số 6 lại ngẩng đầu lên.
“Hở?” Lần này tôi giữ thật chặt cổ, không ngẩng đầu lên.
“Chỉ là đột nhiên nghĩ đến câu nói ấy thôi.”
“Có lẽ đã gặp gỡ rồi cũng nên.’
“Phải rồi,” Người đẹp số 6 nói. “Bạn vẫn chưa trả lời mình, nếu nắm bắt được điểm gặp nhau của chúng ta ấy, sau này chúng ta sẽ thế nào?”
“Hiện giờ vẫn chưa thấy được rõ ràng lắm,” tôi nói. “Có lẽ không bao lâu nữa, những từ ngữ khách khí kiểu như mời, cảm ơn, xin lỗi, thật ngại quá, lấy làm vinh hạnh sẽ bớt đi.”
“Mình cũng cảm thấy vậy.”
“Tại sao lại nói cảm ơn?”
“Mình chưa từng bao giờ nghĩ đường cong của mình và bạn có thể gặp nhau.”
“Điều này đâu phải do mình.”
“Nói cũng phải. Xin lỗi nhé.”
“Bạn lại nói cảm ơn và xin lỗi, lẽ nào vẫn dừng lại ở thời khắc giao nhau ấy thôi sao?”
Tôi bất giác dừng bước, đưa mắt nhìn nàng.
“Đi thôi,” Người đẹp số 6 nói.
“Ừm.” Tôi gật gật đầu, rảo chân bước nhanh về phía trước.
“Tú Cầu.”
“Ừ.” Tôi dừng chân quay đầu lại. “Người đẹp số 6.”
“Cửa ngách ở phía này.” Nàng chỉ sang bên phải, nhoẻn miệng cười.
Tôi quay sang nhìn Người đẹp số 6, trên gương mặt nàng đang nở ra một nụ cười, ánh mắt lấp lánh như sao.
Thời gian sau này, quỹ đạo hai đường cong của chúng tôi liệu sẽ thế nào đây?






Tôi lẳng lặng bò lên giường, nhẹ nhàng nằm xuống.
“Cậu muốn cười thì cứ cười lên đi, đừng nhịn làm gì,” Lại Đức Nhân nói.
“Ha ha ha ha ha ha ha ha ha…”
“Đồ ngốc.”
“Hí hí hô hô he he, ặc ặc khì khì khà khà, khẹc khẹc ồ ồ è è.”
Ngủ dậy chợt cảm thấy bụng nhâm nhẩm đau, chắc tại tối qua lúc ngủ cũng vẫn cười nên mới thế.
Nhưng cũng rất có thể tôi bị Lại Đức Nhân ra tay ám hại.
Ăn trưa xong, tôi liền đi thẳng đến quảng trường nhỏ bên ngoài hội trường Thành Công, mới 12 giờ 40 phút.
Giờ vẫn còn hơi sớm, tôi bèn đo chiều dài chiều rộng của quảng trường bằng bước chân.
Tóm lại là tìm việc gì đó để làm, bằng không cứ đần thối mặt ra đứng đứng ngồi ngồi cũng hơi kỳ cục.
“A, Tú Cầu,” Người đẹp số 6 đứng cách xa năm bước vẫy tay gọi tôi.
“A, Người đẹp số 6.” Tôi bước tới đón nàng.
“Vừa nãy mình thấy bạn cứ đi đi lại lại,” Người đẹp số 6 hỏi, “bạn đang làm gì thế?”
“Tính toán diện tích của quảng trường này,” tôi đáp.
“Cứ đi đi lại lại như vậy là được sao?”
“Khu này dài 32 bước, rộng 24 bước. Mỗi bước chân của mình khoảng 75 xen ti mét, vì vậy dài 24 mét, rộng 18 mét, diện tích là…” tôi nhẩm tính trong đầu, “432 mét vuông.”
“Lợi hại quá.”
“Có gì đâu.” Tôi cười. “Sai lệch chắc khoảng mười phần trăm gì đó.”
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Chúng ta vất vả cực nhọc đến đây là để tính diện tích của quảng tr