Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cá Voi Và Hồ Nước

Cá Voi Và Hồ Nước

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341668

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1668 lượt.

ường này à?” Nàng cười cười.
“Xin lỗi nhé.” Tôi vỗ vỗ đầu, đưa tay hướng về phía hội trường Thành Công. “Mời bạn.”
Sinh viên vừa thi giữa kỳ xong, bộ phim này lại rất nổi tiếng, ít nhất là tôi cũng từng nghe nhắc đến, vì vậy người đến xem rất đông.
Cũng may tôi và nàng đến khá sớm, nếu giờ giấc kiểu như tôi với Lại Đức Nhân lần trước, sợ rằng cả bậc cầu thang cũng chẳng còn mà ngồi.
Lúc cùng Người đẹp số 6 ngồi xuống, tôi nhìn đồng hồ, thấy vẫn còn 6 phút nữa mới bắt đầu chiếu.
Nhưng có lẽ vì hơi căng thẳng, tôi không biết nên nói gì, kết quả là lại càng căng thẳng hơn.
Tình cảnh này khiến tôi nhớ lại chuyện hồi học năm thứ hai.
Hồi ấy, có anh khóa trên giới thiệu cho tôi một cô để làm quen, mấy hôm sau đó, chúng tôi hẹn nhau đến hội trường Thành Công xem phim. Lúc đó, tôi đứng đợi ở cửa dưới hội trường khoảng mười phút mới thấy cô nàng kia đi tới.
“Chúng ta vào đi.” Cô nàng nói xong liền đi thẳng một mạch vào trong.
Tôi đành lẽo đẽo theo sau, đến lúc cô nàng tìm được chỗ ngồi, tôi mới ngồi xuống bên cạnh.
“Sắp bắt đầu rồi, chúng ta đừng nói chuyện,” cô ta nói.
Suốt cả bộ phim, cô nàng cứ nhìn chằm chằm vào màn hình, thậm chí còn không ngoảnh đầu lại, chứ đừng nói gì đến mở miệng.
“Hết phim rồi, chúng ta đi thôi.” Cô nàng đứng dậy.
Tôi lại lẽo đẽo theo sau cô nàng rời khỏi hội trường Thành Công.
“Bye bye,” đến cửa hội trường, cô nàng nói.
Từ khi bắt đầu đến lúc kết thúc, cô ta chỉ nói có bốn câu, còn tôi thậm chí còn chẳng kịp nói câu nào.
“Hôm qua mọi chuyện vẫn ổn chứ?” Người đẹp số 6 đột nhiên quay sang hỏi tôi.
“Hả?” Tôi định thần lại. “Nhờ phúc của bạn, ổn lắm.”
“Bạn lại khách sáo rồi.”
“Không.” Tôi hết sức nghiêm túc lắc đầu. “Mình nói thật đấy.”
“Vậy sao?” Nàng đưa mắt nhìn tôi, cười cười. “Thế thì tốt.”
“Cảm ơn.” Tôi vội vàng nói tiếp: “ Không phải khách sáo đâu, lời thật lòng của mình đấy.”
Tôi vừa nói xong câu đó thì ánh đèn tắt phụt, chỉ thấy đôi mắt nàng sáng lấp lánh trong bóng tối. Cũng loáng thoáng nghe thấy nàng “ưm” một tiếng.
“Hay quá.” Người đẹp số 6 nở nụ cười. “Bắt đầu rồi.”
“Đúng thế.” Tôi chợt không còn thấy căng thẳng gì nữa, cũng cười cười. “Hay quá.”
Bộ phim này nói về nhân vật nam chính bị chứng Rối loạn ám ảnh cưỡng bức (OCD) và nhân vật nữ chính làm bồi bàn trong quán ăn. Tuy tôi và nàng đều tập trung chú ý lên màn ảnh, nhưng gặp tình tiết hoặc đoạn đối thoại nào thú vị, bao giờ cũng cùng lúc quay sang nhìn nhau trao đổi một nụ cười như thể đã ngầm hiểu từ trước.
Tôi nhận ra có thể hai chúng tôi có điểm tương đồng rất lớn, vì chỉ cần tôi quay sang, nàng chắc chắn cũng quay sang.
Nói cách khác, trong suốt cả bộ phim, gần như không có chỗ nào mà chỉ mình tôi muốn cười, hoặc chỉ mình nàng muốn cười.
Tôi cũng nhận ra, trong không gian tối đen như mực, đôi mắt của Người đẹp số 6 sáng lạ thường, nụ cười lại càng khiến người ta đắm đuối say mê.
Đèn bật sáng, bộ phim đã kết thúc, lần này không còn người nào đứng dậy vỗ tay hoan hô gì nữa.
“Chúng ta về thôi.” Người đẹp số 6 đứng dậy.
“Ừ.” Tôi gật gật đầu, cũng đứng dậy.
Nhưng người đông quá, cả lối đi cũng đầy người ngồi, dòng người di chuyển rất chậm.
“Phim này hay không?” Người đẹp số 6 hỏi.
“Hay lắm,” tôi nói.
“Rồi gì nữa?” nàng lại hỏi. “Bạn có cảm nhận gì không?”
“Thì…”
Tôi sực nhớ ra nàng là thành viên Câu lạc bộ nghe nhìn, lập tức cảm thấy có áp lực.
“Tú Cầu.”
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Chỉ nói chuyện phiếm thôi mà, có phải khảo hạch gì đâu.” Nàng nhoẻn miệng cười.
“Vậy thì mình chợt nhớ đến một chuyện.”
“Bạn nói đi.”
“Cha mẹ sợ trẻ con sờ vào nồi canh nóng vị phỏng, bèn đun nước sôi sùng sục trong nồi, sau đó cầm tay con khẽ chạm nhẹ vào nồi và rụt ngay trở về, sau đó nói: từ rày không được sờ vào đấy nhé, sẽ nóng phỏng tay đấy. Vậy là trẻ con liền học được rằng không nên nghịch ngợm sờ vào nồi.”
“Mình cũng có nghe qua cách làm này.”
“Nhưng có đứa trẻ lại trở nên sợ nồi, thậm chí còn sợ cả những thứ hình dạng giống như cái nồi. Cho rằng nồi là thứ khiến người ta bị phỏng, hết sức nguy hiểm,” tôi nói. “Mình chính là một đứa trẻ như vậy.”
“Vậy là bây giờ bạn vẫn sợ nồi?”
“Không, chỉ là tỷ dụ như thế thôi,” tôi nói. “Ý là có lẽ mình hơi kỳ quặc một chút.”
“Vậy sao?”
“Giống như nhân vật nam chính mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng bức cảm thấy bản thân có nhiều hành vi không cần thiết, thậm chí rất đau khổ vì điều đó, nhưng lại không thể nào thoát khỏi chúng.” Tôi ngưng lại giấy lát, rồi tiếp lời: “Mình nhất định cũng có nhiều lời nói cử chỉ có thể hơi kỳ quặc, không được thích đáng cho lắm, điểm khác biệt là, có thể mình không nhận biết được điều ấy.”
“Vì vậy?”
“Vì vậy mong bạn thông cảm bỏ quá cho, đừng để bụng.”
“Mình luôn luôn thông cảm mà.” Người đẹp số 6 cười cười. “Và cũng sẽ tiếp tục thông cảm.”
“Cảm ơn.” Tôi cũng cười theo.
Ra khỏi hội trường, tầm nhìn mở rộng, bầu không khí cũng trở nên tươi mới mát mẻ.
Ánh mặt trời lúc này sáng chói chang, lóa hết cả mắt, nhưng lại khô