XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cá Voi Và Hồ Nước

Cá Voi Và Hồ Nước

Tác giả: Thái Trí Hằng

Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015

Lượt xem: 1341869

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1869 lượt.

yêu Tín ngưỡng à?”
“Đúng thế. Câu lạc bộ nghe nhìn cũng tham gia, chủ yếu cung cấp một số thiết bị.”
“Thì ra là thế,” tôi nói, “vậy sao bạn biết mình sẽ đến đây?”
“Mình có biết đâu.” Nàng lắc đầu. “Mình nói rồi mà, đây chỉ là dự cảm thôi.”
“Bạn thực sự quá lợi hại đấy.”
“Còn gì nữa không?”
“Dự cảm khó hiểu ấy của bạn thật là thần kỳ.
“Còn gì nữa không?”
“Bạn thật vĩ đại,” tôi kính cẩn nói, “chị Người đẹp số 6 ạ.”
“Ngoan.” Nàng bật cười khúc khích.
“Ủa, đến tiết mục kịch ngắn của Câu lạc bộ nghe nhìn bọn mình rồi.” Nàng ngước mắt nhìn lên sân khấu. “Mình phải đi chuẩn bị đây. Tú Cầu, đừng vội đi đấy nhé.”
“Bạn diễn vai gì thế?”
“Thiên sứ.”
Người đẹp số 6 nói xong, liền chạy về phía sân khấu.
Tôi lại gần sân khấu, kiếm một chỗ ngồi xuống. Hai phút sau, vở kịch của Câu lạc bộ nàng bắt đầu.
Người đẹp số 6 thay một bộ trang phục tuyền một màu trắng, sau lưng còn gắn thêm một đôi cánh cũng màu trắng.
Tôi chẳng rõ vở kịch này rốt cuộc đang diễn cái gì, cũng hoàn toàn không có khái niệm là nó kéo dài bao lâu, bởi ánh mắt tôi chỉ tập trung vào từng nét mặt, từng câu nói của Người đẹp số 6.
Khi đôi cánh trắng của nàng hướng về phía tôi, một quầng trắng từ từ lan rộng trong mắt tôi, cuối cùng phủ khắp cả tầm nhìn.
“Ta là thiên sứ.” Người đẹp số 6 trên sân khấu nói.
Vở kịch kết thúc, Người đẹp số 6 bước xuống cởi bỏ trang phục biểu diễn và đôi cánh trắng.
Tôi vẫy vẫy tay, nàng nhận ra, liền rảo nhanh chân bước về phía này.
“Mình diễn thế nào?”
“Bạn vốn là thiên sứ rồi, đâu cần phải diễn.”
Người đẹp số 6 cười cười, sau đó lấy trong túi áo khoác ra một món đồ.
“Đây là quà Giáng sinh của bạn.” Nàng chìa tay đưa cho tôi. “Giáng sinh vui vẻ.”
Tôi nhận lấy xong, cảm giác rất nhẹ, cúi đầu xem thử, món quà được bọc trong giấy gói màu đỏ.
“Bạn có thể mở ra.”
“Ừ.” Tôi mở lớp giấy bọc, đó là một đôi găng tay màu xanh đậm.
“Mùa đông đi xe máy, đeo găng tay sẽ ấm hơn.”
“Cảm…” tôi cơ hồ không nói nên lời, “Cảm ơn bạn.”
“Thích không?”
“Thích,” tôi gật đầu thật mạnh, “thích lắm, cũng rất thiết thực.”
“Tốt quá.”
Tôi đột nhiên nhớ ra mình cũng nên tặng quà Giáng sinh cho nàng, nhưng trên người lúc này chỉ có mỗi cây kẹo đường vừa lấy lúc nãy.
“Mình chỉ có cái này thôi.” Tôi lấy làm ngượng ngùng, đưa cây kẹo cho nàng. “Chúc mọi áp lực của bạn đều như cây kẹo đường này vậy, càng mút càng ít dần.”
“Cảm ơn.” Người đẹp số 6 nói.
“Chị Người đẹp số 6 này.”
“Ừ.” Nàng lại cười cười. “Tú Cầu.”
“Không hiểu thời tiết trên Thiên Đường như thế nào nhỉ?”
“Sao lại hỏi mình chuyện này?”
“Bạn là thiên sứ mà, vấn đề này đương nhiên chỉ có thể hỏi bạn thôi.”
“Thời tiết trên Thiên Đường rất đẹp, chẳng bao giờ mưa cũng chẳng bao giờ đổ tuyết.” Người đẹp số 6 cười cười nói. “Nhưng vì ở trên cao, không khí hơi loãng, có lúc hô hấp sẽ khó khăn đấy.”
“Vậy đáng ra mình phải tặng bạn bình thở oxy mới đúng.”
“Ừ,” Người đẹp số 6 gật gật đầu, “thứ ấy rất thiết thực.”
“Chị Người đẹp số 6.”
“Lại muốn nói linh tinh gì nữa đây?”
“Bạn nhất định sống lâu trăm tuổi.”
“Mình biết ngay mà.” Người đẹp số 6 bật cười.
Khoảng 11 giờ thì buổi dạ hội kết thúc, tôi và Người đẹp số 6 cùng bước khỏi nhà thể chất. Mấy cái cây quấn dây đèn nhấp nháy bên ngoài vẫn đang lập lòe phát sáng.
Hai tiếng đồng hồ trước tôi còn đang tưởng tượng cảnh mình và Người đẹp số 6 sánh vai dạo bước, hai tiếng sau mộng đẹp đã thành sự thực. Tuy đi bộ ra chỗ nàng để xe đạp chỉ chừng 50 mét, nhưng vậy cũng đủ hạnh phúc lắm rồi.
“Lái xe cẩn thận nhé,” tôi nói. “Ngủ ngon.
“Ưm,” Người đẹp số 6 gật đầu, “ngủ ngon.”
Người đẹp số 6 đạp xe đi được chừng 20 mét, đột nhiên quay đầu ngược trở lại.
“Bạn vẫn chưa nói chúc mình Giáng sinh vui vẻ đâu nhé,” nàng nói.
“Thật sao?” Tôi lấy làm ngượng ngùng. “Xin lỗi nhé.”
“Vẫn chưa nói.”
“Ủa?” Tôi vội vàng nói: “Giáng sinh vui vẻ.”
Người đẹp số 6 cười, vẫy vẫy tay rồi lại đạp xe phóng đi.
Sau khi bóng Người đẹp số 6 khuất dần rồi biến mất, tôi lặng lẽ đứng nhìn đám cây cối lấp lánh ánh đèn trong sân trường.
Đối với tôi, đêm nay được trông thấy nàng, đã có thể coi như một kỳ tích rồi; nhưng đối với nàng, cuộc gặp chắc có lẽ chỉ là một dự cảm kỳ lạ.
Tuy trong lòng vẫn còn chút hoài nghi, nhưng cũng không thể không cảm thấy dự cảm ấy của nàng thật thần kỳ.
Hoặc giả, có lẽ Người đẹp số 6 đúng là thiên sứ thật, dẫu sao thì vừa nãy trên sân khấu nàng cũng đã nói rồi, nàng là thiên sứ.
Bởi thế tôi đã gặp được thiên sứ trong đêm Giáng sinh, còn nhìn thấy rất rõ đôi cánh trắng của thiên sứ nữa.
Một tuần sau Giáng sinh, lại là một ngày lễ lớn khác… tết Dương lịch.
Mấy năm gần đây, tết Dương lịch càng trở nên quan trọng, các nơi các vùng đều tổ chức dạ hội linh đình mừng năm mới, mà lượng người tràn về ít nhất phải tính bằng “chục nghìn”.
Nhưng tôi cũng không phải tốn nơron thần kinh nghĩ ngợi gì nhiều, bởi Người đẹp số 6 không thích những chỗ quá đông người, vì vậy chắc nàng cũng không hứng thú