Tác giả: Thái Trí Hằng
Ngày cập nhật: 04:09 22/12/2015
Lượt xem: 1341876
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1876 lượt.
gì với dạ hội đón năm mới đâu.
Có lẽ, đối với nàng, đón năm mới, cũng chỉ là đón tháng Một mới mà thôi.
Nàng đã cùng tôi đón tháng Mười hai, giờ có đón tháng Một hay không cũng không quan trọng lắm.
Về phần tôi, tôi cũng chẳng muốn chen chúc với cả đống người cùng đếm ngược trông chờ năm mới.
Vì mỗi khi nhìn thấy người ta chẳng hề lưu luyến gì năm cũ, chỉ chầu chực đến khoảnh khắc bước sang năm mới liền hét lớn “Chúc mừng năm mới”, tôi lại có cảm giác hụt hẫng bâng khuâng.
Tại sao trong đêm Giao thừa chẳng ai hét lên: Năm mới đừng có đến?
Lẽ nào không một ai hy vọng dòng thời gian dừng lại ở hiện tại, không tiếp tục chảy nữa hay sao?
Tối ngày 31 tháng Mười hai, chưa đến 10 giờ, Lại Đức Nhân đã nai nịt chỉnh tề chuẩn bị xuất phát.
“Đi dạ hội Giao thừa ở tòa thị chính đi,” cậu ta nói, “muộn quá sợ không chen vào được đâu.”
“Tớ không muốn đi.”
“Hả?”
“Hả cái gì?”
“Hay là Ông Huệ Đình muốn đi đón năm mới ở chỗ khác?”
“Tớ làm sao biết được, có hỏi đâu.”
“Hả?”
“Đừng có hả nữa, tớ không hẹn nàng đi đón năm mới.”
“Hả?”
“Này!”
Lại Đức Nhân ném lại một câu “chẳng ra làm sao cả”, rồi đến đón Tiểu Thiến đi mừng năm mới.
Đối với tôi, hùa theo mấy chục nghìn con người hét vang 10, 9, 8… trong gió lạnh cắt da bên ngoài mới là chẳng ra làm sao cả.
Sau 10 tối, cả khu ký túc xá bỗng trở nên lạnh lẽo cô liêu, không khéo còn lạnh lẽo hơn cả đêm Giáng sinh.
Thời gian này mà vẫn ở lại trong phòng ký túc không ra ngoài kiếm chỗ đón Giao thừa năm mới, vẫn là những nhân vật vĩ đại trong tương lai sẽ phát minh ra vắc xin phòng bệnh AIDS hoặc lý thuyết về khống chế phản ứng tổng hợp hạt nhân.
Tôi định đi tắm một cái cho người ngợm sạch sẽ để đón năm mới.
Lúc vào cửa nhà tắm, mới sực nhớ ra mấy hôm nay hệ thống nước nóng trong ký túc xá có vấn đề, chỉ đến chín rưỡi tối là ngừng cấp nước nóng, mà giờ đã hơn mười rưỡi rồi.
Mở vòi sen ra thử nhiệt độ, quả nhiên không có nước nóng, hơn nữa, nước chảy ra gần như đã đóng thành băng.
Còn nhớ thầy giáo cấp III từng nói, bài Chính Khí Ca của Văn Thiên Tường có một sức mạnh vĩ đại, đọc xong một lượt toàn thân sẽ hừng hực chính khí của trời đất, canh ba nửa đêm đi qua chốn mồ hoang mả loạn cũng không vị ma quỷ quấy nhiễu, mùa đông tắm nước lạnh cũng không hề thấy lạnh.
Chính Khí Ca thì tôi đã thuộc làu làu như cháo chảy, bèn quyết định thử một phen xem sao.
Tôi hít sâu một hơi, nghiến răng mở vòi sen cho nước lạnh phun xuống đầu, đồng thời cao giọng đọc vang: “Trời đất có chính khí, tỏa ra cho muôn loài. Là sông núi dưới đất, là trăng sao trên trời… (17)”
17. Bản dịch của Hoàng Tạo.
Mới đọc được một nửa, cuối cùng tôi không chịu nổi nữa, mở cửa phòng tắm hét lớn: “Cứu… tôi… với…! Lạnh… quá… á…!”
Cả khu ký túc vắng tanh vắng ngắt, chỉ có tiếng vọng lại nghe sao thảm thiết.
Tính sao đây? Mới gội được nửa đầu, dầu gội hãy còn nhoe nhoét.
Đành nghiến răng tắm tiếp cho xong vậy, dù sao cũng có tin tốt là lạnh quá răng đã nghiến chặt sẵn rồi, không cần phải mất công vận động cơ hàm.
Tôi vừa rên hừ hừ, vừa xuýt xoa, tay chân quờ loạn xạ như bị nhập đồng, nhưng tất cả mọi cố gắng cơ hồ đều vô tác dụng, tôi vẫn lạnh đến cứng cả người.
Cuối cùng cũng tắm xong, tôi vội vội vàng vàng lau khô đầu tóc người ngợm, cuống cuồng vơ quần áo mặc vào.
Lúc mở cửa nhà tắm, phát hiện thế giới bên ngoài vẫn còn tồn tại, tôi không khỏi thầm thấy mừng vui: còn sống thật tốt xiết bao.
Về phòng ngủ mới phát giác ra giọng tôi bỗng trở nên cao vút, giờ có hát bài Nguyệt Cầm của Trịnh Di chắc cũng không thành vấn đề.
Tới lúc đầu óc tỉnh táo, ngón tay có thể hoạt động bình thường thì cũng khoảng 11 giờ rồi.
Tôi bật máy tính, lên mạng lượn lờ. Số người vẫn còn trên mạng rất ít, chắc đều đã ra ngoài.
Quanh quanh được nửa tiếng đồng hồ tôi bắt đầu thấy chán, đang định thoát khỏi mạng thì vừa khéo lại gặp Người đẹp số 6.
“Ồ, Tú Cầu.” Người đẹp số 6 gửi tin nhắn cho tôi trước.
“Ừ. Người đẹp số 6.”
“Bạn không ra ngoài đón năm mới à?”
“Ừ. Bạn cũng không định ra ngoài đón năm mới à?”
“Mình không đón năm mới. Đằng nào thì mỗi một năm đến trong sự hoan nghênh nhiệt liệt, cuối cùng vẫn phải tiễn ra đi.”
“Thật sao?”
“Đối với những sinh vật bậc cao khác trong vũ trụ, có lẽ tuổi thọ của họ phải tính bằng nghìn năm. Bởi vậy, khi nhân loại hưng phấn đến phát cuồng vì năm mới đến, chắc hẳn họ cảm thấy kỳ lạ lắm.”
“Thì ra là vậy.”
“Một số côn trùng còn đón cả ngày mới cơ, vì sinh mệnh của chúng chỉ kéo dài ba tháng. Mỗi khi một ngày sắp đến, chúng cũng đếm ngược, giống như con người vậy. Số lần đón ngày mới trong đời chúng, cũng tương đương với số lần đón năm mới của con người.”
“Nói như bạn thì một số loài côn trùng thậm chí còn đón giờ mới nữa cơ, vì chúng chỉ sống được có ba ngày thôi.”
“Bạn nói đúng rồi đấy.”
“Người đẹp số 6.”
“Ừ. Tú Cầu.”
“Đến giờ bạn vẫn sợ cái nồi à?”
“Đúng thế. J”
“Tại sao bạn không đi đón nă