XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cách Vách Đừng Nhìn Trộm

Cách Vách Đừng Nhìn Trộm

Tác giả: sandy_nguyen203

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341314

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1314 lượt.

ìn thấy Tô Mộc đi cùng người khác, còn là phụ nữ, chẳng lẽ là bạn gái à ?






Bao Dưỡng! Giả Sao?
Âm nhạc trong máy tính từ kích động ‘DNA’ xong biến thành ‘Hai tuyền ánh tháng’, Thuần Tưởng rụt lại hai chân trên ghế sofa, uống một chút sữa tươi, trong miệng có chút khổ sở, trong lòng thê lương vô hạn.
Phi, cô thê lương cái cọng lông đầu ấy.
Sắc mặt Thuần Tưởng hơi chìm xuống một chút, kéo lấy cái áo ôm vào ngực, bắt đầu chà đạp.
Nói thật, cô không biết có phải bản thân tiếp xúc nhiều cùng tên bác sĩ biến thái kia, cảm giác mình cũng thay đổi không, lúc này, cô cảm giác như mình không chỗ nương tựa, cảm giác bị vứt bỏ.
Nếu có một ngày, Tô Mộc ôn nhu lại hoà ái đến trước mặt cô nói: “Hàng xóm dễ thương của tôi…”
Balabala……, cô nhất định sẽ không chút do dự nghĩ rằng hôm nay anh ta uống nhầm thuốc chứ không phải thật lòng thích cô.
Đương nhiên, cô cũng không cần anh ta thích cô, Thuần Tưởng hiểu, tên Tô Mộc kia từng có thời gian đi đi về về cùng cô, nhưng rất hiển nhiên, tâm trạng chán ghét từ lúc ban đầu cũng không giảm đi phần nào.
Cô thật sự rất khó chịu, Thuần Tưởng tự nhận mình đã cố gắng lắm rồi, nhưng anh ta vẫn không thể nào mà không ghét cô nữa sao?
Đúng vậy, vốn còn nghĩ sẽ tiếp tục phát triển, ít nhất quan hệ của hai người không còn như lúc trước, nhưng ngày hôm qua kỳ lạ…
Này! Rốt cuộc đó là cái thái độ gì chứ!
Không ăn thì không ăn, chết tiệt, anh ta nghĩ cô đang nịnh bợ anh ta sao?
Thuần Tưởng mất hứng đá cái đệm bên cạnh một cước, “phanh” một tiếng, vừa lúc trúng ngay ly sữa trên bàn …
“A a a a…” Thuần Tưởng luống cuống tay chân dọn dẹp, rơi lệ cảm thán, quả là tên xui xẻo, vừa nghĩ đến là không có chuyện hay.
Cô chống nạnh, nhìn dấu vết còn giữ lại trên ghế sofa, âm thầm than thở.
Nhìn đồng hồ treo tường, đã không còn sớm, đến lúc ăn cơm tối rồi.
Kết quả…
Trải qua sự quan sát của Thuần Tưởng, suốt thời gian cơm tối Tô đại thiếu gia cũng không về nhà, nhất định là vì có giai nhân.
Cô thở dài một tiếng, lại theo thói quen nhìn đồng hồ, kim chỉ giờ cùng kim chỉ phút vừa lúc thành góc 90 độ, chứng tỏ nó đang nói cho cô biết, lúc này – giờ Bắc kinh, là chín giờ ba mươi.
Thuần Tưởng hưng phấn làm đồ ăn, rồi buồn bực rầu rĩ ăn cơm, ngay cả cô cũng không hiểu mình đang buồn bực cái gì, cô cảm giác cô cũng giống tên kia rồi, biến hoá rất nhanh chóng, từ hưng phấn sang rầu rĩ một cách tự nhiên.
Dù sao thì làm gì cũng mất hứng. Ăn cơm cũng không có vị gì, xem ti vi thì nhàm chán, cô lại không muốn lên mạng. Nói trắng ra là không muốn làm gì cả.
Rốt cục, ngoài cửa cũng truyền về tiếng bước chân.
Về rồi à?! Thuần Tưởng thật sự rất muốn phỉ nhổ mình, cô đang chờ cái gì cơ chứ?
Lặng lẽ mở cửa ra, Thuần Tưởng căng tròn hai mắt, len lén nhìn ra ngoài, quả bất kỳ nhiên, ngoài cửa xuất hiện hai bóng dáng…
Tại sao lại có hai người!!!!
Tay Thuần Tưởng đang giữ chốt cửa run lên, trong lòng âm thầm nhắc, Tô Mộc a Tô Mộc, đúng là làm người không thể nhìn bề ngoài, bình thường mi không lên tiếng ai cũng nghĩ mi là chính nhân quân tử… Nhất định một lúc nào đó, ta sẽ vạch trần mi ra…
Cái gì? Không phải muốn đi vào chứ?
Tim Thuần Tưởng đột nhiên nhảy lên, gương mặt ửng đỏ, hai gò má nóng ran, cô nín hơi nhìn lén vào bên trong.
Thật ra chỉ có cô là nghĩ mình làm chuyện này thần không biết quỷ không hay thôi, từ khi mới đi lên, Tô Mộc đã sớm nhìn thấy cánh cửa khép hờ cùng ánh mắt tò mò soi mói của cô rồi.
Tên ngu ngốc kia đang làm gì vậy? Tô Mộc chợt nhíu mày, nhưng không nói gì, tiếp tục quay đầu nói chuyện với người trước mặt.
“Bây giờ con ở bên ngoài một mình… Mọi chuyện đều phải cẩn thận một chút, có chuyện gì không nên hay thì trở về tìm mọi người, dù sao con cũng là họ Tô…”Lăng Diêu thở dài một tiếng, chậm rãi nói.
“Được rồi, dì không cần nói nữa, những điều dì muốn nói con đều hiểu cả, nếu trong nhà có chuyện gì xảy ra thì cũng đừng gạt con.” Tô Mộc nhàn nhạt cười.
“Nói cho cùng, con vẫn không muốn trở về nhà?” Lăng Diêu không quanh co lòng vòng, trực tiếp hỏi.
“Dì Lăng, sao dì cứ nhất quyết ép con về chứ? Trong nhà có Tô Thần và Tô Viễn là được rồi. Đừng phiền toái thì hơn. Dù sao con cũng đã trưởng thành, đừng nói là con, một đứa bé mười tám tuổi rời khỏi nhà sống một mình cũng là chuyện rất bình thường mà. Không phải con vẫn sống rất tốt sao? Mọi người đừng quá lo lắng.” Tô Mộc vẫn từ chối.
Lăng Diêu hỏi nữa: “Tại sao con lại k