XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cách Vách Đừng Nhìn Trộm

Cách Vách Đừng Nhìn Trộm

Tác giả: sandy_nguyen203

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341315

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1315 lượt.

hông chịu tha thứ cho cha con chứ? Hai cha con làm gì có chuyện thù dai nhau… Hay là con với dì…”
“Không thể nào mà, dì Lăng, xin dì đừng suy nghĩ lung tung.” Tô Mộc nghiêm chỉnh tiếp tục nói: “Thứ nhất, chuyện giữa con và cha, không phải là thù hằn gì mà là tính cách không hợp, tính tình con kỳ quái, ba cũng như vậy. Con không về nhà cũng là tránh để xung đột với ông ấy, còn nữa, dì Lăng… con đã quen gọi dì là dì rồi, không thể thay đổi, dù sao cũng đã hai mươi năm, không phải con đã sớm xem dì như mẹ con rồi sao? …Những chuyện đó dì đừng suy nghĩ nhiều thì tốt hơn.”
Lăng Diêu gật đầu, biết rõ tính tình của cậu bé này kỳ quái, dù sao cũng là anh cả trong nhà, người một nhà thì làm sao mà thù dai được. “Vậy khi nào rảnh rỗi thì dì sẽ trở về thăm con.”
“Được rồi, dì mau đi đi, Tô Viễn còn đứng ở dưới đợi dì đó.”
Có lầm lẫn không?!
Thuần Tưởng trợn to mắt nhìn người phụ nữ đang “khanh khanh ta ta” (ý nói cách gọi thân thiết) với Tô Mộc, từ khi nhìn thấy người phụ nữ này, cô liền thấy không bình thường.
Không đúng không đúng, người phụ này, khí chất thì rất tốt, bề ngoài cũng dễ nhìn, nhưng mà… Dù nhìn thế nào đi nữa, người này cũng khoảng trong tầm bốn mươi tuổi trở lên, Thuần Tưởng cau mày, chẳng lẽ Tô Mộc thích “phi công trẻ lái mái bay bà già sao?”
Nhìn vẻ mặt tràn đầy tình thương của bà ta, hoàn toàn là xem Tô Mộc như con trai. (rõ ràng là con trai người ta mà!)
Không thể nào!
Thuần Tưởng bỗng nhớ lại một câu nói đùa lúc trước của mình, một người xa hoa như Tô Mộc làm sao lại ở trong nhà trọ cũ kỹ này được, tám phần là bị bao dưỡng…
Rất khó… Hay là sự thật? Không thể nào, loại người như Tô Mộc, làm sao có thể… Nhưng cũng không phải hoàn toàn không có khả năng, tính cách Tô Mộc kỳ quặc, khó đảm bảo anh ta sẽ không làm những chuyện ngoài ý muốn. Vậy người phụ nữ là… chủ của anh, sau đó thì sao? Nguyên nhân không ở chung cùng Tô Mộc là vì – đã kết hôn?! Thật nguy hiểm! Cho nên, Tô Mộc không chỉ là tiểu bạch kiểm, mà còn là… Tiểu Tammmmmmmm!!!!!
Thuần Tưởng còn đang kết luận, tưởng tượng ra hình ảnh Tô Mộc đang quỳ xuống, rửa chân mát xa cho người đàn bà kia, thỉnh thoảng nước mắt lại tuôn rơi ào ào… Mắt thấy người đàn bà kia đã rời khỏi, không biết từ đâu, một quyết định dâng lên trong lòng Thuần Tưởng…
Mạnh mẽ mở cửa nhảy ra ngoài…
“Tô Mộc!”
Tô Mộc hơi giật mình, anh biết nha đầu này đang rình trộm nhưng không ngờ cô đột nhiên chạy đến, còn… muốn giả làm anh hùng, anh có nhìn sai không vậy?
Tô Mộc không nhanh không chậm, nhàn nhạt liếc nhìn cô: “Có gì sao?”
“Không, không, tôi… tôi chỉ là…” Thuần Tưởng đột nhiên lo lắng, giống như tiếng la “Tô Mộc” ban nãy đang vọng lại trong cổ họng cô vậy.
Thuần Tưởng cúi đầu, thắt ngón tay: “Người vừa rồi… người vừa rồi…”
“A? Người vừa rồi?” Tô Mộc nghiêng mặt, nghi vấn hỏi.
“Thật ra, anh nói đi… Cái đó, tôi đã nói với anh, người như anh không cần bao dưỡng cũng có thể sống được mà… Anh nghĩ đi, anh đâu nhất thiết phải dùng khuôn mặt để chạy Mercedes-Benz, Rolls-Royce gì đó… Thật ra Cherry QQ (là một dòng xe hơi) cũng là một phương tiện giao thông, anh cũng có thể coi nó như chiếc xe, thật đấy, Mercedes-Benz, QQ đều có thể chạy xe trên đường, nó cũng tốt mà.”
Tô Mộc mặc dù không hiểu cô đang nói gì, nhưng trực giác làm gân xanh trên mặt anh nổi cả lên: “Cô đang nói cái quái gì vậy? Tôi cưỡi xe đạp hay đi xe BMW thì liên quan gì đến cô?”
“Không phải là, ý của tôi là…” Thuần Tưởng hắng giọng, châm chước dùng từ: “Anh đó, đừng làm những chuyện đó nữa, dù sao thì cũng rất mờ ám.”






Dĩ nhiên, Đây… Không Phải Sự Thật Sao?






Nín Thở! Hậu Quả Thuần Tưởng Tức Giận…
Vẻ mặt Tô Mộc bị cô đánh bại, thật sự anh không biết hình dung não bộ của nha đầu này là thế nào: “Cô nghĩ tôi là cái gì? Tiểu bạch kiểm? Ăn cơm nhão? Thật không biết có nên cảm ơn cô không, đã cho tôi tư cách này… Cần phải đánh cô một trận thật tốt để cái đầu óc này thông suốt một chút!”
“Tôi… Tôi nói sai chỗ nào chứ! Anh mới là người cần thông suốt, tôi cần gì phải thông suốt chứ! Không phải tôi nói đạo lý với anh, chỉ là muốn cho anh biết, trên đời này có rất nhiều loại phụ nữ, không cần phải lựa chọn làm tiểu tam như thế…”
“Câm mồm!” Tô Mộc trầm giọng, trợn mắt nhìn Thuần Tưởng.
Thuần Tưởng mím môi, nhìn sắc mặt anh như vậy, cô biết mình đã nói sai rồi, lập tức im miệng lại.
Thuần Tư