Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cách Vách Đừng Nhìn Trộm

Cách Vách Đừng Nhìn Trộm

Tác giả: sandy_nguyen203

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341310

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1310 lượt.

a yên tâm thôi mà.” Viên Hiểu Phong tức giận đẩy Thuần Tưởng ra, xoay người sang chỗ khác: “Được rồi, tôi đi thay quần áo, cô cũng nhanh lên một chút đi…”
Thuần Tưởng bĩu môi, thật sự không biết nên tỏ nét mặt như thế nào cho phải, thật không biết họ Tô này trừ gương mặt dễ nhìn một chút thì có chỗ nào hấp dẫn đến như vậy, chỉ có tính cách kỳ quặc thôi cô đã chịu không nổi rồi, thật không biết bọn họ nghĩ như thế nào.
Len lén nhìn phía Viên Hiểu Phong bỏ đi, tâm trạng của Thuần Tưởng đột nhiên trở nên kỳ lạ, không biết phải hình dung như thế nào, chỉ hy vọng không phức tạp như cô nghĩ là được rồi.
***
Buổi tối, vì ở lại làm thêm nên Thuần Tưởng thuận lợi không cần chạm mặt với Tô Mộc nữa.
Cô khẽ thở dài, có lẽ chọn cách không đối mặt với họ Tô kỳ quặc kia thì lại thoải mái hơn.
“Dì, dì…”
Thuần Tưởng đang thong thả lắc lư về nhà, đang đi đường, đột nhiên cảm thấy ống quần bị thứ gì kéo lại, sau đó là một giọng nói yếu ớt truyền vào tai.
“Dì…”
Đó là một giọng trẻ con non nớt, Thuần Tưởng theo giọng nói cúi đầu nhìn xuống, là một đứa bé trai gầy tong teo, mặc quần áo màu trắng, cổ áo, ống tay áo đều bẩn hết, song hai tay gắt gao đan chung một chỗ, thứ trong ngực nó co rúm lại, là một chú chó lông xù.
“Không phải là dì! Là chị.” Thuần Tưởng có chút so đo, bĩu môi sửa lại.
“Vâng… chị, chị, chị giữ cái này được không?” Cậu bé đưa chú chó đến trước mặt Thuần Tưởng.
“Hửm?!” Thuần Tưởng nhíu mi, cảnh giác lui về sau một bước, đưa tay sờ sờ đầu đứa bé kia: “Bạn nhỏ, có phải không tìm được đường về nhà không? Chị dẫn em đến đồn cảnh sát nha?”
“Không phải, em muốn tìm người giữ nó.” Cậu bé vừa nghe vậy lập tức lắc đầu, đính chính lại lời nói của mình.
“Vậy không bằng chị cho em tiền, lấy tiền đi mua thức ăn cho nó đi.” Thuần Tưởng suy nghĩ một chút, móc tờ năm ngàn đưa ra trước mặt đứa bé: “Đi mua cái chân giò hun khói cho nó ăn đi.”
Đứa bé vẫn cố chấp lắc đầu: “Em không lấy tiền, chỉ cần chị nhận nuôi nó là được rồi.”
Thuần Tưởng nhún vai, bất đắc dĩ nhìn đứa bé, có lầm không? Rốt cuộc cô bị ai ếm bùa vậy? Sao ngay cả đứa bé này cũng làm phiền cô chứ?
Nhấc chân, cô định rời khỏi thì đứa bé kia lại chồm lên kéo tay áo cô: “Chị, chị, đừng đi, xin chị đấy… nó nhỏ như vậy… chị hãy chăm sóc nó đi!”
“Tại sao nhất định phải là chị? Chị không biết em, tại sao phải nuôi chó giúp em? Bạn nhỏ, đừng như vậy được không? Không được tìm rắc rối cho người lớn…” Thuần Tưởng nhíu mày, thấm thía nói.
“Chị cũng thấy nó phiền toái sao?” Vẻ mặt đứa bé đột nhiên ảm đạm, đôi mắt bồ câu mất đi thần thái vốn có, lông mi rũ xuống. “Em còn nghĩ… chị là một người tốt…”
Thuần Tưởng sửng sốt một chút, câu cuối cùng của cậu bé làm cô thấy không đành lòng.
“Giúp em nuôi nó đi, em van chị mà.” Cậu bé cắn môi, cố gắng cầu xin cô: “Thật mà, nó rất biết điều, rất nghe lời, lại ăn ít, rất hiểu tính người, rất biết trật tự…”
Nhà bên cạnh có người thích sạch sẽ, cô làm sao mà nuôi chó, huống chi… Chỉ sợ chị họ cho cô thuê nhà cũng không đồng ý. Trong thoáng chốc, Thuần Tưởng bỏ quên một chi tiết nho nhỏ, đó là không biết từ lúc nào, cô đã chú trọng đến suy nghĩ của Tô Mộc.






Ban Tên Ư? Một Đồng Tiền Đi!
Ôm chú chó màu trắng trong tay, Thuần Tưởng bất đắc dĩ than thở, không biết có phải dạo này đầu óc cô không bình thường không, tự nhiên lại rước phiền toái này về.
Đứng trước cửa nhà mình, lúc này Thuần Tưởng hiển nhiên không còn lựa chọn nữa, nhưng cô vẫn có một chút do dự.
Do dự không biết có nên ôm vật nhỏ này vào trong không, rõ ràng, vật nhỏ cô đang ôm trong tay là một thứ rất phiền phức, đại phiền phức.
Cô vốn không phải loại người nhàn hạ thoải mái, nuôi con chó con mèo chơi chơi, huống chi Thuần Tưởng tự nhận cô vẫn đang trong giai đoạn xây dựng sự nghiệp, làm gì mà có thời gian trông nom nó.
Hừ, gặp ma cũng không đáng sợ bằng gặp anh, Thuần Tưởng thầm nói trong lòng, mặc dù âm thầm sợ hãi trong lòng như chúng ta thấy thật sự, vô cùng, rất không có đạo lý, nhưng bạn Thuần Tưởng của chúng ta chính là như vậy, chỉ biết sợ hãi mà không dám phản kháng.
Cô hít sâu một hơi, hắng giọng, xoay người lại: “Không có ma quỷ gì cả, như vậy cũng bị anh hù chết rồi. Ôi thôi, chết tôi rồi!”
Tô Mộc nghe Thuần Tưởng oán hận, cẩn thận nhìn cô từ trên xuống dưới, phát hiện lớp lông trăng trắng trong lòng cô, cười hỏi: “Là con chó hay con me