Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341522
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1522 lượt.
như vậy cũng không thể loại bỏ khả năng là hắn âm thầm sắp xếp ngươi tham gia cuộc thi lần này. Đã như vậy, ta và ngươi cùng nhau tham gia." Giọng nói của Loan Nguyệt có chút mệt mỏi.
Thiên Thiên lo lắng nhìn nàng một cái, phiền não nói: "Căn bản ta không biết hát bài hát nào. . . . . ."
"Ta dạy cho ngươi." Loan Nguyệt đưa tay vỗ vỗ vai của nàng, tiếp tục, "Các cô gái Miêu Cương luôn luôn táo bạo, mặc dù từ nhỏ ta sống ở trong dược liệu, nhưng cũng học không ít bài hát. Hiện tại ta liền dạy ngươi, ngày mai ngươi cũng ứng phó tốt một chút."
Thiên Thiên vội vàng gật đầu đồng ý, dựng thẳng tai nghe Loan Nguyệt từ từ ngâm nga bài hát.
Loan Nguyệt nhẹ giọng hát, Thiên Thiên nhìn nàng, có chút sững sờ, giọng nói của cô là hoàn toàn không có ngũ âm, thế nhưng cũng có thể hát ra tiếng hát hay như vậy. . . . . . Nhìn Loan Nguyệt ở trong thân thể của mình làm những chuyện mà trước đây mình chưa bao giờ từng làm, loại cảm giác này, rất kỳ diệu. . . . . .
Loan Nguyệt dạy Thiên Thiên hát không biết bao nhiêu lần, thời gian bất tri bất giác từ xế chiều đến hoàng hôn, lại từ hoàng hôn đến ban đêm, thời gian yên lặng không một tiếng động trôi qua như vậy, ngày hôm sau, nắng gắt như lửa, cả tòa Vu thành càng thêm tràn ngập trong không khí hăng hái, dù sao Tần Hoài quán chọn ca cơ là chuyện mọi người đều biết.
Buổi tối Thiên Thiên ngủ không được ngon giấc, chỉ sợ hôm nay xảy ra điều gì không may, chọc cho Ninh Ngọc không vui. Nhìn Loan Nguyệt và Ly Hoan tâm trạng khá tốt, một bộ dáng bình tĩnh.
"Ngươi. . . . . . Không khẩn trương?" Thiên Thiên không thể lý giải đến tột cùng Ly Hoan nghĩ gì, theo lý thuyết, một người nam tử bình thường sẽ không muốn làm ca cơ, lúc ghi danh, trong đội hình cũng chỉ có một nam tử là hắn. Nhưng mà như đã nói qua, một nam nhân có thể giả gái lên giường hoan ái với nam nhân khác, quả thật không nằm trong phạm vi "Nam tử bình thường".
Nghĩ như vậy, Thiên Thiên bình tĩnh lại.
Quả nhiên, nghe Ly Hoan cười nhạo một tiếng: "Cuộc tranh tài cỏn con này, thế nào làm khó được tiểu sinh ta? Tiểu sinh ta trời sinh giọng hát tốt, tùy tiện hát mấy câu cũng đủ để mọi người giật mình, chỉ là chuyện nhỏ, có gì mà phải khẩn trương."
Thiên Thiên yên lặng, quả nhiên, căn bản hắn không nằm trong phạm vi "Nam tử bình thường" này!
Mặt Loan Nguyệt không chút thay đổi bước ra nhà trọ, Thiên Thiên và Ly Hoan sải bước đuổi theo. Hôm nay cách ăn mặc của Loan Nguyệt rất thanh cao, trang phục màu vàng hết sức xinh đẹp, má hồng nhàn nhạt mềm mại mười phần, thật khiến cho người khác không dời mắt được. So sánh với Loan Nguyệt, Thiên Thiên khiêm tốn hơn rất nhiều, nàng mặc một bộ quần áo phổ biến màu xanh nhạt, kiểu tóc đơn giản, nhưng thân thể Loan Nguyệt rất đẹp, cho nên nhìn cũng có phần vui tai vui mắt. Về phần Ly Hoan, cuối cùng cũng chịu tháo đám lông màu đen trên cằm xuống, khôi phục gương mặt trắng noãn tự nhiên, có mấy phần tư vị thư sinh. Chỉ là giữa mặt lại truyền ra vẻ mặt làm cho người khác rợn cả tóc gáy, khiến Thiên Thiên nổi một trận da gà.
Ly Hoan đi bên cạnh Loan Nguyệt, không khỏi cảm khái: "Thiên Thiên, nàng thật là đẹp!"
Loan Nguyệt không thèm quan tâm đến lời nói của hắn, kéo Thiên Thiên đi đến Tần Hoài quán.
Tần Hoài quán vẫn khí phách như vậy, cửa chính thẳng tắp mở rộng, ba người còn chưa đi vào, đã thấy trong quán đầy ắp cả người. Lúc này có các cô gái son phấn dày đặc hoặc mát mẻ động lòng người đều an tĩnh đứng ở nội đường, khe khẽ bàn luận. Thiên Thiên và Loan Nguyệt tiến lên, đứng ở trong góc nhỏ trầm mặc không nói, sau lưng trên mặt Ly Hoan có chút không kiên nhẫn, không chút để ý nhìn xung quanh.
Nhưng vào lúc này, một bà lão từ bên trong từ từ đi ra, chính là người lần trước Thiên Thiên và Loan Nguyệt đã gặp mặt, chỉ thấy mặt bà đầy nụ cười ra đón, lớn tiếng nói với mọi người: "Nếu tất cả mọi người đã đến đủ, vậy cuộc tranh tài bắt đầu. Mọi người theo thứ tự sắp xếp trên giấy báo danh lúc trước từng người vào. Lão bà này sẽ cùng các ca cơ lớn nhỏ bên trong Tần Hoài quán làm bình phẩm, nhất định sẽ không có chút thiên vị, điều này, kính xin mọi người yên tâm."
Dứt lời, bà xoay người trở về hậu viện.
Mọi người trong đại sảnh nổ oanh, rối rít thảo luận mình có thể được Tần Hoài quán chọn trúng hay không. Phần lớn người đến tranh tài đều là các tiểu thư khuê các được cưng chiều có gia cảnh sa sút, thường ngày có chút kiêu ngạo, nơi nào sẽ nguyện ý đi múa hát, nói chung chỉ có Tần Hoài quán, mới là chỗ thích hợp nhất với các nàng.
Bởi vì Thiên Thiên Loan Nguyệt Ly Hoan đều là buổi chiều bắt đầu so tài, vì vậy lúc này vô cùng rãnh rỗi xem các cô gái căng thẳng lo âu, bên tai không ngừng vang lên từng tiếng thở gấp gáp.
Nghe thấy lời ấy, Ly Hoan mở mắt ra, trong nháy mắt ngẩng đầu ưỡn ngực từ từ đi vào. Trước khi hắn biến mất, hắn còn quay đầu ném một cái ánh mắt về phía Loan Nguyệt và Thiên Thiên, lộ ra mấy phần kỳ lạ và khó hiểu. Thiên Thiên nhìn bóng dáng hắn đi vào, đột nhiên