Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
ột cái, thật sự có thể để cho hắn thích nàng nhiều năm như vậy sao?
Nàng không biết, chỉ là, loại cảm giác này, để cho nàng cảm thấy rất kỳ diệu, thì ra là Ninh Ngọc đã từng là một người thiếu niên xấu xí như vậy, bị người ghét bỏ, bị người chán ghét, không người nào nguyện ý đến gần hắn, lúc đó hắn có cảm thấy cô đơn hay không? Hay là nói, hắn đã sớm thành thói quen với phản ứng mọi người, đã sớm thờ ơ nhìn thế gian? Nửa đêm không người là lúc hắn sẽ cảm thấy rét lạnh ba phần, tim của hắn có phải hay không đã, cứng rắn như bàn thạch. . . . . .
"Tiểu Ngọc Nhi, ngươi có biết lúc ta phát hiện Tứ Ản này sẽ khiến ta càng ngày càng trở nên giống như nữ nhân, trong lòng ta có bao nhiêu sợ. Ta sợ ta thật sự sẽ biến thành bộ dáng của nữ nhân, thích làm nũng, thích vểnh ngón út lên, thậm chí, sẽ thích nam nhân. . . . . ." Cảm xúc Ly Hoan rất sầu não, "Lúc ấy ta đã tu luyện tứ ẩn hơn phân nửa, dấu vết nữ nhân trên người càng ngày càng nặng, thậm chí về sau lại, thấy nam tử tuấn tú chút còn có thể lên tiếng đùa giỡn. . . . . . Rốt cuộc ta nhanh chóng buông tha tu luyện, ta muốn làm nam nhân bình thường, ta muốn thích nữ nhân, ta vốn thích nữ nhân mà! Cho nên ta mới đè Tứ Ẩn ở phía dưới tủ sách, mượn cơ hội đánh cuộc với ngươi, rời khỏi Ninh phủ, ra ngoài giải sầu."
Hắn đem mặt chôn ở trong cánh tay, gục xuống bàn, giọng nói thật thấp, nghe rất đè nén.
Thẩm Thiên Thiên thở dài, đưa tay vỗ vỗ trên lung hắn: "Đều đã trôi qua rồi, đừng nói nữa."
Ly Hoan ngẩng đầu lên, nghiêm mặt nói: "Tiểu Ngọc Nhi, xem như ngươi thích nàng đi nữa, cũng trước hết tạm thời buông tha, đợi đến lúc ngươi đã luyện thành Tuyệt Ẩn, ta lại mang nàng trở về gặp ngươi, được không?"
Thiên Thiên rối rắm, lại không nói cái gì Tuyệt Ẩn hay không Tuyệt Ẩn, hiện tại ở trong cơ thể Ninh Ngọc là mình, nơi nào biết tu luyện võ công thế nào?
"Cái này. . . . . ." Thiên Thiên cà lăm rồi.
"Ngươi đã không quyết định được, ta giúp ngươi quyết định. Tối nay ta liền dẫn nàng ta rời đi." Có lẽ như Ly Hoan đã hạ quyết tâm.
Thiên Thiên đang muốn phản bác, cửa phòng, lại bỗng chốc bị đẩy ra, Thiên Thiên và Ly Hoan đồng loạt quay đầu lại, chỉ thấy "Thiên Thiên" xuất hiện ở cửa, biểu hiện trên mặt quá mức lạnh lùng, nhìn Ly Hoan trầm giọng nói: "Không nhọc phí tâm."
Dứt lời, vào phòng đưa tay bắt được tay Thiên Thiên, liền lôi kéo nàng rời đi phòng của Ly Hoan.
Trên mặt Ninh Ngọc lạnh lùng, động tác trên tay cũng rất thô lỗ, kéo tay Thiên Thiên trực tiếp trở về trong phòng, sau khi vào cửa liền khóa trái cửa.
Thiên Thiên không hiểu chuyện gì làm Ninh Ngọc tức giận như vậy, nhìn hắn trầm mặc bên cạnh có chút không biết làm sao, không thể làm gì khác hơn là nhỏ giọng hỏi: "Ngươi tức giận sao?"
Ninh Ngọc đi tới trước mặt nàng, ngẩng đầu nhìn nàng, ánh mắt vẫn lạnh đến đáng sợ, hỏi ngược lại: "Vì sao phải đến phòng Ly Hoan?"
"Hả?" Thiên Thiên sững sờ, ngay sau đó phản ứng kịp, giải thích, "Bởi vì, bởi vì hắn nói có chuyện quan trọng bàn bạc. . . . . ."
"Hừ." Ninh Ngọc nhếch miệng lên thành một đường cong, giận quá thành cười, "Có phải để hắn dẫn ta đi hay không, liền vui mừng, hả?"
Ninh Ngọc nhíu mày, nhìn nàng, trong mắt có chút khinh bỉ: "Hoa Mãn Lâu mỗi ngày nhiều nhiệm vụ như vậy, nào có nhiều thời gian phong hoa tuyết nguyệt như vậy."
"Thì ra là lúc ta mười tuổi đã đã gặp mặt ngươi, không trách được ngươi lấy ta làm vợ, ta còn tưởng là ông trời không có mắt, chưa từng nghĩ này là do mình tạo nghiệt a, haizzz!" Thiên Thiên than thở, "Bất quá khi đó người kia xấu xí như vậy, sao ta đoán được tám năm sau ngươi sẽ trưởng thành bộ dáng này."
Trên mặt Ninh Ngọc có chút trở nên quỷ dị. . . . . .
"Còn nữa, "Thiên Thiên có chút không chịu phục, "Ban đầu lúc ta gả cho ngươi, ngươi còn ôm Loan Nguyệt tới kích thích ta!"
"Trước lúc ngươi chưa qua cửa, ‘Hàng đêm tiểu thư Thẩm gia uống rượu say mắng phu quân không phải là người ’ ... Tin đồn đã sớm truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ. Ta chỉ muốn xem một chút, sau khi lớn lên ngươi sẽ biến thành hình dáng gì, tại sao gả cho ta, ngươi lại không tình nguyện như vậy." Giọng nói Ninh Ngọc không nhanh không chậm truyền đến.
"Khụ. . . . . ." Thiên Thiên ho nhẹ một tiếng, mở to mắt, chẳng lẽ muốn nàng nói cho hắn biết, là bởi vì bóng ma hai đời trước tạo thành sao. . . . . .
"Ngươi đã không muốn gả cho ta...ta càng muốn xem thử, đến tột cùng vì sao ngươi ghét ta như vậy." Ninh Ngọc liếc nàng, "Chỉ là ta càng hiếu kỳ, vì sao ngươi phải chạy đến phòng của người làm, chẳng lẽ ta thật sự làm cho ngươi chán ghét như vậy?"
"Khụ khụ. . . . . ." Thiên Thiên càng thêm nói không ra lời, tất cả những thứ này đều là bóng ma kiếp trước, kiếp trước Ninh Ngọc quá đáng sợ, cùng với Ninh Ngọc bây giờ căn bản không có khả năng so sánh.
Nhưng mà, nếu đều là Ninh Ngọc, tại sao chênh lệch nhiều như vậy?
Trong lòng Thiên Thiên trăm điều không có lời giải đáp, đành phải len lén bỏ vấn đề này vào trong lòng, không muốn lại rối rắm.