Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341534

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.

—— có lẽ chờ thời cơ đã đến, tự nhiên sẽ hiểu.
"Còn nữa, phải chú ý Loan Nguyệt." trong miệng Ninh Ngọc có tia phòng bị, "Bất luận xảy ra chuyện gì, ngươi đều không nên nhúng tay."
Trầm ngâm một hồi lâu, Thiên Thiên vẫn đồng ý: "Tốt!" —— Loan Nguyệt, là địch không phải bạn, điểm này nàng vẫn nhớ, chỉ là không muốn nhắc tới thôi. Nhưng hiện tại ràng buộc giữa nàng ta và nàng đã biến mất, nàng thật sự không nghĩ ra còn có thứ gì đáng giá để Loan Nguyệt buông tha Mặc Phi, tìm nơi nương tựa cho mình.
Ninh Ngọc tránh ra khỏi ngực nàng, lui về phía sau hai bước, sắc mặt tiếp tục trở về âm trầm: "Phương pháp đổi linh hồn trở về."
"Đi chết." Thiên Thiên rối rắm thành thật trả lời.
"Rất tốt, "Ninh Ngọc đột nhiên lại cười, chỉ là cười đến có chút rét lạnh, "Đợi trở về Kinh Thành, ngươi và ta cùng đi nhảy xuống núi."
". . . . . . Cái gì!" Thiên Thiên có chút hóa đá.
Ninh Ngọc lạnh lùng: "Cuộc đời này ta sẽ không trải qua lần thứ hai. . . . . . quỳ thủy!" Dứt lời, mặt vô cùng thúi.
Thiên Thiên 囧 lại 囧, nhưng mà, so với nhảy núi, nàng càng muốn tiếp nhận mỗi sáng sớm cái gì kia đột nhiên / và lúc nửa đêm thường muốn / lửa đốt. . . . . . OTZ. . .
Thiên Thiên theo thói quen ôm Ninh Ngọc vào trong ngực ngủ, nàng nhìn hắn, nhắm mắt nằm ở bên cạnh mình, trong lòng có chút cảm khái.
"Ninh Ngọc . . . . . ." Thiên Thiên nhẹ nhàng kêu tên của hắn.
Ninh Ngọc tiếp tục nhắm mắt giả vờ ngủ say, ngoài miệng lại lên tiếng: "Ừ."
"Ngươi đối với mười bảy người thuộc hạ xinh đẹp kia, có ý định thân thiết hơn không?" Thiên Thiên có chút xấu hổ.
"Ừ."
"Cái gì?" Đầu tiên Thiên Thiên sững sờ, ngay sau đó giận dữ, "Ngươi có thể nào đối với các nàng động tâm?"
"Về sau, ngươi sẽ rõ." Nói xong câu đó, Ninh Ngọc liền ngủ thật say.
Ngày hôm sau, Thiên Thiên ôm Ninh Ngọc đi ra phòng, mặt Ly Hoan chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn ‘ Ninh Ngọc ’, vẻ mặt Loan Nguyệt cũng khó lường, khóe môi hơi nhếch.
Mặc dù không khí có chút quái dị, nhưng lên đường vẫn theo lẽ thường. Thiên Thiên theo thói quen ôm Ninh Ngọc, bên tai cộc cộc tiếng vó ngựa rất có quy luật.
Chỉ là, đang lúc Thiên Thiên say mê ở trong tiết tấu, xe ngựa, bỗng nhiên ngừng.
Ngoài xe ngựa, truyền đến một giọng nói kiều mị khác thường và vang dội ——"Thuộc hạ cung nghênh công tử trở về phủ!"
Thiên Thiên sững sờ, đưa tay kéo màn cửa xe ngựa, lại thấy đối diện xe ngựa, một chiếc xe ngựa to lớn siêu cấp bảnh bao rèm lụa màu đỏ đậu ở đó, lớn vô cùng, hào hoa khiến Thiên Thiên suýt nữa mở mắt không ra, bốn góc xe ngựa, mỗi một thị nữ của mình đang đứng, áo trắng tóc đen, cúi đầu đứng thẳng, trước xe ngựa ngựa lớn càng thêm uy vũ hùng tráng, con ngựa ngẩng cao đầu uy phong lẫm liệt như miệt thị con ngựa đen đối diện, bộ dáng muốn ăn đòn ngược lại có mấy phần giống như Ninh Ngọc..
Mà cô gái đứng chắp tay ở trước xe ngựa, Thiên Thiên dĩ nhiên quen thuộc, bởi vì đó chính là một trong mười bảy người tiểu thiếp của Ninh Ngọc, tên Noãn Phong.
Noãn Phong không hổ là cô gái Ninh Ngọc chọn trúng làm việc cho mình, một đôi mắt giống như biết nói, lúc này thấy Thiên Thiên đưa tay kéo rèm cửa sổ ra, liền xèo xèo phóng tia điện về phía nàng, ánh mắt vừa nhu vừa quyến rũ của nàng ta khiến Thiên Thiên có chút chống đỡ không được.
Đột nhiên Thiên Thiên có chút may mắn mình và Ninh Ngọc đổi linh hồn, cứ như vậy, những cô gái khác quyến rũ hắn, toàn bộ đều bị mình đỡ được, chẳng phải là hả hê lòng người?
Nhưng nghĩ lại, nàng lại cảm thấy có chút sầu não. Tại sao nàng muốn phí tâm phí sức giúp hắn đỡ những thứ quyến rũ này? Ngộ nhỡ ngày nào đó nàng không có ở đây, đây chẳng phải là hậu quả khó mà lường được. . . . . . ?
Nàng lắc lắc đầu, trong lòng có chút mất mác, ôm Ninh Ngọc đi xuống xe ngựa, đứng ở trước mặt Noãn Phong.
Sau lưng Ly Hoan nhìn xe ngựa to này, tấm tắc nói: "Tiểu Ngọc Nhi, ngươi ra tay cực kì hào phóng, chính là xe ngựa này quá lãng phí, ai ô ô, ngươi nói ngươi sao xuống tay được!" Một bên hắn vừa nói vừa đưa tay vuốt ve xe ngựa.
Loan Nguyệt ôm tay, đứng ở sau lưng Thiên Thiên cách đó không xa, thờ ơ lạnh nhạt xem kịch vui.
Noãn Phong cười không ngớt nhìn Thiên Thiên nói: "Công tử, thuộc hạ tới chậm, kính xin công tử trách phạt." —— trong mắt của nàng hoàn toàn không nhìn Thiên Thiên, đối với nàng Ninh Ngọc ôm trong ngực làm như không thấy.
Thiên Thiên cười khoát tay áo: "Không trách ngươi không trách ngươi, chuyện nhỏ thôi!"
Nhưng Ninh Ngọc lại nói: "Ngươi đã biết tội, vậy liền phạt ngươi giam cầm ba ngày, như thế nào?"
Noãn Phong vẫn mặt đầy nụ cười nhìn Thiên Thiên như cũ, nhìn cũng chưa từng nhìn qua Ninh Ngọc một cái.
Trán Thiên Thiên bắt đầu có mồ hôi lạnh toát ra, Ninh Ngọc mắt cũng chầm chậm híp lại.
"Ta nói mà..., ngươi không nghe được sao?" Ninh Ngọc tiếp tục.
Noãn Phong lại cười yếu ớt đối với Thiên Thiên nói: "Công tử không thích xe ngựa lay động, thuộc hạ giúp công tử trải giường chiếu." Dứt lời, xoay người đi.
"Đây là thái độ của ngươi đối với phu nhân?" Giọng nói của Ninh Ngọc, h