XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Cách Xa Ngựa Đực Tự Ta Làm Lên

Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ

Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1535 lượt.

nàng đều là sáu chữ "Không thể động tình động lòng" này, không thể động tình, càng không thể động lòng, chẳng lẽ khuôn mặt tươi cười tán tỉnh cười đùa của Ninh Ngọc đối với các cô gái xinh đẹp ở Hoa Mãn Lâu, tất cả đều là giả, đối với nàng tất cả, tất cả đều là ngụy trang!
"Tại sao, tại sao muốn lấy ta. . . . . ." Thẩm Thiên Thiên đặt mông ngồi trên băng ghế, lẩm bẩm ra tiếng.
Ly Hoan sửng sốt: "Cái gì ‘ lấy ta ’?"
Thiên Thiên không để ý tới hắn, chỉ là ngơ ngác nhìn phía trước.
"Haizz! Tiểu Ngọc Nhi, lúc ấy sư phụ để cho ngươi và ta lựa chọn bí tịch võ công riêng cho mình, ngươi chọn Tuyệt ẩn, ta chọn Tứ ẩn, có ai nghĩ rằng, tu luyện Tuyệt ẩn chẳng những muốn hủy dung, còn phải đoạn tình, tu luyện Tứ ẩn phải tự thiến, ngươi nói xem, sao chúng ta lại xui xẻo như vậy, nhận một người độc ác như vậy làm sư phụ!" Mặt Ly Hoan đầy bi thương, đem cái ghế ngồi chuyển qua bên cạnh Thiên Thiên, đặt tay lên bờ vai của hắn, tính toán cùng ‘ Ninh Ngọc ’ ôm nhau mà khóc.
Cuối cùng Thiên Thiên có chút phục hồi tinh thần lại: "Ngươi nói cái gì? . . . . . . Hủy dung?"
Ly Hoan tiếp tục thương cảm, đưa tay vuốt ve đầu Thiên Thiên, nhìn nàng giống như là đang nhìn một con rắn mất đuôi: "Tu luyện Tuyệt ẩn, tu luyện càng cao diện mạo càng xấu xí, chỉ sau khi đột phá tầng thứ năm, mới có thể khôi phục dung mạo. Ngươi có còn nhớ rõ mười sáu tuổi năm ấy, ngươi và ta cùng đi ra núi mua rượu cho sư phụ? Lúc ấy chính là ngày Thất Nguyệt thả hoa đăng, nhưng mặt của ngươi dọa người như vậy, trên mặt và cổ toàn mụn mủ, mụn mủ lớn chừng hạt đậu lồi lõm, tất cả người thấy ngươi đều tránh đi, ngay cả ngươi muốn mua hoa đăng, cũng không có người nguyện ý bán cho ngươi."
"Lúc ấy tất cả các cô nương đều vây quanh ta, cảm thấy ta rất xinh đẹp. Nhưng mà có ai biết, kì thực ngươi so với ta còn đẹp hơn nhiều." Giọng nói Ly Hoan nghe vào có mấy phần đau lòng, "Cũng không trách ngươi sẽ thích tiểu thư Thẩm gia. Nhiều cô gái tránh ngươi như vậy, chỉ có nàng ta dám đi tới bên cạnh ngươi , còn tặng ngươi một chiếc hoa đăng. Nếu mà đổi thành ta, cũng không biết vui mừng thành cái bộ dạng gì. . . . . . A, Tiểu Ngọc Nhi, ta là vì sức khoẻ của ngươi, nếu mà ngươi định sống cả đời với nàng ta, ngươi hãy nghe lời của ta, tạm thời rời đi nàng ta trước."
"——诶?" Trong nháy mắt Thiên Thiên mở to mắt, hoa đăng?
Trong đầu Thiên Thiên dùng sức nhớ lại, hoa đăng, hoa đăng. . . . . . Nàng cẩn thận nhớ lại, đột nhiên trong đầu nhanh chóng lướt qua một đoạn ngắn, trong lòng nàng ngưng tụ, nhắm mắt từ từ tập trung nhớ lại.
Linh quang thoáng qua, rốt cuộc tất cả cảnh tượng lúc ấy hiện lên rõ ràng trong đầu của Thiên Thiên.
Hôm đó chính là ngày Thất Nguyệt hoa đăng, khắp nơi đều là một mảnh cảnh đẹp phồn hoa, có điều, Thiên Thiên đang đi trên đường, đột nhiên phía trước vang lên từng trận âm thanh hít khí lạnh.
"Đây là con cái nhà ai, sao lại xấu xí như vậy!"
"Đúng vậy, đứa bé xấu xí như vậy, ta còn là lần đầu tiên nhìn thấy!"
"Oa! Thật là đáng sợ, thật là đáng sợ! Vị công tử này sao xấu xí như vậy, hù chết ta rồi!"
Từng trận âm thanh đan vào một chỗ, khiến Thiên Thiên cảm giác rất không tốt, nàng tránh khỏi tay nha hoàn, xách theo hoa đăng trên tay như một làn khói chạy về phía trước, dừng lại bên cạnh cái người‘ xấu xí ’, lẳng lặng nhìn hắn.
Hắn quả thật rất xấu, trên mặt ướt nhẹp, đầu cụp xuống, từ trong lòng đưa tay móc ra một chiếc khăn tay trắng noãn, đặt ở nơi chảy mủ trên mặt nhè nhẹ lau sạch. —— chính là bởi vì động tác này, khiến Thiên Thiên phát hiện, ngón tay của hắn quả thật cực kì đẹp đẽ, thon dài lại trắng nõn, tiết cốt rõ ràng. Ánh mắt của hắn có chút cô đơn, mặc dù vẻ mặt rất đáng sợ, lồi lõm, nhưng mà ánh mắt lại đen bóng rất đẹp tựa như ngôi sao.
Sự phát hiện này khiến Thiên Thiên cảm thấy có chút tò mò, dứt khoát chạy chậm đến bên cạnh hắn, đưa tay kéo một cái tay áo của hắn, nâng lên một khuôn mặt tươi cười sáng rỡ nói với hắn: "Cho huynh." Nói xong, đem hoa đăng trong tay đưa cho hắn.
Hắn sững sờ, nhìn nàng: "Ngươi không sợ ta sao?"
Thiên Thiên ngẩng đầu, bộ dáng phấn điêu ngọc mài rất là đáng yêu: "Không sợ, tay ca ca rất đẹp mắt!"
Hắn nhìn hai mắt của nàng, có chốc lát say mê, một lát sau mới phục hồi tinh thần lại: "Muội tên là gì?"
"Muội à, muội tên là Thẩm Thiên Thiên!" Thiên Thiên cười hắc hắc, lộ ra hai cái răng nanh, "Ca ca có thể tới tìm muội chơi, nhà muội mở cửa hiệu lương thực." Dứt lời, rất là vui vẻ quay đầu đi tìm nha hoàn của mình.
Chỉ là nàng lại không biết, khi nàng xoay người, hà bao bên hông bị hắn lén trộm đi, sau lần đó hà bao này chưa từng rời khỏi người hắn.
Lúc ấy, Thẩm Thiên Thiên mười tuổi, Ninh Ngọc mười sáu tuổi.
Nhớ lại xong, Thẩm Thiên Thiên lắc lắc đầu, nghĩ đến chính là bởi vì chuyện này, cho nên lúc đó Loan Nguyệt hỏi hắn có phải yêu Thẩm Thiên Thiên hay không, Ninh Ngọc mới có thể nói với Loan Nguyệt "Đại khái là thích" đi, có lẽ, chính Ninh Ngọc hắn cũng không thể xác định, có phải thích nàng thật vậy hay không, thời niên thiếu nàng mỉm cười m