Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341537
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1537 lượt.
. .
Nhưng mà, không đợi Thiên Thiên vẽ xong cái suy nghĩ này trong đầu, "A ——"một tiếng thét lên, đột nhiên từ trong miệng của Ly Hoan phát ra, doạ nàng sợ hết hồn.
"Tiểu Ngọc Nhi, Tiểu Ngọc Nhi! Ngươi ngươi quần của ngươi sao, tại sao lại có máu?" Ly Hoan kêu to.
Máu. . . . . . Thiên Thiên cúi đầu nhìn, quả nhiên, trên quần mình dính một vết máu lớn, nàng sững sờ, ngẩng đầu nhìn về phía sau lưng làn váy Ninh Ngọc đi ở phía trước, quả nhiên, cái mông nở ra một đóa hoa máu vô cùng đáng yêu, xem ra vải bông lúc nãy mua chất lượng không tốt lắm a. . . . . .
"Máu! Máu! Thiên Thiên, Thiên Thiên, nàng chảy máu!" Ly Hoan kinh hô như một làn khói từng bước từng bước chạy đến bên cạnh Ninh Ngọc, đưa tay một phen ôm chặt lấy bờ vai của hắn.
Mặt Ninh Ngọc càng đen hơn, âm trầm nhìn tay của hắn đặt ở trên người mình, lạnh nhạt nói: "Buông ra!"
Ly Hoan nơi nào chịu nghe lời của hắn, ngược lại đưa tay nhẹ nhàng sờ soạng trên khuôn mặt của hắn một cái, bộ mặt thương hoa tiếc ngọc nói: "Thiên Thiên , tới quỳ thủy sao có thể không nói ta biết, nàng nên sớm đi nói cho ta biết, cũng tốt hơn Ninh Ngọc kia như tảng đá cứng chân tay vụng về, nàng nhìn xem, nàng nhìn hắn xem, nàng đã nhếch nhác như vậy hắn còn tự lo đứng ở một bên sĩ diện, cũng không biết là bày cho ai xem đây!" hắn một bên nói xong, vừa đưa ngón tay chỉ về phía Thiên Thiên cách đó không xa, than tiếc nói.
Khắp khuôn mặt Thiên Thiên đều là ngượng ngùng, nơi nào lo lắng Ly Hoan múa mép khua môi nữa, hơi đỏ mặt đi tới bên cạnh Ninh Ngọc nhẹ giọng nói: "Ta...ta dẫn ngươi đi thay. . . . . ."
Ly Hoan vừa nghe, nóng nảy, trong mắt có một chút thâm trầm, phản bác: "Không được! Nam nữ hữu biệt, chuyện riêng tư như vậy, sao có thể để Tiểu Ngọc Nhi ngươi đi làm!"
Thiên Thiên còn muốn phản bác lại, lại bị Loan Nguyệt dẫn dầu đi tuốt đằng trước giành nói: "Ta là con gái, chuyện như vậy đương nhiên là để ta làm giúp nàng." Dứt lời, nàng tiến lên, đưa tay kéo tay Ninh Ngọc, liền đi về phía nơi xa.
Ai có thể nghĩ, Ninh Ngọc một phen tránh khỏi nàng.
Loan Nguyệt sững sờ, dừng bước quay đầu lại nghi ngờ nhìn nàng, lại phát hiện lúc này khí chất của "Thiên Thiên" trước mắt hoàn toàn thay đổi, cũng không còn thấy sự dịu ngoan lúc trước, ngược lại bị thay thế bởi một loại khí thế lạnh lùng nguy hiểm. —— loại khí thế này nàng thật sự là quá quen thuộc bất quá, thế gian này trừ Ninh ngọc, còn có ai có được?
Phong lưu tuấn mỹ, Ninh Ngọc Mặc Phi. Có thể đặt ở phía trước Mặc Phi, đương nhiên là có đạo lý của hắn.
Nàng liếc nhìn"Ninh Ngọc" rơi ở phía sau, quả nhiên, khí chất vốn thuộc về Ninh Ngọc một khi Ninh Ngọc rời đi thân thể, phần phong nhã tài hoa này liền biến mất trong nháy mắt không thấy, ngay cả khi bề ngoài Ninh Ngọc đẹp hơn nữa, cũng không có phần khí thế này, bất quá cũng chỉ là một tiểu bạch kiểm thôi.
Vậy mà hôm nay "Ninh Ngọc", chính là điển hình của tiểu bạch kiểm, bởi vì linh hồn ở bên trong sớm đã không phải là bản thân Ninh Ngọc, mà là —— Thiên Thiên.
Hồi tưởng lại kinh nghiệm lúc trước, nàng càng thêm có lý do tin tưởng, lúc này Ninh Ngọc và Thiên Thiên đã thay đổi linh hồn, nghĩ đến này linh hồn tráo đổi, là do hôm đó rơi xuống nước mà thành, thời điểm khi mình tỉnh lại phát hiện linh hồn mình đã trở về thân thể mình, nàng còn hạnh phúc thật lâu, chỉ là ngày hôm sau nàng liền nhận thấy được hai người Ninh Ngọc và Thiên Thiên trở nên cực kỳ mất tự nhiên. . . . . . Những dấu hiệu này, trừ trao đổi linh hồn, làm gì có giải thích nào khác nữa?
Đột nhiên dưới đáy mắt Loan Nguyệt xuất hiện tia cười khẽ, nàng từ từ đi tới bên cạnh "Ninh Ngọc", nhẹ nhàng đưa tay khoác lên nàng, —— kéo lên hai tay trên thực tế là tay Thiên Thiên.
"Phu quân, tới đây!" Ninh Ngọc nhìn thấy Loan Nguyệt khiêu khích, lúc này ánh mắt trở nên sắc bén, nhìn chằm chằm Thiên Thiên nói. Mặc dù giọng nói nghe vào lạnh lùng, nhưng vẫn có chút thận trọng, lại tựa hồ ẩn chứa một tia yếu ớt và. . . . . . ỷ lại, còn mơ hồ mang theo một tia độc chiếm bá đạo.
Có điều như đã nói qua, Ninh Ngọc đối với Thiên Thiên mở miệng một tiếng ‘ phu quân ’, ngược lại vô cùng trôi chảy, làm cho Thiên Thiên một hồi xấu hổ, nàng nhẹ nhàng tránh tay Loan Nguyệt ra, lúc này mới nghiêm mặt hơi cúi đầu, từ từ đi đến bên cạnh Ninh Ngọc, nhẹ giọng nói: "Gọi vi phu. . . . . . Làm gì?"
Ninh Ngọc nhìn nàng một cái, cất cao giọng nói: "Đưa vải cho ta."
Thiên Thiên 囧 đầy đất, tay run rẩy từ trong bao lấy ra một mảnh vải đưa cho hắn, vẻ mặt có chút đặc sắc. —— ở trước công chúng, dùng mặt mũi của ‘Thẩm Thiên Thiên’ nói ra những lời này. . . . . . Đây chính là mặt mũi của Thẩm Thiên Thiên nàng nhé!
Ninh Ngọc ưu nhã đưa tay mà tiếp nhận, mắt nhìn chằm chằm vết máu trên đùi Thiên Thiên, nhắm mắt khép hờ, đưa tay nắm miếng vải thật chặt, một thân một mình đi về phía chỗ sâu rừng rậm.
Thiên Thiên nhìn bóng lưng của hắn, trong lòng có chút lo lắng, nhưng cũng không thể làm gì, chuyện quỳ thuỷ như vậy, nàng cũng chỉ có long mà không thể giúp được gì~!
Loan Nguyệt đưa tay lôi ké