Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341531
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1531 lượt.
ởi áo ngoài của nàng, một tay kéo Thiên Thiên vào trong thùng tắm.
‘ bá ——’, trong nháy mắt bọt nước bốn phía.
Cả người Thiên Thiên đều ướt đẫm, áo lót dính thật chặt vào trên ngực, Ninh Ngọc không cho nàng cơ hội thở dốc, lúc này tiến đến dán lên Thiên Thiên, để cho thân thể mình và đối phương không hề có khe hở dính vào một nơi.
Trực giác của Thiên Thiên toàn thế giới đều chỉ còn sót lại tiếng tim mình đập, từng phát từng phát vang dội như vậy, mùi sữa trên người Ninh Ngọc bay vào lỗ mũi của mình, ngọt ngào lại quyến rũ. Thậm chí nàng có thể cảm thấy rõ ràng bộ ngực trên thân thể Ninh Ngọc, đụng vào ngực mình, mang theo tư vị quyến rũ trí mạng.
Một loạt giác quan kích thích, khiến Thiên Thiên vô cùng bất đắc dĩ phát hiện, dưới thân thể mình / lại bắt đầu bành trướng, từ từ chống đỡ ở giữa thân thể mình và Ninh Ngọc. . .
Thật chết người!
Thiên Thiên xấu hổ đến muốn đi tìm chết, nàng nhìn cũng không dám nhìn vẻ mặt Ninh Ngọc lúc này, chỉ cảm thấy tay Ninh Ngọc vòng bên eo của mình, giống như chặt lại một chút, thân thể hắn hơi ma sát khiến Thiên Thiên cảm thấy có một loại khoái cảm từ thân dưới phát sinh, để cho nàng khống chế không được khẽ rên ra tiếng.
"Đừng, đừng làm bậy. . . . . ." Giọng nói Thiên Thiên vô cùng nhỏ, cả người nàng cũng có chút run rẩy, nhẹ giọng nói ở bên tai Ninh Ngọc.
—— bởi vì nàng thật sợ, cứ như vậy nhào vào thân thể mình.
Hiện tại nàng là ‘ Ninh Ngọc ’, nhưng sớm muộn cũng có một ngày, nàng sẽ biến thành ‘ Thẩm Thiên Thiên ’ lần nữa, trở lại trong thân thể Thẩm Thiên Thiên. Nàng không thể làm chuyện có lỗi với chính mình. Coi như nàng hiện tại dù muốn thế nào, cũng không thể! Bởi vì nàng hiểu, sớm muộn mình sẽ phải hối hận.
Nhưng ai biết, Ninh Ngọc cũng không thèm để ý nàng, một đôi mắt hết sức trấn tĩnh, lúc này nhìn chằm chằm thật chặt cửa sổ.
Bởi vì, ở trong nhà làm tương phản, cửa sổ này, đột nhiên hiện lên một bóng người màu đen.
Ánh nến ở trong phòng làm nổi bật, cửa sổ này, đột nhiên hiện lên một bóng người màu đen. Có thể thấy rõ đường cong linh lung, eo thon đầy một nắm tay, bộ ngực đầy đặn. . . . . .
Ninh Ngọc mắt lạnh nhìn cái bóng trên cửa sổ, trong mắt đã hiện lên tức giận mơ hồ. Nhưng Thiên Thiên lại với một màn này không hề có bất cứ cảm giác nào, thân thể vẫn đắm chìm trong sự va chạm khó có thể tự kềm chế như cũ.
Thiên Thiên không biết mình đến tột cùng là bị gì, vì sao lại đối với thân thể mình sinh ra phản ứng lớn như vậy, lúc trước còn có thể lấy lý do là vì Ninh Ngọc tiếp xúc với nhiều nữ nhân cho nên thân thể vô cùng nhạy cảm, nhưng bây giờ nàng đã biết Ninh Ngọc căn bản cũng không có tiếp xúc với bất kỳ nữ nhân nào, như vậy lúc này thân thể thế này, nên giải thích như thế nào?
—— chẳng lẽ nàng thật sự là một người biến thái sao! !
"Chẳng lẽ ta phục vụ công tử, ngươi cũng muốn nhúng tay hay sao?" Giọng nói của Ninh Ngọc truyền đến bên tai nàng, nhưng rất rõ ràng, lời này cũng không phải nói với Thiên Thiên nàng.
"Nếu không có chuyện gì khác, trở về phòng thôi." Ninh Ngọc nghiêng đầu nhìn nàng, trong mắt hàm chứa vài tia giễu cợt, "Còn nữa, đêm khuya trời lạnh, lần sau đến, nhớ mặc thêm quần áo."
Khuôn mặt Noãn Phong đỏ lên, cuối cùng biến mất ở trước cửa sổ.
Ninh Ngọc tiến lên đóng cửa sổ lại, nhẹ giọng tự nhủ: "Ngày mai là đến Kinh Thành, cuối cùng cũng không kềm chế được tới tìm ta sao." Cũng không biết là nhớ ra cái gì đó, chân mày hắn nhíu lại.
Hắn bước trở về bên cạnh Thẩm Thiên Thiên vẫn sững sờ như cũ lần nữa, cúi đầu mắt nhìn hạ / thân nàng đã sớm nhô lên thành một túp lều, lại đến gần nàng hai bước, để cho thân thể mình dán lên hắn lần nữa, ghé vào lỗ tai hắn hít thở, sâu xa nói: "Không sợ nín hỏng thân thể sao."
Thiên Thiên hồi hồn, chợt đưa tay đẩy Thiên Thiên một cái, để cho nàng cách mình xa một chút, lồng ngực của nàng nhanh chóng phập phồng, thở hổn hển hỏi "Ta...ta đây là thế nào?"
Ninh Ngọc cười: "Thì sao, ngươi nói thế nào." Hắn đến gần nàng lần nữa, đưa tay từ từ nắm lấy hạ / thể nàng.
"A. . . . . ." Không khống chế được một tiếng khẽ rên từ trong miệng phát ra, lý trí của Thiên Thiên rời nàng đi lần nữa, cả người chỉ còn cảm giác truyền tới từ sự va chạm dưới thân.
Thiên Thiên khống chế không được, hung hăng kéo Ninh Ngọc qua, đặt ở trên vách tường, cúi đầu hung hăng hôn hắn. Mà Ninh Ngọc không có phối hợp, nhưng cũng không có đẩy nàng ra, mặc cho động tác của nàng, chỉ là cặp mắt, đã từ từ nhắm lại.
Chuyện hôn này, có thể dịu dàng như nước, cũng có thể nhiệt tình như lửa, có thể bốn cánh môi chạm nhau, cũng có thể miệng lưỡi giao nhau, tóm lại, đây là một môn nghệ thuật uyên thâm.
Đáng tiếc, còn không đợi Thiên Thiên tu hành môn nghệ thuật này nghiêm túc một lần, cửa này, lại quát một cái, bị một đạo nội lực đẩy ra.
Lúc này vào cửa, là Ly Hoan.
Chân mày hắn nhíu lại thật chặt, không nói lời gì đã tiến lên kéo cổ áo của Thiên Thiên qua, ngay sau đó đưa tay cầm thật chặt cổ tay của hắn, diện