Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
Nguyệt một tiếng lạnh nhạt, quay đầu đi.
Ly Hoan nghẹn lời, bị nàng chặn họng nói không nên lời.
Loan Nguyệt quét mắt về phía Thiên Thiên lần nữa, chỉ nói: "Ninh Ngọc, mấy ngày nay. . . . . . cảm giác, như thế nào?"
Cảm giác mấy ngày nay, dĩ nhiên là chỉ cảm giác sắm vai Ninh Ngọc mấy ngày nay.
Nếu như không phải mấy ngày nay mình có kinh nghiệm sắm vai Ninh Ngọc, sợ rằng cả đời Thiên Thiên này cũng không biết thì ra là Ninh Ngọc đã từng là một thiếu niên xấu xí như vậy, càng sẽ không nghĩ đến Ninh Ngọc luyện luyện loại tà công này mà Ninh Ngọc có bao nhiêu lực ý chí. Mà nàng, có lẽ sẽ không có cơ hội đặc biệt này, khiến cho nàng xúc động khi biết chân tướng, cái nhìn đối với Ninh Ngọc, dần dần từ chống lại, biến thành tiếp nhận, thậm chí, dường như, đã từ tiếp nhận, chậm rãi hóa thành thói quen.
Thật giống như hắn trong lúc bất tri bất giác, giống như máu thịt từ từ thấm vào trong sinh mệnh của nàng, giống như mỗi sáng sớm, chỉ cần vừa mở mắt ra, Ninh Ngọc sẽ nằm bên cạnh nàng, tựa như một đôi vợ chồng son vậy, như hình với bóng.
Tình cảm của Thiên Thiên đối với Ninh Ngọc rất khó hiểu. Trong lòng nàng có mấy phần kính sợ hắn, có mấy phần bài xích hắn, còn có mấy phần chán ghét hắn. Nhưng trong sự kính sợ bài xích và chán ghét này có xen lẫn vài tia chân tình không nói rõ được, điều này ngay cả chính nàng cũng không rõ ràng.
Có thể, ở kiếp thứ nhất nàng mới vừa nhìn thấy Ninh Ngọc thì cũng đã si mê rồi. Một nam tử tuấn tú như vậy, lại có bao nhiêu cô gái si mê, nhìn thấy hắn thì nét mặt vui cười như hoa. . . . . . Đáng tiếc bộ dáng Ninh Ngọc quá lạnh lùng tao nhã, 18 người ‘ cơ thiếp ’ mỗi người đều tuyệt sắc, Thiên Thiên muốn đến gần nửa bước cũng sợ hãi do dự, chỉ vì sợ hãi bị người phát hiện, từ đó băn khoăn lo lắng; sợ tâm tư lộ ra ngoài, dứt khoát đóng cửa không thấy.
Thiên Thiên khẽ trầm mặc, nhìn về phía Loan Nguyệt lần nữa, khóe miệng mang theo một nụ cười, nói: "Cảm giác không tệ."
"Ta thấy khí sắc của công tử rất tốt, nghĩ đến mấy ngày nay chắc là trôi qua rất vui vẻ." Loan Nguyệt cũng cười với nàng, nói tới đây, lại nghiêng đầu nhìn về phía Ninh Ngọc bên cạnh, hỏi, "Không biết Thiên Thiên cảm giác như thế nào?"
Sự ung dung thản nhiên trên mặt Ninh Ngọc dần dần tản đi, mặt không chút thay đổi nhìn Loan Nguyệt: "Ngươi muốn ta nói gì?"
Ly Hoan cười duyên, mềm mại đáng yêu nói: "Cần gì khẩn trương như vậy, ta cũng chỉ là tò mò."
Ninh Ngọc dời mắt đi, không thèm trả lời.
"Loan Nguyệt thả hắn ra. Nói yêu cầu của ngươi ra, ta đồng ý với ngươi." Thiên Thiên bước đến gần Loan Nguyệt.
Ly Hoan ở bên cạnh Thiên Thiên, muốn đưa tay kéo Thiên Thiên bên cạnh, lại bị nàng hất ra.
"Yêu cầu của ta? Chà. . . . . ." Loan Nguyệt làm bộ như suy nghĩ, "Ngày mai lập tức về đến Kinh Thành. Loan Nguyệt ta là phản đồ của Hoa Mãn Lâu, ta có ngu xuẩn hơn nữa, cũng không thể trở về để tự chui đầu vào lưới, không phải sao."
Thiên Thiên nghiêm mặt: "Ta có thể huỷ bỏ lệnh đuổi giết ngươi."
"Hứ!" Nàng ta hừ lạnh một tiếng, giễu cợt nói, "Lênh đuổi giết của Hoa Mãn Lâu vừa ra, nào có đạo lý thu hồi."
Có điều, đột nhiên, trong đầu Thiên Thiên lóe lên một tia sáng, lộ ra khúc khuỷu quanh co, —— thay vì bị hại, không bằng liều một phen!
Nghĩ như vậy, Thiên Thiên hít sâu một cái, liền ra sức phóng về phía chỗ Ninh Ngọc đang đứng, Ly Hoan ở phía sau kêu to "Tiểu Ngọc Nhi ——" , chạy đến trước mặt Ninh Ngọc, ôm chặt lấy hắn, cùng nhau nhảy xuống vách núi.
Có điều, lúc rơi xuống dưới, nàng nhanh chóng quay đầu lại, nói: "Loan Nguyệt, ngươi thật nhẫn tâm ——"
Trong bóng đêm mênh mông, những lời này vang vọng vô số lần trên núi, âm vang lặp đi lặp lại không ngừng nghỉ.
Loan Nguyệt nhìn tư thế Thiên Thiên và Ninh Ngọc nhảy xuống, khóe miệng dâng lên một nụ cười khổ: Nhẫn tâm sao?
Ly Hoan hiển nhiên là bị dọa đến choáng, thật lâu mới trở lại bình thường, giận dữ dậm chân tức giận nói: "Ôi trời! Sao Tiểu Ngọc Nhi lại làm chuyện ngu xuẩn như vậy!" Dứt lời, vội vã rẽ sang đường nhỏ xuống núi.
Loan Nguyệt xoay người, cuộc đối thoại với Ninh Ngọc từ từ hiện lên trong đầu lần nữa——
"Tìm ngươi nói chuyện, muốn ra ngoài nói chuyện chút không?" Loan Nguyệt đi vào trong phòng của Ninh Ngọc, cười yếu ớt nhìn hắn.
Ánh mắt của Ninh Ngọc có chút lạnh lùng: "Chuyện gì."
Ánh mắt của Loan Nguyệt cong lên như trăng lưỡi liềm, hỏi "Ta nên gọi ngươi là Thiên Thiên, hay là Ninh Ngọc?"
Ninh Ngọc nhìn chằm chằm Loan Nguyệt chốc lát, rốt cuộc di chuyển, đi theo nàng ra cửa.
"Công tử." Nàng nghiêng đầu, nhẹ nhàng kêu một tiếng.
Ninh Ngọc nhìn nàng: "Lúc nào thì ngươi trở nên kiểu cách như vậy."
"Ồ. . . . . . Kiểu cách, có lẽ đợi càng lâu, sẽ càng kiểu cách." Loan Nguyệt cảm khái, ngước mắt nhìn ánh sao trên bầu trời, "Vì lấy được Tứ Ẩn ta đã ở Hoa Mãn Lâu ngây người hai năm,. Đáng tiếc quỷ thần xui khiến, không lấy được Tứ Ẩn, lại đổi hồn phách với Thiên Thiên."
"Ừ." Ninh Ngọc trầm giọng đồng ý.
"Nghĩ đế