Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341518
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1518 lượt.
c lại ta quá lo lắng, nàng cứ tiếp tục ở phòng người làm đi."
Thiên Thiên như nghẹn ở cổ họng một bụng. Mà đặc biệt là nàng thích phòng người làm yên tĩnh, đều là nàng thuận miệng nói vớ vẩn. Mà trên thực tế, phòng người làm có yên tĩnh không thì không biết, ngược lại đặc biệt muỗi nhiều, vừa đến mùa hè, cả người nàng lập tức như bao lì xì, hết sức đáng thương!
Ấn tượng khắc sâu nhất là có một lần, bộ ngực của nàng bị một con muỗi đốt cho một cái bao tiền lì xì, cực kỳ ngứa, nhưng trước mặt mọi người nàng lại nào dám gãi, không thể làm gì khác hơn là không ngừng lắc lắc người dùng quần áo ma sát cho đỡ ngứa, mà một màn vừa vặn bị bà bà quét sân thấy được, còn tưởng rằng nàng bị co quắp, suýt nữa mời đại phu chẩn mạch cho nàng!
Nghĩ như vậy, Thiên Thiên hít sâu một cái, nịnh hót cười bò đến bên cạnh Ninh Ngọc, giọng nói uốn éo: "Chỉ là nể tình công tử đối xử với ta tốt như vậy, ta liền gắng gượng dọn ra khỏi phòng người làm yên tĩnh này, trở về phòng phu nhân lần nữa."
Ninh Ngọc liếc mắt nhìn nàng: "Ai cho nàng đến phòng phu nhân."
Thiên Thiên bị nghẹn đến không nói ra được một câu.
"Phòng nha hoàn trong sân của ta đang bỏ trống, nếu như nàng không để ý, liền đến ở chung viện với ta, như thế nào?" Ninh Ngọc hứng thú nhìn nàng.
Viện của Ninh Ngọc là một viện lớn độc lập, tách ra với mười bảy người thuộc hạ. Viện của Ninh Ngọc mới thực sự được xem là yên tĩnh. Trong sân còn có một rừng trúc nhỏ, gió thổi nhẹ qua, hết sức xanh biếc.
Ở cùng một chỗ với Ninh Ngọc, đây chẳng phải là bày tỏ. . . . . . Ôi trời! Thật là mắc cỡ quá đi! Thiên Thiên cười đến giống như là một đóa hoa loa kèn nở rộ, gật đầu đồng ý: "Nếu phu quân đã mở miệng, sao có đạo lí làm vợ lại dám không nghe theo."
Ninh Ngọc gật đầu một cái, ngay sau đó nhắm mắt giả vờ ngủ say.
Thiên Thiên nhìn dáng vẻ Ninh Ngọc im lặng, hai mắt nhắm chặt và đôi môi đỏ mọng mím chặt, nhìn đẹp như vậy. Trong lòng nàng có chút đắc chí, khe khẽ tựa đầu tựa trên bả vai của hắn, ghé vào lỗ tai của hắn nhẹ giọng nói: "Cám ơn ngươi, phu quân. . . . . . !"
Lông mi hẹp dài của Ninh Ngọc khẽ run lên, cũng không có mở mắt ra, mặc cho nàng tựa vào bên cạnh mình.
Theo Ly Hoan đi xe, xung quanh cũng từ từ náo nhiệt. Kinh Thành vốn là địa phương phồn hoa, mới vừa vào cửa thành, âm thanh ồn ào của khách qua đường đi qua đi lại người truyền vào bên trong xe ngựa.
Ninh Ngọc mở mắt ra, vừa định đưa tay kéo màn nhìn cảnh tượng ngoài xe ngựa, nhưng ánh mắt liếc qua nhìn Thiên Thiên đã ngủ say ở trên vai của mình, mới để lại tay xuống, thân thể cũng giữ vững thăng bằng, không nhúc nhích.
Lại qua vài canh giờ, Ly Hoan đưa tay kéo rèm cửa ra, Ly Hoan vừa muốn hưng phấn hô lên "Đến nhà rồi", nhưng lời nói sắp ra khỏi miệng lại bị Ninh Ngọc quăng cho một cái ánh mắt ngăn lại xuống.
Ninh Ngọc liếc mắt nhìn Thiên Thiên đang ngủ say, ý bảo Ly Hoan không cần nói. Ly Hoan cũng thức thời, lúc này đưa tay che miệng, gật đầu với hắn một cái, ngay sau đó đi xuống xe.
Ninh Ngọc nhẹ nhàng khom lưng ôm ngang Thiên Thiên lên, sau đó mới xuống xe ngựa.
Ninh phủ chính là Ninh phủ, cao lớn, uy nghiêm, có điều lúc này trước cửa Ninh phủ một hàng các cô gái thanh thuần hoặc xinh đẹp đang đứng, mỗi người một vẻ, có phong cách riêng, từng cô gái đều xinh đẹp như hoa. Các cô gái trong hàng mặc hoa phục không cùng màu sắc, mỗi người đều búi một kiểu tóc riêng, còn trang điểm quyến rũ.
Các cô gái từ trên xuống dưới lần lượt gạt ra, lấy tay khẽ đếm, không nhiều không ít, vừa vặn là mười bảy người. Lúc này cũng hết sức ăn ý đem ánh mắt nhìn về phía Ninh Ngọc và. . . . . . Thiên Thiên trong ngực hắn.
Ly Hoan đứng ở bên cạnh Ninh Ngọc, nhìn ánh mắt của các cô gái đều phát sáng ! Hắn mở to mắt, từ cô gái đứng đầu hàng, một đường nhảy tới cô gái cuối hàng, càng nhìn càng hưng phấn, càng nhìn càng khó kìm lòng nổi, hắn quay đầu, kích động nói với Ninh Ngọc: "Mỹ nhân nhi, ta muốn, ta muốn. . . . . . Ha ha, Mỹ nhân nhi! !"
Ánh mắt các cô gái nhìn Ly Hoan từ kinh ngạc trong nháy mắt chuyển thành ghét bỏ, đối với hành động của Ly Hoan không ngừng nhích lại gần mình biểu hiện ra chống lại, nhưng lại bởi vì ngại Ninh Ngọc ở đây, biểu hiện không tốt, lúc này sắc mặt từng người một đều rất giống như ăn phải trứng thối.
"Khà khà. . . . . . Hắc hắc. . . . . . Mỹ nhân nhi, tiền, tiền. . . . . . Đều là tiền a. . . . . . Hắc hắc. . . . . ." Ly Hoan cười khúc khích, chìm đắm trong trong thế giới của bản thân.
Ánh mắt của Ninh Ngọc nhìn hắn cũng mang theo khinh bỉ và ghét bỏ, khom lưng dặn dò mấy câu với lão quản gia đứng đợi ở một bên, liền ôm Thiên Thiên vào phủ.
Hắn trực tiếp trở về trong viện của mình, ôm Thiên Thiên, liếc nhìn căn phòng của mình, lại nhìn căn phòng nha hoàn bên cạnh, hơi ngừng lại, cuối cùng vẫn sải bước đi vào căn phòng của mình.
Căn phòng của Ninh Ngọc rất đơn giản, nhưng cái giường kia lại rất lớn đủ xa xỉ, nếu theo cách nói của Thiên Thiên, chính là "Nhìn xem loại gỗ đỏ thượng hạng được điêu khắc tinh xảo, vô cùng phù hợp phong cách khó ch