Tác giả: Khí Khan Mộc tiểu JJ
Ngày cập nhật: 03:50 22/12/2015
Lượt xem: 1341515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.
ịu của Ninh Ngọc ".
Hắn nhẹ nhàng đặt Thiên Thiên lên giường, nhìn dáng vẻ Thiên Thiên ngủ, cánh môi còn chưa hết sưng, vết rách trên cánh môi này là do mình làm ra. . . . . . Hắn nhè nhẹ đặt tay lên khóe môi nàng, phác hoạ lại hình dáng môi nàng.
Ánh mắt của Ninh Ngọc lại thâm sâu, hắn từ từ cuối đầu xuống, nhẹ nhàng hôn xuống ở trên môi của nàng một cái.
Hắn nhắm mắt, hưởng thụ thời gian hiếm có này, một màn thời niên thiếu hiện lên trong đầu hắn lần nữa, từ rõ ràng đến mông lung.
"Tiểu Ngọc Nhi ——! Tiểu Ngọc Nhi ——" lúc này, cửa viện của Ninh Ngọc lại vang lên giọng nói âm hồn bất tán.
Ninh Ngọc tức giận, đứng thẳng người, xương trên người vang lên ken két, dự định quyết một trận sống còn với Ly Hoan.
Nhưng Ly Hoan trông thấy Ninh Ngọc đen mặt ra ngoài, không có chút tự giác nào, hưng phấn nói: "Tiểu Ngọc Nhi, ta biết Hoa Mãn lâu của ngươi nhất định có thể tìm được Mỹ nhân nhi!"
Ninh Ngọc: "Cho nên?"
"Ôi trời Tiểu Ngọc Nhi của ta, cái gì cho nên hay không cho nên, ngươi cũng biết người đứng đầu Tần Hoài quán của ta bị điên đến nay chưa khỏi hẳn, cho nên ta mới trở về với ngươi, chính là vì ở chỗ của ngươi có mười bảy mỹ nhân nhi xinh đẹp như hoa, chọn đại một người làm đầu khôi của ta, giúp ta tiếp tục kiếm tiền đấy!" Cặp mắt Ly Hoan biến thành hình đồng tiền, hưng phấn tiếp tục nói, " Quả thật Hoa Mãn Lâu của ngươi không để cho ta thất vọng, nhiều Mỹ nhân nhi như vậy, hắc, chỉ cần ngươi tùy tiện chọn một cho ta, ta cũng thỏa mãn."
Khóe miệng Ninh Ngọc co quắp, hỏi ngược lại: "Cho nên đây chính là mục đích ngươi theo ta trở về?"
Ly Hoan vui vẻ: "Đó là đương nhiên! Nếu không phải vì mỹ nhân nhi, kẻ ngu mới tới Kinh Thành với ngươi! Vừa mệt nhọc lại vừa tốn tiền, ta có thể đòi cái gì tốt đấy! Mà lại còn hại chết con ngựa của ta. . . . . . Ôi! Ngựa của ta a! Mong kiếp sau ngươi còn có thể tìm được một chủ nhân tốt như ta vậy!"
Ninh Ngọc nhẹ nhàng ho khan một tiếng, quay mặt đi. Gặp lại chủ nhân như hắn vậy? —— đoán chừng con ngựa kia nên khóc rồi.
Mười bảy thuộc hạ của Ninh Ngọc quả thật các là phượng giữa loài người, bất luận ai đứng ở trong đám đông đều là tiêu điểm chú ý của mọi người. Cho nên Ly Hoan có phản ứng này cũng xem như là bình thường.
Có điều, Ly Hoan muốn, Ninh Ngọc chưa hẳn chịu.
Ly Hoan lắc lắc bả vai của Ninh Ngọc, trên mặt dâng lên nụ cười bỉ ổi: "Tiểu Ngọc Nhi, nói thế nào năm đó mười bảy hạt giống tốt này ta cũng giúp ngươi tham mưu một phần, không có công lao cũng có khổ lao, hì, ngươi hãy nhịn đau bỏ một người trong đó, ta cũng sớm chút trở về xử lý chuyện của Tần Hoài quán ta, như thế nào?"
Ninh Ngọc hừ lạnh một tiếng, không muốn để ý đến hắn, trực tiếp xoay người định trở về phòng. Có điều, mới vừa đi được ba bước, lại dừng lại, quay đầu cảnh cáo hắn ta nói: "Còn nữa, ta chưa cho phép, không được đến gần Trúc viện nửa bước ——"
Dứt lời, lúc này mới tiếp tục sải bước vào bên trong phòng, không dừng lại nữa.
*********
Theo hắn quan sát mà biết được, mười bảy mỹ nhân nhi này càng tiếp cận, thì dáng dấp càng đẹp. Cho nên, lúc này mục đích của hắn hết sức rõ ràng chạy thẳng tới tiểu viện cuối cùng ở Tiền viện, —— người đẹp nhất thì hắn xuống tay không được, vậy thì từ đoá hoa yếu nhất trong mười bảy người tiến hành tấn công là được!
Ban đêm, Ly Hoan mặc một bộ đồ đen, ẩn núp ở trên nóc phòng của cô nương này, ngừng thở, dính sát người vào mái hiên, dựng thẳng tai lắng nghe động tĩnh bên trong phòng.
Chốc lát, truyền đến tiếng nước chảy tí tách.
Chốc lát nữa, truyền đến một giọng nữ mềm mại đáng yêu giống như chim hoàng oanh: "Tiểu Tịch à, đi đổ nước tắm này đi, ta mệt rồi, đi ngủ trước."
"Dạ, cô nương."Một nha hoàn tiếp lời.
—— Nghe một chút, giọng nói này, nghe hay lắm! Làm ca khôi cho Tần Hoài quán của hắn quả thật dư xài! Mắt của Ly Hoan toả sáng, hưng phấn chép chép miệng, tiếp tục nằm ở trên nóc phòng, định tìm đúng thời cơ đi xuống dùng mê hồn hương.
Vật phẩm rời nhà đi xa cần chuẩn bị, ‘ hành tẩu giang hồ ắt không thể thiếu thứ gì’ đứng thứ nhất đó chính mê hồn hương!
Đêm càng lúc càng khuya, bốn phía càng ngày càng yên tĩnh. Nến bên trong phòng cô nương này cũng đã bị thổi tắt, hơi thở nàng ta thở ra vững vàng, xem ra, là đã ngủ say.
Ly Hoan cười gian, từ trong lòng ngực móc ra một túi bột, lại nhẹ nhàng dời một khối ngói đỏ ra, định thả một chút bột này vào trong phòng. Bởi vì mê hồn hương này cực kỳ mạnh, chỉ cần số lượng như một hạt gạo, là có thể đạt tới hiệu quả vô cùng bá đạo. Cho nên hắn không thể lãng phí!
"Ta. . . . . . Muốn ăn. . . . . . ! Ta muốn ăn! Ăn ! Ngươi!" Đột nhiên, một giọng nữ cắn răng nghiến lợi khác thường ghé vào lỗ tai hắn.
Tay Ly Hoan run một cái, rơi xuống, tất cả mê hồn hương trong tay đều bay đi ra ngoài, khiến hắn cảm thấy một trận tan lòng nát dạ, —— quá lãng phí! Mê hồn hương rất quý đó a!
Hắn quay đầu, nhìn về phía đầu sỏ gây nên, lại phát hiện cô nương vốn nên ở trong phòng ngủ lúc này lại nhắm