Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342037

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2037 lượt.

kỳ. Lam Sam kinh ngạc ngẩng đầu thấy Tống Tử Thành bên cạnh đang xoa xoa tay, gò mà biểu lộ không có gì.
- Khụ khụ, cảm ơn sếp tổng….
Anh nhếch môi, vẫn không hề nhìn cô như cũ:
- Không cần khách sáo.
Lam Sam nhìn chung quanh một lượt, nhận ra ánh mắt mọi người đều cùng một loại ý nghĩ thâm sâu, xem ra họ càng hiểu lầm triệt để hơn rồi, đối với lần này cô càng thêm đau trứng.
Chính bởi hiểu lầm đó, cơm nước xong xuôi ra về, rất nhiều người kéo bè túm tụm đi phía trước chỉ để lại mình Lam Sam và Tống Tử Thành đi phía sau và cách xa họ một khoảng.
Lam Sam định đuổi theo họ nhưng Tống Tử Thành lại có chuyện muốn nói với cô.
Tống Tử Thành nói:
- Lam Sam tôi biết Tô Lạc đã tìm cô.
Lam Sam cười ha hả:
- Sếp tổng thật thần cơ diệu toán.
Tống Tử Thành nhìn cô với khuôn mặt đầy áy náy:
- Tôi không biết cô ấy đã nói gì với cô, nhưng chung quy hy vọng cô đừng để bụng.
Lam Sam lại nhớ lại cảnh Tô Lạc túng quẫn hôm đó, thật ra cũng không cần phải để ý đến cô, hai người vốn là nước sông không phạm nước giếng. Lam Sam phất tay:
- Không có việc gí hết, sếp tổng cứ yên tâm đi tôi không thèm để ý đến cô ta đâu.
Thấy cách cô nói chuyện vô cùng bình tĩnh như vậy khiến Tống Tử Thành hơi thất vọng. Anh đã sống ba mươi năm, lần đầu tiên phải đối mặt với một sự tình mà anh không thể điều khiển được. Nhưng càng trắc trở lại càng hấp dẫn và có tính khiêu chiến, ngay từ đầu anh chỉ ôm một chút tâm lý chơi đùa, nhưng hiện nay nó đã trở thành một công việc, mà anh không thể tự chủ được trước sự hấp dẫn của cô, muốn đưa đón cô và khiêu khích cô dù đó là một quá trình gian nan và cũng mê đắm.
----***-----
Trợ lý Ngô VĂn đưa cơm tới, Kiều Phhong chỉ nhấp vài miếng liền bỏ đũa xuống không ăn, Chị gái y tá đến thăm dò lại thấy anh ủ mặt chau mày, ánh mắt ngây dại, cô thấy thật kỳ lạ:
- Đã hết sốt rồi sao trái lại tinh thần vẫn như thế chứ? Có phải có chỗ nào khó chịu không?
Kiều Phong lặng lẽ đáp:
- Tâm trạng khó chịu.
Y tá nghe nói vậy lại thấy đau lòng, nhìn về phía trợ lý, trợ lý giải thích:
- Cậu chàng này thèm ăn tiệc cơ, xin cảm ơn cô , cậu ấy không sao đâu.
Y tá lại cười cười, an ủi Kiều Phong vài câu.
Sau sự thúc giục của trợ lý, Kiều Phong một ngụm canh cũng không nuốt trôi, trợ lý không còn cách nào khác đành gọi điện cho Ngô Văn để Ngô Văn nói chuyện với Kiều Phong.
Kiều Phong để máy bên tai, nghe anh trai mình gào rít qua điện thoại:
- Kiều Phong, nếu em còn không ăn cơm, anh liền lôi con mèo mập kia ra làm thịt kho tau cho em ăn! Không tin em cứ thử xem!
Dưới quyền uy bá đạo của ông anh, Kiều Phong không còn cách nào khác hơn là ép buộc bản thân phải ăn sạch bữa trưa. Trợ lý hoàn thành nhiệm vụ thu dọn hộp cơm trống không rồi ra về. Kiều Phong xoa xoa cái bụng phình ra, lấy điện thoại lên weibo, xem một lúc, anh rốt cuộc cảm thấy càng tuyệt vọng hơn, ném điện thoại di động ra chỗ khác.
Lúc này trong phòng bệnh có thêm một cô gái, mặc đồ công sở, mái tóc xoăn gợn sóng với thân hình cao ráo. Kiều Phong mắt sáng ngời.
Nhưng không phải là Lam Sam….
Thần sắc anh lại nhanh chóng lờ mờ xuống thấp.
Cô gái đó ngẩn người. Vừa bước vào phòng bệnh lại nhìn thấy một soái ca đẹp trai đang nhìn mình chằm chằm, cô dĩ nhiên sẽ ngượng ngùng, cúi đầu rẽ sang một giường khác…
Cô còn đang vội mang cơm đến cho bạn trai mình.
Bệnh nhân giường sát cạnh Kiều Phong có bạn gái tới thăm, tinh thần rốt cuộc cũng khá hơn. Cả một buổi bị y tá lạnh nhạt, giường bên cạnh cái tên tiểu bạch kiểm lại được chăm sóc chu đáo, cùng là bệnh nhân,, tại sao giữa người với người lại có sự đối xử khác biệt đến vậy! Anh ta chẳng còn cách nào khác là nằm ngay đơ, vờ như chả thấy gì hết. Hiện tại thời khắc hãnh diện đã tới- anh đây có bạn gái, chú có không?
Để lý giải với tất cả đây là bạn gái mình, vị kia sẵn sàng há mồm bắt bạn gái đút cơm ngay trong phòng bệnh.
Cô gái kia là một người dịu dàng tốt tính, lấy đĩa rau và bát cơm uy hiếp anh, cứ bón cho anh ta một thìa cơm lại thêm một môi canh đã được thổi nguội. Anh ta ăn ngon không sao kể xiết.
Kiều Phong thấy cực kỳ chướng mắt, cực kỳ cực kỳ chướng tai gai mắt. Anh cắn răng, tay không tự chủ nắm lấy cái chăn trắng như tuyết mà xé rách.
Bệnh nhân cùng phòng đắc ý liếc Kiều Phong.
Kiều Phong lẩm bẩm:
- Người này không có tay à?
Giọng anh rất nhỏ nhưng trong phòng bệnh yên ắng nên vẫn bị nghe thấy.
Đối phương khá nóng tính , mắt quét như dao tới:
- Anh nói cái gì đấy?
Bạn gái anh ta vội đè vai anh ta lại:
- Thôi được rồi được rồi ăn đi anh.
Kiều Phong không thèm nhìn họ nữa, cúi đầu nghịch weibo tiếp. Anh quá nhàm chán nên lật đi lật lại weibo của Lam Sam. Điện thoại di động thông báo là sắp hết pin, anh lại thấy có thông báo email mới, tâm trạng hăng hái mở ra xem, cư nhiên lại là Tô Lạc.
Carina: Anh đang ở đâu?
Kiều Phong trả lời: Ở bệnh viện.
Carina: Em biết là bệnh viện, bệnh viện nào?
Kiều Phong hỏi lại: Em muốn đến đây à?
Carina: Em có thể đến được không?
Kiều P