XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1342036

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.

h của mình sao lại hở thế này, cô lôi ra xem cả nửa ngày cũng không tìm thấy cái lỗ hổng chết tiệt đó. Rơi vào đường cùng, cô tìm địa chỉ của một cửa hàng sửa chữa máy tính ngay gần đó, gọi qua.
Nhưng nhân viên sửa chữa máy tính vừa ra về, cô lại thấy trên màn hình xuất hiện thêm một con ruồi nữa, cũng ở chỗ đó, cũng to y hệt như thế, bò chậm rì rì.
Quả thật muốn điên lên mất!
Cô gọi điện cho nhân viên sửa chữa máy tính, anh ta không tới nữa:
- Cài đặt lại máy cũng không khả dụng, tôi thật hết cách, nếu quý khách lại muốn cài lại máy lần nữa tôi cũng sẽ vui vẻ cài ngay để tính tiền.
Lam Sam vốn có một ngày làm việc cuống cuồng, đến tan tầm lại bôn ba một chuyến, giờ cả người đã uể oải lắm rồi, còn đối với con ruồi đang náo loạn tâm trí này cô thật sự không còn tâm trạng nào để quan tâm đến nó nữa, liền tắt máy đi ngủ.
Ngày hôm sau là chủ nhật cô bận đến mức chân còn chẳng kịp chạm đất, nên ném luôn cái sự vụ này ra sau đầu, sau khi tan sở cô về nhà, gọi một phần thức ăn bên ngoài, sau đó theo thói quen mở máy tính. Trên màn hình là một màn đầy ruồi chi chit nhung nhúc bò, đen sì sì, con nào cũng đang di chuyển. Lam Sam cảm thấy buồn nôn, vội rút ngay nguồn điện. Cô thét lên một tiếng tê tâm liệt phế:
- Kiều! Phong!!!!!!
Hét lên xong, cô đứng nguyên trong phòng, não dường như thiếu dũng khí, cô thất thần mấy giây.
Cốc cốc cốc, có tiếng gõ cửa.
Giọng Kiều Phong vang lên bên ngoài cửa:
- Lam Sam, cô gọi gì tôi thế?
Dĩ nhiên là nghe thấy….
Lam Sam đi tới mở cửa cho anh, cô cúi đầu, ngại ngùng nhìn anh.
Kiều Phong hỏi:
- Có chuyện gì?
Cô nhỏ giọng nói:
- Cái đó, anh có thể xem giúp tôi cái máy tính không….
- Được.
Lam Sam dẫn anh vào nhà, cô một lần nữa cắm điện, khởi động máy sau đó xoay mặt đi, lấy tay che mắt lại, cô thực sự không muốn phải nhìn thấy mấy con ruồi kia. Cô giải thích với anh:
- Máy tính của tôi nhiễm virus, phần mềm diệt virus không diệt được, cài đặt lại máy cũng không ăn thua.
- Đúng vậy, máy tính của cô bị nhiễm virus, trong máy lại không có phần mềm diệt virus nên máy tính của cô không thể phân biệt được và bỏ qua nó.
- Rốt cuộc nó là loại virus gì đấy?
- Máy tính của cô tuy đã được cài lại nhưng vẫn còn lỗ hổng như cũ, chờ một chút sau khi diệt virus tôi sẽ sửa lại lỗ hổng cho cô.
- Sau này nhân viên sửa chữa có thể vá lại lỗ hổng đó.
Ánh mắt Kiều Phong vẫn nhìn chằm chằm vào màn hình, anh bình tĩnh đáp lại:
- Tôi sửa tốt hơn nhiều.
…. Quá tự tin đi!
Kiều tiểu thiên tài tự tin ngồi trước máy tĩnh gõ bùm bùm loạn xạ sau đó nói với Lam Sam:
- Cô có thể quay mặt lại rồi!
Lam Sam liền quay đầu lại, nhìn thấy màn hình sạch sẽ trước mặt, vô cùng sảng khoái. Cô vỗ vai Kiều Phong:
- Làm tốt lắm.
Kiều Phong cúi đầu, nhìn xuống bàn tay cô đang đặt trên vai anh, không hề nhúc nhích.
Lam Sam có phần xấu hổ, rút tay về xoa xoa mặt:
- Tôi, tôi rót cho anh cốc nước nhé.
Kiều Phong lại gõ bàn phím, anh vá lại lỗ hổng trong máy Lam Sam.
Lam Sam đặt cốc nước ấm trên một cái đĩa màn sang cho Kiều Phong, Kiều Phong đưa tay ra đón. Ánh mắt anh nhìn chằm chằm vào màn hình, tay nâng cái cốc. Cái cốc không cao lắm, Lam Sam vẫn đang cầm trên tay, lúc anh nâng cốc lên một ngón tay rất tự nhiên trượt qua thành cốc chậm vào tay cô.
Trái tim Lam Sam hơi khẽ run bắn lên.
Sự tiếp xúc ngắn ngủi nhanh chóng tách ra, Kiều Phong nâng chén lên nhấp một hớp, khi anh mở miệng, khóe miệng hơi cong lên, nhưng độ cong này hoàn toàn bị chiếc cốc thủy tinh che mất.
Lam Sam không kím được, khẽ xoa xoa nơi vừa bị anh chạm vào, động tác của cô giống như Tôn Ngộ Không. Kiều Phong vừa sửa vừa giả thích với cô một vài câu, nhưng qua tai
Lam Sam thì cơ bản chỉ là một đống ký tự loạn xạ, cô dựa vào âm thanh êm tai để cố kiếm thêm chút ấn tượng.
Cuối cùng đối phó xong với cái máy tính, Kiều Phong vươn vai một cái, sau đó uống cạn sạch cốc nước:
- Ngon lắm.
Lam Sam xoa cằm, ánh mắt sâu xa nhìn anh:
- Tôi có một vấn đề.s
- Vấn đề gì?
- Nếu cài lại máy thì virus phải mất chứ, vì sao lại xuất hiện tiếp?
- Có trường hợp thời điểm xuất hiện là do phần cứng bị lây, nhưng trường họp này là, -
Anh nói nói, cúi đầu không dám nhìn cô, chỉ chìa cho cô một cái đỉnh đầu đen kịt: - Bởi vì virus ở máy cô là do tôi cài vào.
- Anh….. ! – Lam Sam chống nạnh chỉ vào anh, tức giận đến nỗi ngón tay run run: - Anh có phải bị bệnh không đấy?
- Đúng vậy. – Cảm cúm vẫn chưa khỏi mà.
Lam Sam gãi đầu, cô cảm thấy không nên ầm ĩ với anh nữa, sau đó hít thật sâu, hỏi:
- Rốt cuộc là anh muốn làm gì?
Kiều Phong cúi đầu, đáp:
- Tôi sợ cô sẽ không để ý đến tôi nữa.
- …. – Một bụng đầy giận của Lam Sam bị câu nói này của Kiều Phong làm cho tiêu tan hết. Cô bê một cái ghế đến ngồi trước mặt anh, nói: - Anh ngẩng đầu lên.
Kiều Phong liền ngẩng lên nhìn cô. Không biết liệu có phải ảo giác không, cô cảm thấy sắc mặt anh trở nên nhợt nhạt hơn, khuôn mặt anh cũng gày đi không ít dù mới sau và