Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng
Tác giả: Tửu Tiểu Thất
Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342046
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2046 lượt.
hong nghĩ một chút, rồi trả lời: Ý tốt của em anh xin nhận, nhưng em thì đừng nên đến.
Tâm trạng anh hiện đang rất tồi tệ, thực sự không muốn phải ứng phó với những người không liên quan. Tô Lạc nhắn lại cho anh bằng một chuỗi im lặng tuyệt đối.
Kiều Phong lại nhớ lại chuyện ở khách sạn, anh hơi áy náy, liền nói với cô: Sự việc xảy ra lần trước anh rất xin lỗi, nếu cần bồi thường cứ nói thẳng với anh.
Carina: Việc duy nhất anh phải làm là đừng nhắc lại chuyện đó nữa.
Kiều phong: Được.
Kết thúc cuộc trò chuyện với Tô Lạc, pin điện thoại của Kiều Phong chỉ còn lại một vạch.
Anh không nháy mắt mà nhìn chằm chằm vào màn hình di động, tưởng tưởng cảnh Lam Sam sẽ gọi điện hỏi thăm tình hình của anh. Nhưng tình huống đó lại chẳng hề xuất hiện, điện thoại di động phụt tắt. Tắt thì tắt đi, anh nằm quay đơ trên giường bệnh, quay lưng về đôi tình nhân đang mặn nồng ân ái kia, nằm quay đơ!
Sau vài ngày truyền nước, Kiều Phong hoàn toàn hết sốt, bác sĩ còn khen ngợi thể chất của anh đặc biệt tốt, dặn dò anh phải cẩn thận phòng tránh đừng để phải quay lại lần thứ hai.
Kiều Phong trở lại, đưa Schrodinger về nhà. Anh không ở nhà nên không chăm sóc được con mèo mập kia, làm gì cũng không thấy an tâm. Cầm điện thoại di động, vài ba lần định gọi cho Lam Sam, cuois cùng vẫn không dám gọi. Anh đặc biệt nhớ đến thái độ không phản ứng của cô… không có phản ứng…. Anh không sao làm được. Cả ngày hôm nay cô không hề đả động đến anh, anh thấy cực kỳ khó chịu. Nếu quả thật cô sẽ không để ý nữa, anh liệu có thể chịu đựng được bao lâu?
Tính toán, lại đến giờ tan tầm cô chuẩn bị về nhà, anh sẽ tìm cô và mời cô sang ăn cơm.
Nếu cô là cái thùng cơm, vậy để cô ăn ngon miệng sẽ là cách hòa giải tốt nhất nhỉ?
Buổi tối Kiều Phong nấu một bàn ăn đều là các món Lam Sam thích. Anh tuy rằng đã hết sốt nhưng người vẫn còn yếu, nấu nhiều đồ như vậy nên đầu đầy mồ hôi.
Sau đó anh khớp thời gian xuống lầu đợi Lam Sam.
Kết quả là: Không đợi được.
Anh lại chạy sang gõ cửa nhà Lam Sam, đúng không ngoài dự đoán của anh, không có ai mở cửa. Anh tựa vào cửa nhà cô đứng ngây người, nhớ lại tiếng cô tức giận đập cửa cái rầm, nghĩ đến tấm anh chướng mắt mà hôm nay cô vừa đăng… Anh đột nhiên nghĩ đến một khả năng đáng sợ.
Nếu Lam Sam sẽ không để ý đến anh nữa thì sao?
Trái tim anh đột nhiên đau nhói, sự co rút đau đớn này như bị một cái gai ghim chặt lại.
Anh xoa ngực, thất hồn lạc vía đi về nhà mình.
Hòa Hảo
Tan tầm, Lam Sam không về thẳng nhà mà đi đến một cửa hàng bán đồ cổ. Cô làm trò trước mặt nhân viên bán hàng, run rẩy mở cái túi nylon ra hoa tay múa chân chỉ vào một đống mảnh sành lung tung, sau đó hỏi nhân viên bán hàng:
- Tôi muốn gắn lại cái này, các vị có thể sửa được không?
Nhân viên bán hàng ngây người nhìn:
- Tần đầu tiên tôi thấy có người coi cái chén đựng thức ăn cho vật nuôi làm đồ cổ đấy.
Bố khỉ!
Trên đời này tại sao lại sinh ra những sinh vật có khả năng sống ngoan cường giống như ruồi chứ? Lam Sam tò mò định thò tay dí nó, kết quả là chỉ chạm đến màn hình, ấn mạnh thì trên màn hình hiện một vùng tối nhưng không đủ để chạm đến con ruồi kia. Nó vẫn đang bò thản nhiên không sao sánh được, hiên ngang không sao sánh được.
Lam Sam tiến tới màn hình nhìn ký, cuối cùng xác định, con ruồi kia nằm trong màn hình.
Cô trăm phương nghìn kế cũng không thể lý giải được rốt cuộc nó làm thế nào để chui vào đấy nhỉ? Cô biết cấu tạo của màn hình, vì có người đã giải thích cho cô nhưng hiện tại cô không muốn đi tìm anh ta – Cô nhìn chòng chọc vào nó, dùng hết sức!
Máy tính này được lắp ráp bởi công ty, Lam Sam không thể làm gì khác hơn là gọi điện đến trung tâm bảo hành của công ty lắp ráp máy tính. Thái độ phục vụ khách hàng của nhân viên rất tốt.
Phục vụ khách 002: Xin chào, xin hỏi tôi có thể giúp gì cho quý khách?
Lam Sam Xin chào, trong màn hình máy tính của tôi có một con ruồi.
Phục vụ khách 002: …
Lam Sam: Xin hỏi tôi phải làm thế nào để đuổi nó đi?
Phục vụ khách 002: Thân ái, tôi hơi bận nên thứ lỗi không thể giúp quý khách lỗi này được, xin đừng chê cười ah…
Lam Sam: Tôi nói thật, nói thật mà!
Phục vụ khách 002: Thân ái, nếu quý khách vẫn như vậy chúng tôi xin lỗi không thể tiếp tục chơi đùa với quý khách nữa.
Lam Sam: Xin hãy tin tôi mà…
Lam Sam: Alo?
Lam Sam: Bên kia, còn đó hay không?
Lam Sam: Hãy nghe tôi nói đã:
Sau đó nhân viên phục vụ không thèm để ý đến cô.
Lam Sam thoáng liếc nhìn con ruồi, nó vẫn đang bò, không nhanh không chậm, tựa như những chú chim câu đang nhàn nhã dạo chơi trong công viên. Cô lấy bút gõ vào màn hình, nó cũng không sợ. Cô tắt các chương trình, đang định search tất cả các bài đăng xem người ta xử lý những con ruồi xuất hiện trên màn hình làm sao thì bỗng nhiên cô thấy trên dóc trái xuất hiện một con ruồi, ở đống lộn xộn phía dưới lại thêm một con nữa. Ông nội ơi, lại một con nữa chui ra! Lam Sam không biết màn hìn