XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Cái Thùng Cơm Sát Vách

Tác giả: Tửu Tiểu Thất

Ngày cập nhật: 03:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341980

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1980 lượt.

ột cảm giác rất khó để nhận định, chỉ sợ có khi đến Kiều Phong cũng chưa chắc đã rõ rốt cuộc anh chàng có thích cô hay không, vậy làm sao cô có thể thấy rõ được đây?
Nhưng ít nhất anh ấy cũng không hề ghét cô nhé.
Lam Sam nhận ra chính mình đang rơi vào một chiến lược sai lầm, từ nhỏ đến lớn cô luôn được người khác theo đuổi, cô giống như một con khổng tước kiêu ngạo, chỉ biết lựa chọn trong số những người theo đuổi mình. Cô luôn dùng thái độ xem xét và chờ đợi để nghênh đón tình cảm của chính mình, trước khi trao tình cảm của bản thân nhất định phải xác định rõ tình cảm của đối phương. Vấn đề là, nếu cô như vậy, tại sao Kiều Phong lại không thể cũng như vậy được chứ? Tên tiểu tử này điều kiện tốt hơn cô chạy xa mấy con phố, đi đến đâu mà không có hoa thơm cỏ lạ vây quanh, bản thân anh ta lại đầu óc ngốc nghếch, làm sao có thể trông cậy vào việc anhta sẽ thông suốt rằng mình thích ai, chủ động theo đuổi ai đây?
Thật không đáng tin cậy chút nào…
Nói đi nói lại, bản thân hai người đều dựa vào điều kiện ai là người thể hiện tình cảm trước, một khi đã gặp nhau nói chung là sẽ có một bên nên chủ động một chút.
Lam Sam xoa cằm, nếu cô cất lời trước Kiều Phong, có khác nào cô đang tiến một bước chủ động trước anh. Thật ra, để phát triển tình cảm chưa chắc đã cần phải đợi đối phương rung động trước rồi mới ra tay, thừa dịp tên tiểu tử này còn đang ngây thơ, nhanh tay chiếm luôn anh chàng thì có gì là không thể làm được nữa nào?
Còn nữa, kể cả nếu theo đuổi không được, dù sao trong mắt Kiều Phong, hình tượng thâm căn cố đế của cô vốn là “Háo sắc” rồi, cô còn suýt nữa vạch quần anh ra, nhưng anh cũng chưa bao giờ xa lánh mà vẫn rất lịch sự chân thành coi cô là bạn bè, thật rộng rãi biết bao. Nên chắc chắn anh sẽ không thiếu phong độ mà sau này không thèm để ý đến cô nữa đâu.
Càng nghĩ càng thấy ý đẹp lời hay, sau một hồi tâm tình rối loạn, khi đã hiểu ra, Lam Sam cảm thấy sảng khoái như thể vừa vạch đám mây mù để nhìn thấy trăng sáng.
Cô và Kiều Phong cùng đứng bên bờ sông, hai người xuống ngựa, ngồi ngắm phong cảnh. Ngồi được một lúc Lam Sam ngửa người nằm trên bãi cỏ, hai tay gối sau gáy, thỉnh thoảng lại có một vài con ngựa chạy qua để lại những âm thanh bên tai cô rất rõ ràng.
Hai người cùng ném mũ cưỡi ngựa sang một bên, lúc này mái tóc Lam Sam đang xõa ra, trải dài đen nhánh trên thảm cỏ, hòa hợp với sắc trắng của khuôn mặt và ngũ quan kiều diễm khiến trái tim Kiều Phong đang đạp thình thịch rối loạn cũng phải cười khúc khích nhìn cô.
- Vì sao?
Lam Sam đáp:
- Vui mà.
- Vì sao lại vui?
Lam Sam ngoắc tay gọi anh:
- Qua đây thì tôi nói cho anh biết.
Kiều Phong ghé tai tiến lại, một tay anh chống bên tóc cô, người anh nghiêng xuống, động tác rất thong thả, như một đám mây trong sáng đang bay đến.
Lam Sam thấy anh rất nghe lời mà ghé tai qua, hôm nay anh mặc một bộ trang phục cưỡi ngựa cơ bản với áo sam đen, áo sơ mi trắng, sạch sẽ như chưa hề vương một hạt bụi. Chiếc cổ trắng như ngọc, đôi tai xinh đẹp, vành tai dày, khiến người ta cực kỳ muốn sờ lấy.
Kiều Phong đợi một lúc, không thấy Lam Sam nói gì, anh thắc mắc quay sang nhìn mặt cô. Khi hai người đối mặt nhau, khoảng cách gần sát, chỉ cần anh cúi nhẹ là có thể hôn lên khuôn mặt cô. Kiều Phong mím môi lại, nhìn sâu vào đôi mắt cô. Đôi mắt cô vẫn ánh lên ý cười, anh không thể thấy rõ. Anh lấy hết can đảm, cảm thấy hành động tùy tiện của mình có phần không hợp lý, ngay lập tức thở dài, ngửa đầu ngồi dậy.
Lam Sam đột ngột giữ vai anh lại.
Kiều Phong xốn xang, anh lấy hết bình tĩnh nhìn cô, thấp giọng hỏi cô:
- Cô muốn làm gì?
Ánh mắt Lam Sam từ từ trượt xuống dưới, lướt qua sống mũi anh, rơi đến đôi môi anh, cô đang muốn tiến sát vào, chợt nghe thấy tiếng vó ngựa hí vang trời.
Hai người đều khá kinh ngạc, Lam Sam rời sự chú ý, nhìn thấy cách đó không xa có một con ngựa trắng xinh đẹp đang đứng lại. Người đàn ông lạnh lẽo nghiêm nghị đến dọa người đang nhìn chằm chằm vào họ, sự phẫn nộ và cay nghiệt không sao có thể che dấu trong ánh mắt.






Bày Tỏ
Ngày hôm đó, Tống Tử Thành tự rời khỏi trường đua ngựa, có vẻ anh ta đã thật sự nổi giận.
Lam Sam nghĩ, anh ta nổi giận chẳng phải vì ghen tuông gì hết, nếu không thì thật quá khôi hài. Anh giận phần lớn là vì sự chần chừ của cô, muốn được lòng cả hai bên, không tôn trọng đến vị soái ca lãnh khốc cuồng bá là anh ta. Nhưng có trời đất chứng giám nhé, Lam Sam mới là người không muốn bắt cá hai tay, thế nhưng nếu để Tống Tử Thành biết chuyện cô dùng anh ta làm lá chắn thì chắc anh ta sẽ càng giận hơn nữa mất.
Cho nên cứ đàng hoàng xin lỗi anh ta thì hơn, đến lúc đó thì đừng nói gì hết, chịu đánh chịu mắng, chắc rồi Tống Tử Thành sẽ chẳng coi cô là gì nữa đâu.
Quyết định làm theo chủ ý này, Lam Sam chủ động gọi cho Tống Tử Thành hi vọng có thể nhờ vả anh ta nể mặt chút.
Lam Sam che miệng, cô kinh ngạc. Hóa ra anh đã sớm phát hiện ra rồi ư? Cũng khó trách, trong nhà